Quyết chiến hôm nay (1)

Đăng Phượng Công Chúa không cố ý phóng ra uy thế ý niệm, nhưng lẳng lặng ngồi cách đó bảy trượng, trên người tự toát ra áp lực vô hình. Nhưng đó rõ ràng chỉ là một cái bóng.

Nàng là cường giả thuộc hàng ngũ đứng đầu dưới Trường Sinh cảnh.

Lý Duy Nhất chắp tay nói:

- Lúc trước đa tạ công chúa điện hạ giải vây, Lục Thương Sinh vĩnh viễn ghi nhớ nhân tình này trong lòng.

Lý Duy Nhất không dám coi thường bất kỳ nhân vật đỉnh phong nào của thế hệ trẻ, vẻ mặt hắn chân thành, cẩn thận ứng phó.

Có thể được bồi dưỡng như người lãnh đạo tương lai của Đông Hải, thiên chi kiêu nữ này đã được rèn luyện từ nhỏ.

Có lẽ Đăng Phượng Công Chúa tạm thời bị che mắt vì không hiểu rõ tình hình Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nhưng có thể nhận ra manh mối từ một số chi tiết nhỏ.

Đăng Phượng Công Chúa nhìn thẳng vào Lý Duy Nhất, ngữ điệu mang theo chút bất ngờ:

- Ngươi cũng xuất thân từ Độ Ách Quan?

Dù sao so với vẻ ngoài Thuần Tiên Thể vừa nhìn đã biết bất phàm của Phục Văn Ngạn, Lý Duy Nhất chỉ là thân thể phàm nhân, thực sự không có quá nhiều điểm kinh diễm.

Vô số ánh mắt sắc bén rơi vào trên người hắn.

Lý Duy Nhất bình tĩnh đáp:

- Ta từng đi tu luyện hai năm, không tính là đệ tử chính thức, không cách nào so sánh với Tạ sư huynh.

Thủy Ly Tiên rất sĩ diện, vội vàng đứng dậy bẩm báo với Đăng Phượng Công Chúa:

- Ngươi khiêm tốn rồi! Ở Yêu tộc tuyệt đối không thể khiêm tốn. Công chúa điện hạ sống lâu dưới biển sâu nên không biết tình hình Nhân tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Lục Thương Sinh không đơn giản đâu, hắn là kỳ tài duy nhất ngàn năm qua của Lôi Tiêu Tông tu luyện ra ba mươi sáu Lôi Cức Trận khi mới ở Ngũ Hải cảnh, lấy tư chất phàm nhân đuổi kịp thiên kiêu đứng đầu nhất thế gian.

Thủy Ly Tiên nghe yêu quái bên dưới bẩm báo tin tức này nên mới ý thức được, mình không phải gặp Trường Sinh cảnh của Lôi Tiêu Tông, mà là Lục Thương Sinh. Vì thế mới có trận quyết đấu sau đó ở Bạch Sa Mạc.

Lý Duy Nhất thật muốn đè Thủy Ly Tiên xuống đất đánh một trận.

Trong lòng Đăng Phượng Công Chúa ắt hẳn đã sinh nghi.

Phục Văn Ngạn ngồi về vị trí bên phải phía dưới Đăng Phượng Công Chúa, nho nhã ôn hòa nói:

- Sau khi Lục sư đệ đạt tới Đạo Chủng cảnh đã tu luyện ra bảy mươi hai Lôi Cức Trận. Tại Lôi Tiêu Tông, chỉ có Trường Sinh cảnh mới có thủ đoạn như thế.

Giọng nói của Đăng Phượng Công Chúa cực kỳ êm tai:

- Lôi Tiêu Tông ngày xưa là chủ nhân của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, một nửa Đông Hải từng là phạm vi thế lực của họ, dù sau này suy bại vẫn có truyền thừa đứng đầu. Xin hỏi Lục công tử, vì sao ngươi đầu quân vào Đông Hải Yêu tộc ta?

Lý Duy Nhất đoán trước Đăng Phượng Công Chúa sẽ truy hỏi như thế, trả lời:

- Có hai nguyên nhân. Thứ nhất, trận chiến ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh tuy đuổi được ngoại địch, bình định đại kiếp Âm Thi Chủng Đạo, nhưng bản thân chúng ta cũng bị tổn thương nguyên khí nặng nề, tiền đồ Nhân tộc thực sự khó đoán.

- Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực và Ma Quốc sẽ không từ bỏ ý đồ.

- Tuy đông nam U Cảnh tan vỡ, nhưng thế lực phương bắc U Cảnh càng lớn hơn.

- Hiện nay lại có cường giả Đạo Cung giá lâm, muốn nhúng tay vào. Có thể đoán trước, không lâu sau, ba mươi mốt châu của đông nam U Cảnh, địa bàn ngày xưa của Lan đại nhân có lẽ sẽ biến thành Sinh Cảnh của Đạo Nhân.

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh bị cường địch vây quanh, như đi trên băng mỏng, chỉ có Đông Hải Yêu tộc vẫn luôn trung lập. Lôi Tiêu Tông tất nhiên phải tính toán trước, nghĩ sẵn đường lui.

- Thứ hai, Lục mỗ đến vì lá và vỏ của Phượng Huyết Thụ.

Đăng Phượng Công Chúa cười nói:

- Rất thành thật.

Thân hình nàng mơ hồ, như thể một làn gió là có thể thổi tan, lộ nụ cười:

- Đạo Cung xác thực là quái vật khổng lồ, hùng cứ nam bộ Doanh Châu, cùng các Cổ Giáo như Độ Ách Quan nắm giữ vị trí đứng đầu Bách Cảnh Sinh Vực. Nhưng Vụ Thiên Tử của Lăng Tiêu Nhân tộc đã trở về, chỉ cần nàng còn chưa chết, các phương đều sẽ kiêng kỵ. Huống hồ, trong trận chiến Thành Lăng Tiêu, từ đầu đến cuối Ngọc Dao Tử đều không hiện thân, giấu trong màn đêm.

- Vụ Thiên Tử và nàng, một sáng một tối cùng tồn tại trên đời, ai dám hành động thiếu suy nghĩ? Cho nên, ngươi đừng quá lo lắng.

Thiền Hải Quan Vụ không đáng sợ, nhưng Thiền Hải Quan Vụ không sợ chết rất đáng sợ. Ngọc Dao Tử không đáng sợ, nhưng Ngọc Dao Tử núp ở nơi không ai biết rất đáng sợ.

Hắn thầm cảm thán, chân thành nói:

- Công chúa điện hạ mới là lãnh tụ chân thành nhất! Không mượn cơ hội này đe dọa uy hiếp, mà nói rõ sự thật.

Đăng Phượng Công Chúa nói:

- Bởi vì ta luôn hiểu một đạo lý, thiên tài đứng đầu chân chính tuyệt đối sẽ không cam lòng chịu cảnh dưới trướng người khác. Ngươi cưỡng ép thu phục hắn chỉ sẽ tự gây thù hằn cho mình. Bản công chúa chỉ thu phục nhân tài kiệt xuất thật lòng quy thuận, những người còn lại thì có thể kết giao bằng hữu. Nếu chân tâm không đổi được bằng hữu, mà là lừa gạt và lợi dụng, vậy ta sẽ trừ khử hắn. Ngươi thật sự là Lục Thương Sinh của Lôi Tiêu Tông?

Mùi vị uy hiếp rất đậm.

- Ầm ầm!

Hai tay Lý Duy Nhất kết ấn, phóng ra bảy mươi hai Lôi Cức Trận.

Bảy mươi hai luồng điện quang vây quanh hắn, khí tràng lập tức thay đổi hẳn.

Lôi pháp là pháp tu luyện có lực tấn công cực kỳ cường đại, bất kỳ Yêu tộc và tà ma nào cũng rất kiêng kỵ.

Phục Văn Ngạn chấn động, cẩn thận quan sát Lý Duy Nhất ở trung tâm lôi điện, trong lòng rất nghi hoặc. Phục Văn Ngạn nghĩ tới nhiều truyền thuyết về hắn, như Tử Tiêu Lôi Ấn, bảy con kỳ trùng cấp Quân Hầu, đạo tâm ngoại tượng Thất Trảo Thiên Long.

Bây giờ lại có thêm bảy mươi hai Lôi Cức Trận.

Phục Văn Ngạn dám khẳng định, bí mật chân chính trên người Lý Duy Nhất còn chưa bị đào ra, trong lòng không khỏi rục rịch.

Chân truyền thế hệ này của Độ Ách Quan phải đến Trường Sinh cảnh mới được quyết định, khoảng mười người có tư cách tranh đoạt. Nếu hắn có thể đoạt lấy cơ duyên của Lý Duy Nhất, cơ hội ngồi lên vị trí chân truyền sẽ tăng mạnh.

Lý Duy Nhất thu hồi bảy mươi hai Lôi Cức Trận, lại lấy ra một tấm lệnh bài của đệ tử Lôi Tiêu Tông.

Thứ này bị hắn đoạt được từ ba người Tần Thiên lúc ở ngoài Lôi Tam Thập Lục Lăng.

Sau khi dùng xong, còn phải giấu lại lệnh bài vào Không Gian Huyết Nê.

Đăng Phượng Công Chúa đã tin hơn một nửa:

- Cao tầng Lôi Tiêu Tông các ngươi đã sớm có liên hệ với tộc ta. Ngươi hãy làm việc dưới trướng bản công chúa, đánh hạ châu thành Du Châu cũ, tài nguyên Phượng Huyết Thụ cần thiết cho tu luyện Trường Sinh Thể sẽ không thiếu một phần của ngươi. Chư vị tại đây đều có phần.

Chúng yêu cùng hô to:

- Công chúa điện hạ thiên tuế, Siêu Nhiên gần ngay trước mắt!

Lấy tu vi nội tình của Đăng Phượng Công Chúa, bất cứ lúc nào cũng có thể phá Trường Sinh cảnh, từ đó siêu phàm thoát tục, ngao du thiên địa.

Nàng không phá cảnh chỉ vì muốn tích lũy hùng hậu hơn một chút ở Đạo Chủng cảnh, đặt xuống nền móng vững chắc để tương lai giãy đứt xiềng xích trường sinh trong cơ thể. Từ đó, nàng có thể tiến lên như gió trong Trường Sinh cảnh.

...

Nửa canh giờ sau.

Ba Ba Thế Tử, Thủy Ly Tiên, Lý Duy Nhất rời khỏi hội trường, đi về phía tây của doanh trại hồ nước.

Nơi đó có Quỷ Hỏa đang nhấp nháy.

Lý Duy Nhất nhân cơ hội hỏi:

- Trong châu thành Du Châu cũ chắc chắn có Thệ Linh cấp Trường Sinh cảnh tọa trấn. Đông Hải Yêu tộc chỉ phái thế hệ trẻ đi đánh, có phải là quá nguy hiểm không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters