Cô điện

Lý Duy Nhất ấn tay lên cánh cửa không chịu buông, nhịn không được hơi nghiêng mặt, dùng khóe mắt liếc về phía Thiên Khuyết ở phương xa:

- Ngươi nhận nhầm người rồi!

Thi Nhiêu mắng:

- Nhận nhầm cái đầu ngươi, Dịch Dung Quyết có thể thay đổi thân hình dung mạo, nhưng bảo y trên người ngươi lại là thứ hiếm thấy đến cực điểm. Vừa rồi ra tay, ngươi càng làm lộ khí tức, may mà quanh Địa Khuyết không có Linh Trần, nếu không thì ngươi xong đời rồi.

Thi Nhiêu cũng không dám tùy tiện hành động, vì thế hình thành tình cảnh quỷ dị này, hai người rõ ràng đã từng nhiều lần sống chết đối đầu, giờ khắc này ở gần trong gang tấc nhưng lại bình tĩnh hạ giọng nói chuyện.

Sát cơ luôn không tiêu tan, bầu không khí khẩn trương ẩn giấu.

Thanh đao trong tay nàng cong cong như trăng non, mũi đao luôn chỉ vào cổ Lý Duy Nhất.

Nhưng khuôn mặt đẹp đến mức nghẹt thở của nàng không có chút hàn ý nào, dưới ánh sáng linh hà phát ra từ hướng Thiên Khuyết đằng xa, quả thực giống như tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ nhất thế gian, vả lại tràn đầy sức sống cùng thanh xuân.

Nàng môi đỏ răng trắng cười khúc khích:

- Có phải ngươi lấy được bản đồ trận pháp của Địa Khuyết, có thể lẻn vào trong không?

Lý Duy Nhất âm thầm quan sát lùm cây ma khí ở xa xa phía sau Thi Nhiêu, không nhìn thấy bóng dáng nào khác, dứt khoát không giả vờ nữa, khôi phục lại giọng nói vốn có:

- Ngươi còn không đi thì ta sẽ hô lên đấy. Ta là người của Phật Bộ, cao thủ Đại Nội không dám làm gì ta, nhưng e là Thi tiểu thư lát nữa sẽ biến thành tử tiểu thư mất.

Thi Nhiêu cười lạnh:

- Vậy ngươi hô đi! Trùng hợp gọi cả cao thủ Doanh Đông của ta tới, trước tiên chém ngươi thành ngàn mảnh, báo thù cho các Kim Ô Vệ đã chết.

Thi Nhiêu đoán chắc Lý Duy Nhất tuyệt đối không dám hô lớn, cưỡng ép chen vào sau cánh cửa, đẩy ngực hắn ra, vung tay áo đi thẳng về phía quảng trường ngọc thạch dưới lòng đất.

Lý Duy Nhất đứng sững sờ ở đó, nhất thời có chút hoảng hốt, chẳng lẽ nàng không biết mình bây giờ tu vi tăng mạnh, đánh với nàng tuyệt đối chỉ có thắng chứ không thua ư?

Sau khi vội vã đóng cửa, hắn nhanh chóng đuổi theo, nhỏ giọng gọi nàng lại:

- Đừng xông loạn, chạm vào trận pháp là tất cả đều xong đời.

Thi Nhiêu dừng bước, xoay người cười một tiếng:

- Biết ngay là ngươi không dám tùy tiện hành động mà.

Hai người vận chuyển bảo y trên người, tiến vào trạng thái tàng hình, cẩn thận đi xuống quảng trường sâu ba mươi ba trượng.

Lý Duy Nhất âm thầm cảnh giác, suy nghĩ về thế cục đêm nay.

Thôi diễn về khả năng bắt giữ Thi Nhiêu mà không kinh động đến cao thủ Đại Nội.

Nữ tử này là tam trọng sơn đỉnh phong, vả lại tuyệt đối là thiên tài như Thẩm Tịnh Tâm và sư huynh, có thể xông qua Thanh Đồng Môn thứ năm, chiến lực sẽ không thua kém một số cường giả Tiểu Thánh Sơn.

Thi Nhiêu hỏi:

- Đang nghĩ gì thế? Nghĩ cách xuất kỳ bất ý bắt giữ ta sao? Khuyên ngươi đừng có tùy tiện hành động, một khi ngươi bại lộ thân phận trong Địa Khuyết, cho dù Nhị Phật Gia có thể cứu ngươi ra ngoài, ngươi cũng đừng hòng vào lại nữa. Vả lại, ngươi bây giờ là một tiểu thái giám, Tào Ma Tướng Tào Thần chỉ cần bắn một mũi tên từ xa là có thể giết chết Hắc Ám Chân Linh dám mạo danh Bát Phật Gia như ngươi.

Thi Nhiêu sợ Lý Duy Nhất làm liều, lại ra vẻ nghiêm trọng nói:

- Ngay cả Loan Sinh Lân Ấu còn có một sát thuật của Minh Giao Vương. Với thân phận như ta, ngươi đoán xem ta có bao nhiêu thủ đoạn bảo mệnh? Hộ Thân Đế Phù tự động phòng ngự? Hay sát thuật mạnh hơn? Dám theo vào đây, chứng tỏ ta ít nhất cũng nắm chắc đồng quy vu tận với ngươi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thi tiểu thư dũng khí kinh người, ngươi tiến cung cùng ai vậy? Có ý đồ gì?

Lý Duy Nhất thầm nghĩ, có lẽ Thường Ngư Lộc nói đúng, bọn họ thực sự chuẩn bị tập kích Tiêu Dao Cung đêm nay.

Dù không tìm thấy Ngu Đạo Chân, cũng phải ép Ngu Đạo Chân ra mặt trước.

Thi Nhiêu đáp:

- Ngoại trừ người quen cũ của ngươi, vị Thánh Đình Vương của Thái Âm Giáo kia, ai còn có bản lĩnh như vậy?

Lý Duy Nhất tin nàng mới là chuyện lạ.

Nàng tự tin như vậy, có thể thấy chắc chắn có một lượng lớn cường giả lẻn vào trong cung, cho nên mới có ưu thế tâm lý, không kiêng nể gì, dám cùng hắn xông vào Địa Khuyết.

Lý Duy Nhất dám khẳng định, Thi Nhiêu hoặc là đã để lại dấu vết ở bên ngoài, hoặc là sử dụng thủ đoạn thông báo cho cường giả thế hệ trước đi cùng.

Nếu trong túi không có Ma Phi nương nương, Lý Duy Nhất lúc này đã chuồn mất từ lâu.

Lý Duy Nhất liếc nhìn trâm bạch ngọc có đánh dấu hoa Mạn Đồ La trên búi tóc của Thi Nhiêu:

- Ngươi không phải là đóng giả Thẩm Tịnh Tâm để vào cung đấy chứ?

Thi Nhiêu đáp:

- Thân phận của Thẩm tiên tử đặc thù, trong cung không ai dám ngăn cản, không ai dám thăm dò pháp khí trong cơ thể nàng, càng ít người nhìn thấy dung mạo thật của nàng. Không sai, đêm nay ta chính là Thẩm Tịnh Tâm.

Đến quảng trường bạch ngọc, địa hình cực thấp, đã không nhìn thấy Thiên Khuyết.

Cũng đi vào điểm mù tầm nhìn của Thiên Khuyết.

Thi Nhiêu to gan lớn mật, từ trong trạng thái tàng hình lộ ra thân hình thướt tha, y phục trắng như tiên, đường cong trước ngực hoàn hảo, eo thon đong đưa, dưới ánh sáng nhàn nhạt của ngọc thạch trên mặt đất chiếu rọi, quả thật là sáng trong như tiên.

Nàng nói ra như vậy, Lý Duy Nhất ngược lại không tin.

Nàng mỉm cười nói:

- Lừa ngươi đấy, Mạn Đồ La Điện Cung có thái thượng trưởng lão tọa trấn Tiêu Dao Cung, nhưng hôm nay nàng ta về Nam Miếu rồi, bản tiên tử tạm thời mượn thân phận của nàng.

Lý Duy Nhất hơi tin tưởng câu này.

Vì Thẩm Tịnh Tâm quả thực muốn báo tình hình của Đệ Cửu Thương Hội cho đại nhân vật của Mạn Đồ La Điện Cung.

Điểm không giống tiên tử nhất của Thi Nhiêu là đôi mắt phượng hơi hẹp dài.

Nàng nhìn về phía ngôi điện bằng thanh đồng trơ trọi đằng xa, không dám tùy tiện tiến lên:

- Bát Phật Gia, mau trổ tài thần thông đi, chúng ta làm sao vượt qua trận thế trên quảng trường này? Cứ chần chừ mãi, thời cơ sẽ trôi qua mất.

Lý Duy Nhất nói:

- Vậy ngươi phải theo sát ta.

Tìm cơ hội ra tay, Lý Duy Nhất không dám chậm trễ, chuẩn bị sau khi vào điện rồi mới tìm cơ hội ra tay, cho yêu nữ một bài học thật đau, phải để cho nàng biết lòng người hiểm ác.

Hắn chỉ huy:

- Bên trái phía trước ba thước, có điểm nối sát trận, đi vòng qua. Bên phải phía sau hai thước, có trận văn cảm ứng, đừng dẫm vào.

Hai người một trước một sau, chậm rãi đi qua vùng đất tử vong này.

Lý Duy Nhất ban ngày hái thuốc đã xác nhận lại nhiều lần, trong rương tài liệu Thanh Từ đưa cho có bản đồ trận thế của Địa Khuyết do Ngu Đạo Nhàn thu thập được.

Mỗi viên ngọc dưới chân đều khắc trận văn, chỉ cần bước sai, trận thế của toàn bộ Địa Khuyết sẽ lập tức khởi động.

Khoảng cách hơn một dặm, đi mất trọn vẹn một nén hương.

Cuối cùng bước lên bậc thang của ngôi điện thanh đồng.

Thi Nhiêu theo sát bên cạnh Lý Duy Nhất, không khỏi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng ngẩng đầu nhìn cánh cửa điện phía trước, và chiếc chuông cổ treo trên mái hiên trên đỉnh đầu:

- Nghe nói, Địa Khuyết là cấm địa trong Tiêu Dao Cung, rốt cuộc ở nơi nào? Ngươi đến đây làm gì?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi ngay cả Địa Khuyết là nơi nào cũng không biết mà dám xông vào?

Lý Duy Nhất đứng thẳng người, quan sát hai cánh cửa chính của ngôi điện thanh đồng, đưa ngón tay lên chạm nhẹ, mi tâm mở Thông Thiên Nhãn.

Thi Nhiêu chắp tay đứng sang một bên, làm ra bộ dáng mời:

- Nơi mà Lý Duy Nhất ngươi còn mạo hiểm xông vào, chắc chắn có trọng bảo giấu kín. Mau lấy Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ra, mở cửa đi.

Trên bức tường thanh đồng khắc đầy phù văn.

Hai cánh cửa điện đóng chặt, điêu khắc Bát Quái Đạo Đồ.

Chính giữa là vết lõm hình tròn, trong vết lõm có vết khắc tương ứng với Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Hai cánh cửa này hiển nhiên từng bị phá vỡ một cách cưỡng ép.

Lý Duy Nhất thả Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ra áp sát vào, lại điều động pháp lực của năm tòa Ma Hoàng Tuyền Nhãn trong Tổ Điền, từ từ xoay chuyển nó.

Thi Nhiêu đã sớm chống lên Linh Giới màn đen, lo lắng động tĩnh mở cửa quá lớn.

Kèm theo một tiếng vang nhỏ, hai cánh cửa bằng thanh đồng từ từ mở ra.

Trong cửa tối đen như mực, sâu thẳm.

Lý Duy Nhất thu lại Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, cầm trong tay.

Hắn đảo mắt một cái, làm ra vẻ nhường nhịn lịch sự:

- Mời Thi tiên tử vào trước.

Bản đồ của Ngu Đạo Nhàn chỉ đến cô điện thanh đồng này là hết, hắn hiện tại hoàn toàn không biết bên trong thế nào.

Thi Nhiêu cười dịu dàng, rất sợ sau khi mình đi vào, đối phương ở bên ngoài sẽ khóa cửa lại:

- Vẫn là Bát Phật Gia vào trước đi.

- Cùng nhau nhé?

- Cũng được.

Hai người sóng vai lướt vào cửa điện, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.

- Xoẹt!

Mi tâm trắng nõn của Thi Nhiêu hiện ra một đồ án huyền ảo, linh quang chiếu sáng không gian trong điện.

Trong điện trống không.

Chỉ có vị trí trung tâm có một cái giếng rộng và dài một trượng.

Với nhãn lực của Lý Duy Nhất và Thi Nhiêu, vậy mà không thể nhìn thấy đáy giếng sâu bao nhiêu trượng. Dùng niệm lực thăm dò, nhưng ở một vị trí nào đó bên dưới, tất cả niệm lực và linh quang đều bị nuốt mất, không thể thu hồi.

Thi Nhiêu lại hỏi:

- Xem ra bí mật lớn nhất của Tiêu Dao Cung nằm ở bên dưới. Là cái gì đây?

Lý Duy Nhất hỏi ngược lại:

- Sao ta biết?

Lý Duy Nhất ra tay nhanh như chớp, không dám điều động pháp khí và kinh văn, lấy lực lượng thân thể, một tay cầm luân làm búa, một tay co năm ngón tạo thành móng vuốt.

Hắn nhảy qua cái giếng, đồng thời tóm lấy cổ Thi Nhiêu, cũng chuẩn bị đập luân bàn xuống đỉnh đầu nàng.

Không ngờ, Thi Nhiêu cũng có ý nghĩ giống hệt, ra tay còn trước Lý Duy Nhất một khoảnh khắc.

Hai người ở phía trên cái giếng đánh vào nhau bằng vuốt, liên tiếp chạm nhau ba lần, bóng tay như huyễn ảnh, đều muốn tóm lấy đối phương.

Vào khoảnh khắc Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và Thập Nhị Nguyệt Đao sắp va chạm vào nhau, hai người đồng thời thu tay, lùi về phía sau, sợ tiếng vang cực lớn khi Pháp khí va chạm sẽ lật tung cả ngôi điện thanh đồng.

Sau khi tiếp đất, thân thể Thi Nhiêu lại kém một bậc, lùi lại mấy bước mới đứng vững.

Thân là tộc nhân cao quý của Kim Cốt Thiên Tộc, sư tôn nói thân phận và thiên tư của nàng có thể nhìn xuống toàn bộ sinh linh Doanh Châu, nhưng liên tiếp gặp trắc trở trong tay Lý Duy Nhất. Điều này khiến nàng rất bực bội, không ngờ bị một võ tu tu luyện Hậu Thiên Kim Cốt đè đầu.

Sư tôn mà biết, chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng với nàng.

Lý Duy Nhất đề nghị như vậy:

- Hay là xuống dưới đánh nhé?

Một phù lục màu bạc trên mi tâm Thi Nhiêu từ từ bay ra, có Nguyên Hội Đạo Ấn lấp lánh trên đó, tỏa ra khí tức đáng sợ.

Sau khi nàng răn đe như vậy, phù lục lại bay trở về:

- Tại sao phải đánh nhau, ngươi muốn ăn một mình sao? Đôi bên cùng có lợi không tốt hơn à?

Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ, lúc này cho dù thả Thường Ngư Lộc từ trong Túi Càn Khôn ra, Thi Nhiêu tuyệt đối có dư thời gian thả phù triện ra, quả thật khiến người ta đau đầu.

Trùng hợp hắn không rõ tình hình bên dưới, đưa nàng đi dò đường vậy.

Hắn đáp:

- Cũng được.

Lý Duy Nhất lấy Ác Đà Linh ra, thả Loan Sinh Lân Ấu đang bị trấn phong bên trong ra, một ngón tay điểm lên mi tâm đối phương, từng vòng linh quang theo đó khuếch tán ra.

Loan Sinh Lân Ấu từ từ tỉnh lại, lập tức đứng thẳng dậy, tay trảo quyết, làm ra tư thế phòng thủ. Nhìn thấy Lý Duy Nhất và Thi Nhiêu đang đứng trong điện, ánh mắt hắn ngơ ngác một chốc mới quan sát môi trường xung quanh.

Hắn hành lễ với Thi Nhiêu:

- Thi tiểu thư, bây giờ... chúng ta đang ở nơi nào?

Hắn bị thương rất nặng, không thể điều động pháp khí trong cơ thể, chỉ có phong ấn ở Linh Giới mi tâm được giải trừ.

Thi Nhiêu biết rõ nơi này nguy hiểm, lười giải thích:

- Ngươi đừng hỏi nhiều nữa. Lý Duy Nhất muốn ngươi xuống dưới dò đường trước, cứ làm theo ý hắn.

Loan Sinh Lân Ấu tất nhiên không cách nào làm trái ý chí của hai người này, cho dù bên dưới có nguy hiểm đến đâu cũng chỉ đành làm theo. Hắn giấu tò mò trong bụng, kích hoạt linh quang hộ thể, nhìn xuống giếng một cái rồi tung người nhảy xuống.

Có lẽ, đây là cơ hội thoát thân cho hắn.

- Rào rào.

Ngón tay Lý Duy Nhất chỉ một cái, ngưng tụ ra một sợi xích linh quang quấn quanh người Loan Sinh Lân Ấu.

Sợi xích linh quang càng lúc càng kéo dài, Lý Duy Nhất thầm tính toán.

Sau khi thả xuống khoảng bốn, năm trăm trượng, sợi xích đột nhiên đứt đoạn.

Là do Loan Sinh Lân Ấu chủ động vùng đứt.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Lão loan này ý chí quả thật kiên cường, vẫn còn ham sống.

Lý Duy Nhất không sợ đối phương chạy trốn, cũng tuyệt đối không để Thi Nhiêu lại một mình ở trên:

- Đi thôi, Thi tiên tử.

Hai người không chần chừ nữa, tung người nhảy xuống, cùng nhau rơi xuống giếng.

Gió rít bên tai.

Đá xây thành giếng bằng phẳng.

Mỗi cách một trăm trượng lại có một đoạn khu vực trận văn, hoặc là cấm chế ngăn cách với bên ngoài, hoặc là lôi hỏa... Đều chỉ có thể cản trở võ tu Trường Sinh cảnh, không cản được Siêu Nhiên.

Rơi xuống không biết bao lâu, rốt cuộc hai chân họ cũng chạm đất.

Đến một khu vực trống trải.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters