Truyền Thừa Giả giáp trước của Long Môn (2)

Trên mặt Long thị thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc rồi biến mất:

- Cao nhân trong thiên hạ nhiều không đếm xuể, trong đó có một vài vị lợi hại thường bế quan một hơi mấy chục năm là chuyện bình thường. Có lẽ vị kỳ nhân kia chính là nhân vật như vậy. Tả Ninh, các ngươi lên thuyền ở huyện Cẩm Hương phải không, tại sao người của Tà Giáo lại truy sát các ngươi?

- Mẫu thân, chúng ta gọi người tới chẳng phải là muốn bày tỏ lòng cảm kích sao?

Thái Sử Bạch nhận ra có điểm không đúng, vội nhắc nhở một câu.

Hắn biết tính cách của mẫu thân mình cực kỳ cường thế, cứ hỏi tiếp như vậy e rằng sẽ đắc tội người ta.

Long thị cười nói:

- Tả Ninh chớ trách, chỉ là hiếu kỳ mà thôi, không có ý muốn thăm dò nội tình của ngươi. Ở nhà, vẫn luôn là ta quản lý cả viện, đã quen với việc tìm hiểu lai lịch của tất cả nhân viên, để tránh gian tế trà trộn, không tự chủ được mà hỏi hơi nhiều!

Lý Duy Nhất vẫn chưa hiểu mục đích triệu kiến của vị Thái Sử phu nhân kia, nhưng lúc này nếu không trả lời rõ ràng, không chừng sẽ có hậu họa, thế là cười khổ:

- Phu nhân thật lợi hại, ánh mắt và trí tuệ khiến Tả Ninh bội phục. Vốn tưởng ba người chúng ta lên thuyền từ huyện Cẩm Hương không ai nhận ra. Nhưng không ngờ phu nhân ngay cả việc Tà Giáo truy sát ba người chúng ta cũng có thể phân tích ra được.

Thân ảnh có đuôi kia nũng nịu nói:

- Chỉ có ba người các ngươi lên thuyền là vội vã nhất, lại còn có hai Thuần Tiên Thể bao bọc kín mít, nhìn qua là biết có lai lịch. Các ngươi lên thuyền không lâu thì yêu nhân Tà Giáo đuổi tới, không tìm các ngươi thì tìm ai?

- Ngoài ra, nếu không phải mọi người trúng tà thuật, tàn sát lẫn nhau, e rằng ngươi vẫn sẽ luôn ẩn nấp nhỉ? Cho nên nói, muốn trách thì trách ngươi quá thiện lương.

Thái Sử Bạch cười hỏi:

- Biểu muội, thiện lương cũng là sai sao?

- Thiện lương đối với mọi người mà nói là liều thuốc cứu mạng. Nhưng đối với hắn chính là kịch độc kiến huyết phong hầu. (*thấy máu là mất mạng)

Nàng nói.

Lý Duy Nhất nói:

- Cô nương nói đúng! Nhưng liều kịch độc này không uống cũng phải uống, ai bảo họ đều vì ta mà bị thương, vì ta mà chết?

Thái Sử Bạch chấn động.

Lý Duy Nhất thở dài:

- Thật không dám giấu giếm, ba người chúng ta ở Phủ Châu đã kết thâm thù với Tà Giáo, giết không ít giáo chúng của bọn chúng, hiện tại bị ép đến mức không còn đường lui, chuẩn bị trốn tới Thành Lăng Tiêu. Chỉ có ở đó, Tà Giáo mới không dám làm loạn.

- Giết hay lắm! Hai năm nay Phủ Châu đã thành động yêu tà, nghe nói sào huyệt Tà Giáo nằm ở đó, triều đình sớm muộn gì cũng sẽ san bằng nó.

Thái Sử Bạch hào khí can vân nói.

Giọng nói của Long thị vang lên, thủy chung vẫn bình tĩnh:

- Nếu đã đi tới Thành Lăng Tiêu, vậy thì đồng hành cùng chúng ta đi, giữa đường cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.

Lý Duy Nhất cảm nhận được vào khoảnh khắc này, ánh mắt của Long thị lần đầu tiên thực sự chăm chú nhìn vào hắn.

Mặc dù ánh mắt bình lặng không gợn sóng, nhưng Lý Duy Nhất lại có một cảm giác như bị phơi bày dưới ánh mặt trời rực rỡ, bất kỳ một chi tiết nhỏ nhặt nào cũng sẽ bị đối phương nhìn rõ.

Lý Duy Nhất không dám trì hoãn, lộ ra thần sắc mừng rỡ:

- Nếu được đồng hành cùng Bạch huynh và phu nhân, thì cho Tà Giáo mười lá gan, bọn chúng cũng không dám tới nữa.

Sau khi Hà Nhi đưa Lý Duy Nhất rời đi.

Thái Sử Bạch bước vào phòng, đi tới sau màn trướng:

- Mẫu thân định chiêu mộ hắn sao? Đã nhìn ra nội tình chưa?

Long thị nhìn chưa tới ba mươi tuổi, đôi lông mày cong cong, đồng tử thâm thúy như đầm sâu, trong vẻ đoan trang lại có một luồng phong tư thướt tha tuyệt thế.

Ánh mắt nàng sắc bén:

- Tránh nặng tìm nhẹ, có chỗ ẩn giấu. Nhưng loạn thế dùng người, năng lực là hàng đầu, những thứ khác đều phải xếp ở phía sau.

Thái Sử Bạch trầm tư, kế đó hỏi:

- Mẫu thân nói tránh nặng tìm nhẹ, có chỗ ẩn giấu, là chỉ cái gì?

Long thị nhẹ nhàng liếc hắn một cái:

- Hắn có nói hai bằng hữu Thuần Tiên Thể đồng hành của hắn là thân phận gì không? Hắn có nói vì sao giết nhiều giáo chúng Tà Giáo không? Về tới Nam Yển Quan rồi từ từ điều tra vậy, niệm thuật phá tà thanh tâm kia, lấy kiến thức của ta cũng chưa từng nghe qua, cực kỳ huyền diệu, có lẽ sẽ tạo được tác dụng to lớn. Trong mấy ngày tới ngươi thử thăm dò hỏi han thêm đi.

Lúc này Thái Sử Bạch mới hiểu được ý đồ của Long thị, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc:

- Mẫu thân là chỉ bên Thái Thường Tự, hay Lăng Tiêu Cung?

...

Trở về khoang thuyền, Tề Tiêu lập tức đóng cửa lại, truyền âm nói:

- Ngươi có biết mẫu thân của Thái Sử Bạch vốn là Truyền Thừa Giả của Long Môn giáp trước, cũng từng phong hoa một thời, sau này gả cho Đại Trường Sinh Thái Sử Thanh Thương. Mà Thái Sử Thanh Thương lại có quan hệ rất sâu với đích đến của chúng ta trong chuyến đi này.

- Nam Yển Quan?

Lý Duy Nhất nói.

Tề Tiêu nói:

- Tổng binh của Nam Yển Quan…

Trong lòng Lý Duy Nhất bừng tỉnh, không ngờ đối phương lại là nhân vật quyền cao chức trọng như vậy, e là tu vi cũng khủng bố tuyệt luân. Hèn chi nói là mời tới để cảm ơn, nhưng đến trà cũng không được uống một chén, cứ đứng bên ngoài bị chất vấn một trận.

Xem ra cho dù trước đó hắn không ra tay, vị Long phu nhân kia cũng có thể dễ dàng giải quyết rắc rối.

Trong tình huống nguy cấp như vậy, không ngờ nàng không lập tức chém giết Linh Niệm Sư của Đạo Giáo, mà để mặc tà thuật tiếp diễn, là do tính tình máu lạnh sao?

Hay là có ẩn tình khác, không dám tùy tiện ra tay?

Dù sao hạng người có thân phận cao quý như Long thị và Thái Sử Bạch, vốn không nên xuất hiện trên lâu thuyền thương mại này.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters