Thủy Ly Tiên thầm thở phào nhẹ nhõm, cho Lý Duy Nhất ánh mắt cảm kích, sau đó trầm giọng nói:
- Ba người các ngươi nhận được sự tán thưởng của biểu ca rồi, hắn chính là nhân vật lớn ghê gớm của Đông Hải Yêu tộc, còn không mau bái tạ?
Ba người Lý Duy Nhất ôm quyền hành lễ:
- Đa tạ thế tử điện hạ thưởng thức.
Ba Ba Thế Tử tính cách trầm ổn, rất coi trọng nhân tài, nói:
- Đã là người mình thì đừng gọi thế tử điện hạ, quá khách sáo, gọi ta là Ba Ba được rồi!
- ...
Lý Duy Nhất cảm giác con Thủy Trư này muốn làm cha của họ.
Đoàn người và yêu đi về phía doanh trại của Đông Hải Yêu tộc.
Lý Duy Nhất hỏi thăm:
- Thế tử điện hạ, Nhân tộc đi theo bên cạnh công chúa lúc trước có lai lịch thế nào?
Ba Ba Thế Tử đi tuốt đằng trước, khôi phục thân thể dài ba thước:
- Người kia không đơn giản đâu, tu vi chiến lực vượt xa ba người các ngươi, quan trọng hơn là người ta có thiên phú tu luyện rất cao, là thiếu niên Thiên Tử của Độ Ách Quan. Ngươi nhìn cách nói năng, bộ dáng, tu dưỡng kia, làm chúng ta trông giống như mấy con chuột đất.
Thủy Ly Tiên không phục:
- Làm gì xuất sắc như ngươi nói, chỉ sợ là kẻ thùng rỗng kêu to.
Ba Ba Thế Tử hừ lạnh:
- Người ta mới chỉ là Đạo Chủng cảnh bát trọng, nhưng ta cảm giác có khả năng cao sẽ không đánh lại hắn. Người này có tạo nghệ niệm lực cũng không thấp, tinh thông trận pháp, phù đạo... Nhân tài mà ngươi thu nhận kém xa người ta.
Ba Ba Thế Tử không nhìn thấy trận quyết đấu giữa Lý Duy Nhất với Hoang Hư và Không Hư.
Nó có thể cảm giác được Lý Duy Nhất không yếu, nhưng chỉ đến thế mà thôi.
Ba Ba Thế Tử tiếp tục nói:
- Hắn tên là Tạ Sở Tài, nghe nói xuất thân từ Thần Thánh Hắc Ám gia tộc, huyết mạch vô cùng cao quý. Hai ngày gần đây công chúa điện hạ đàm luận võ đạo với hắn thâu đêm suốt sáng, tôn sùng hắn hết mực. Công chúa từng cảm thán hiểu biết võ đạo của Tạ Sở Tài đã không thua kém Trường Sinh Giả. Đúng rồi, nhân tài, ngươi tên là gì?
Lý Duy Nhất đáp:
- Lục Thương Sinh.
Lý Duy Nhất càng thêm khẳng định người kia chính là Phục Văn Ngạn.
Nhưng vì sao hắn phải mượn thân phận của Tạ Sở Tài?
Lý Duy Nhất không dùng tên thật, là vì lo lắng một số bí mật lớn của thân phận Lý Duy Nhất đã truyền đến Đông Hải Yêu tộc, rước lấy phiền toái không cần thiết.
Xem ra trên người Phục Văn Ngạn cũng có bảo vật ghê gớm. Có thể thoát khỏi tay Diêu Khiêm, hắn tuyệt đối không đơn giản.
Ba Ba Thế Tử không có nhiều gian xảo như Thủy Ly Tiên, càng giống như một kẻ chuyên tâm tu hành. Nó thật sự coi ba người Lý Duy Nhất là người mình, bất luận hắn hỏi thăm cái gì thì nó đều nói hết ra.
Hóa ra sở dĩ Đông Hải Yêu tộc còn chưa đánh châu thành Du Châu cũ là vì có nhiều thế lực tụ tập về đây.
Ai cũng không muốn là người đầu tiên công thành.
Đăng Phượng Công Chúa đang tích cực đi lại giữa các bên, muốn mau chóng phá vỡ cục diện bế tắc.
Doanh trướng của Đông Hải Yêu tộc dựng bên cạnh một hồ nước cách châu thành Du Châu cũ tám mươi dặm. Hồ nước nối liền với một con sông lớn, đường sông chạy thẳng ra Đông Hải.
Sau khi tiến vào doanh trướng, ba người Lý Duy Nhất nhận được yêu bài do Ba Ba Thế Tử đưa, bên trên đầy yêu văn Đông Hải.
Đa số yêu thú đều ở trong hồ. Chỉ có một số ít yêu binh tuần tra mặc giáp, cầm giáo đi lại giữa các doanh trướng trên mặt đất.
Ba Ba Thế Tử và Thủy Ly Tiên đi đến chỗ Đăng Phượng Công Chúa thương nghị công việc đánh chiếm châu thành Du Châu cũ.
Trong doanh trướng, Lý Duy Nhất bố trí một tòa trận pháp phòng ngự, lại từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một ngọn đèn chiếu sáng.
Dương Thanh Khê nói:
- Cục diện khó khăn và phức tạp hơn dự tính của chúng ta nhiều, các thế lực khắp nơi đều rất hứng thú với châu thành Du Châu cũ. Muốn lấy hạt dẻ trong lò lửa là chuyện khó như lên trời.
Lý Duy Nhất nói:
- Dương đại tiểu thư muốn lùi bước?
Dương Thanh Khê đáp:
- Lấy hạt dẻ trong lò lửa mới thú vị.
Dương Thanh Thiền lấy ra giấy bút, phác họa bản đồ châu thành Du Châu cũ trên bàn, vừa nói:
- Trong châu thành Du Châu cũ, ngoại trừ Phượng Huyết Thụ còn có Huyết Tinh, Hồn Tinh, nước suối Trí Tuyền, quặng mỏ hiếm có... trong bảo khố Quỷ Thành. Nơi quan trọng nhất có thể thu hút nhiều thế lực tới là dược điền Linh Thổ được xây dựng bên trên Thiên Địa Pháp Tuyền.
Lý Duy Nhất và Dương Thanh Khê đi tới nhìn vào bản đồ.
Bản đồ mà Dương Thanh Thiền vẽ rất ngắn gọn, chỉ có đường phố chính và khu vực nguy hiểm, đánh dấu trọng điểm vị trí bảo khố Quỷ Thành và dược điền Linh Thổ.
Nàng nói:
- Phượng Huyết Thụ trồng ngay phía trên Thiên Địa Pháp Tuyền, nằm ở vùng trung tâm dược điền Linh Thổ. Nơi đó bố trí cổ trận, có nhiều cao thủ Quỷ tộc trấn thủ, vô cùng nguy hiểm. Ưu thế hiện tại của chúng ta là mục tiêu rõ ràng, và biết trước vị trí Phượng Huyết Thụ, có thể đột kích qua đó với tốc độ nhanh nhất.
Dương Thanh Khê nói:
- Trận pháp bảo vệ Phượng Huyết Thụ và dược điền Linh Thổ tất nhiên rất mạnh, không phải chúng ta có thể công phá. Hơn nữa, nơi đó rất có thể bị đông đảo cường giả canh giữ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nếu Thệ Linh trong thành biết chắc chắn không giữ được Du Châu cũ thì bọn chúng sẽ làm gì?
Dương Thanh Thiền đáp:
- Không giữ được cũng phải giữ. Chỉ có niềm tin kiên định giữ được mới có khả năng chiến thắng, nếu không sẽ vừa chạm trán đã tan vỡ.
Lý Duy Nhất có ý nghĩ khác, nhưng không rõ tình hình cụ thể trong châu thành, cũng không rõ Yêu tộc đã chuẩn bị những gì.
Tiếng bước chân vang lên.
Một lính truyền tin của Yêu tộc đi tới ngoài doanh trướng:
- Lục tiên sinh, công chúa điện hạ cho mời.
Lý Duy Nhất đi theo lính truyền tin tới một tòa đại điện Pháp khí tọa lạc bên bờ nước. Từng viên minh châu to bằng nắm tay chiếu sáng trong điện rõ như ban ngày.
Hai bên đại điện, mấy chục cường giả Yêu tộc ngồi thành hàng, không ít kẻ có bộ dáng nửa người nửa yêu, đang ở các giai đoạn hóa hình khác nhau.
Không biết chân thân của Đăng Phượng Công Chúaở nơi nào, chỉ có một quang ảnh hình người đẹp như tranh vẽ ngồi ở vị trí cao nhất trong điện vũ, áo trắng như sương như khói, vô cùng thanh lệ thoát tục.
Không có yêu uẩn, trông nàng càng giống như một người tu đạo.
Ba Ba Thế Tử và Thủy Ly Tiên ngồi ở vị trí phía trước, thể hiện địa vị phi phàm.
Phục Văn Ngạn rời chỗ ngồi, bước nhanh lên phía trước đón chào:
- Lục sư đệ, từ biệt ở Lục Niệm Thiền Viện đến nay vẫn khỏe chứ? Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây. Chư vị, vị này chính là sư đệ của Tạ Sở Tài ta ở Độ Ách Quan, không chỉ có tạo nghệ niệm lực phi phàm, võ đạo cũng xuất sắc hơn người.
Phục Văn Ngạn dùng Lục Niệm Thiền Viện nhắc nhở Lý Duy Nhất, rằng mình biết rõ lai lịch của hắn.
Hắn mượn điều này nói cho Lý Duy Nhất biết: Ta không vạch trần ngươi, ngươi cũng đừng vạch mặt ta.
Lý Duy Nhất hư tình giả ý với Phục Văn Ngạn một lúc rồi đi bái kiến Đăng Phượng Công Chúa.
Đối với Đăng Phượng Công Chúa, Lý Duy Nhất khá cảm kích. Trước đó, nếu không phải nàng trượng nghĩa giải vây, nói không chừng hắn phải bại lộ át chủ bài mới có thể thoát thân.
Dù nàng làm vậy là vì Ba Ba Thế Tử và Thủy Ly Tiên, nhưng dám đấu cứng với hai vị chân truyền của Đạo Cung, coi trọng sự an nguy sống chết của người đi theo mình như thế, tự nhiên là có sức hấp dẫn nhân cách.