Ba Ba Thế Tử lời ít ý nhiều đáp:
- Trường Sinh cảnh có quyết đấu của Trường Sinh cảnh.
Thủy Ly Tiên đi tuốt đằng trước, cười lớn:
- Lan đại nhân đã chết, Xích Phong Quân nuốt hận ngã xuống, toàn bộ Quỷ Quân, Quỷ Hầu trong châu thành Du Châu cũ đều lo sợ bất an. Nhân vật lớn đức cao vọng trọng của Đông Hải Yêu tộc đã hẹn thách đấu với chúng ở ngoài thành, cho chúng cơ hội đánh một trận cùng cảnh giới. Chỉ cần chúng có thể chiến thắng đối thủ cùng cảnh giới là có thể sống sót. Nếu không chờ khi thành phá, giết không tha, luyện thành Hồn Đan.
Lý Duy Nhất chợt hiểu ra:
- Hay cho chiêu quyết đấu trước trận, vây thành chừa đường sống. Vừa có thể dẫn dụ Trường Sinh cảnh trong đám Thệ Linh ra khỏi thành trước, tạo cơ hội rèn luyện cho thế hệ trẻ, lại cho kẻ địch cơ hội sống sót, từ đó tan rã ý chí cá chết lưới rách của chúng. Như vậy là cái giá mà Đông Hải Yêu tộc phải trả sẽ nhỏ hơn nhiều.
Cường giả Thệ Linh hầu như đều dựa vào cắn nuốt để trưởng thành. Chúng gần như không có lòng gánh vác trách nhiệm, thường là cây đổ bầy khỉ tan, tự bảo vệ mình mới là ưu tiên hàng đầu.
Phía tây doanh trại hồ nước là một ngọn đồi xác chết thối rữa nồng nặc, âm u khủng bố.
Trong núi cháy từng đoàn Quỷ Hỏa.
Những bộ xương này đều có phẩm chất không thấp, cường độ rất cao. Có cái là đại quân Yêu tộc chém giết dọc đường, thu thập chúng chất đống ở chỗ này. Có cái là đào ra từ bí địa, chuẩn bị sau chiến tranh thì mang về Đông Hải, cho một số Sát Yêu loài cá của chủng tộc đặc biệt ăn.
Đăng Phượng Công Chúa nghe nói Lý Duy Nhất tinh thông thuật khôi lỗi, mới bảo Ba Ba Thế Tử và Thủy Ly Tiên dẫn hắn tới nơi này.
Đa số thi hài ở đây khi còn sống đều là cấp Đạo Chủng cảnh, từng tu luyện thân thể. Xương cốt hơi ánh vàng, là kim cốt tiểu thành.
Lý Duy Nhất chọn một bộ xương trăn dài hơn bốn mươi mét.
Xương màu vàng xám, cường độ rất cao.
Thân thể lúc còn sống của nó đã tu luyện đến cường độ bốn, năm phần Trường Sinh Thể.
Lý Duy Nhất đứng trước đầu lâu xương trăn còn to lớn hơn thân thể mình, điều động linh quang mi tâm, lấy ngón tay làm bút, viết ra một chữ Lâm trên xương.
- Vù...
Niệm lực linh quang lấy chữ Lâm làm trung tâm, nhanh chóng lan tràn toàn bộ thi hài.
Xương trăn dài hơn bốn mươi mét lập tức sống lại, phát ra tiếng xương kêu lách cách và tiếng kêu trầm thấp quỷ dị. Lực lượng bên trong xương bị kích phát, uốn lượn bay lên, ầm một tiếng, một đuôi quất bay mấy chục bộ thi hài ra ngoài, vỡ nát tơi bời.
Ba Ba Thế Tử vốn không có hứng thú gì với khôi lỗi thuật của Lý Duy Nhất, giờ phút này bị giật mình bật dậy:
- Lục Thương Sinh, khôi lỗi thuật của ngươi không đơn giản, một bộ thi hài vậy mà có thể bộc phát chiến lực ngang ngửa võ tu Đạo Chủng cảnh. Ngươi có thể khống chế bao nhiêu bộ một lần?
Lý Duy Nhất đáp:
- Chưa từng thử qua cực hạn điều khiển.
Ba Ba Thế Tử nói:
- Vậy ngươi thử một chút, thi hài ở đây ngươi cứ tùy tiện dùng. Biểu đệ, lần này ngươi đúng là nhặt được bảo vật rồi!
Thủy Ly Tiên ưỡn ngực, ngạo nghễ nói:
- Đó là đương nhiên.
Lý Duy Nhất ngẫm nghĩ rồi nói:
- Nếu có thi hài Trường Sinh cảnh thì chiến lực sẽ mạnh hơn nữa.
Trong lòng hắn vẫn luôn nghĩ cách tìm kiếm Kim Tinh Cốt Tủy.
Ba Ba Thế Tử nói:
- Thi hài cấp độ Trường Sinh cảnh đều là trọng bảo, có thể thu hoạch được, nhưng ở chỗ công chúa điện hạ. Trong trận chiến châu thành Du Châu cũ sắp tới, huynh đệ chúng ta sẽ giúp ngươi kiếm vài con.
Trên sườn núi đen kịt phía xa, Đăng Phượng Công Chúa giống như một cái bóng vô hình vô chất nhìn về hướng đồi xác chết.
Nhìn thấy xương trăn khổng lồ bay lên, phân thân người của nàng mới tán đi.
Kỳ thật, Lý Duy Nhất không tinh thông khôi lỗi thuật.
Hắn chỉ biết một chữ cổ Lâm.
Thế là mấy ngày tiếp theo, hắn dành hết thời gian ở trong đồi xác chết, vừa nghiên cứu điển tịch Khôi Thuật vừa luyện chế.
Có thể nói là vừa làm vừa học.
Ngọc Nhi ở lại bên cạnh hắn.
Trong lòng Lý Duy Nhất có một cảm giác nguy cơ, ý thức được kẻ địch xung quanh Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều đang tìm kiếm nàng. Một khi hành tung của nàng bại lộ, nói không chừng sẽ rước lấy lão quái vật đáng sợ cỡ nào.
Vốn dĩ Lý Duy Nhất luôn cảm thấy Ngọc Nhi là chỗ dựa lớn nhất của mình, hiện tại xem ra, cần phải bảo vệ và che giấu nàng thật kỹ, cho đến khi ký ức và lực lượng của nàng khôi phục.
Những ngày này, Lý Duy Nhất truyền chiêu thức của Xiển Môn là Thập Nhị Tán Thủ cho nàng.
Chỉ cần nàng không tu luyện niệm lực, không luyện khí thì hẳn là rất an toàn.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Đạo Quả, hoặc Âm Thi Đạo Quả, Huyết Tinh, là nguồn lực lượng quan trọng để luyện chế khôi lỗi xương cốt.
- Phân loại khôi văn vậy mà có tới mười mấy cái, mỗi loại đều bao la vạn tượng.
...
Lý Duy Nhất không dùng máu của mình, mà sử dụng phương pháp trên điển tịch Khôi Thuật, để hai nàng họ Dương chế tạo mực nước.
Sau đó, hắn phác họa khôi văn trên từng bộ xương cốt. Sử dụng linh quang hỏa diễm luyện khôi văn vào bên trong xương cốt.
Trong đó, hắn trọng điểm luyện chế bộ Trường Sinh Thi thu vào Túi Càn Khôn, để đề phòng bất cứ tình huống nào.
Ngọc Nhi ngoại trừ mỗi ngày viết nhật ký và luyện võ, còn đi theo bên cạnh hắn học tập, ham muốn hiểu biết rất mãnh liệt. Nàng thường xuyên ngồi một mình trong đống xương cốt, khoa tay múa chân. Có Lý Duy Nhất ở bên cạnh, nàng không quá sợ hãi môi trường khủng bố nơi này.
Lý Duy Nhất không tìm thấy lý do cấm nàng học tập, dù sao nàng còn chưa thể điều động niệm lực trong Linh Giới, học cũng vô dụng.
Ngày thứ tư từ khi họ đến doanh trại hồ nước.
- Ầm!
- Ầm ầm!
...
Ngoài tám mươi dặm, châu thành Du Châu cũ truyền đến ánh sáng màu trắng rực rỡ.
Tiếng nổ trầm đục hỗn loạn và dao động pháp khí mạnh mẽ làm kinh động tất cả sinh linh Yêu tộc trong doanh trại hồ nước.
Chúng phóng ra yêu khí bay lên trời, hội tụ về một hướng.
Đăng Phượng Công Chúa truyền lệnh:
- Thủ lĩnh các tộc Đông Hải lập tức tập kết cao thủ dưới trướng, theo bản công chúa tiến về châu thành Du Châu cũ. Quyết chiến ngay hôm nay.
Giọng nói êm tai của Đăng Phượng Công Chúa truyền khắp mấy chục dặm xung quanh, rõ ràng tiến vào trong tai tất cả mọi người, thể hiện năng lực khống chế pháp khí mà võ tu Đạo Chủng cảnh không có được.
Một khắc sau, mặt đất xé mở một vết nứt bóng tối dài mấy trăm mét.
Chân thân của Đăng Phượng Công Chúa bay ra từ vực sâu, hóa thành một đám mây sứa rực rỡ, dẫn theo mười bảy sinh linh Yêu tộc cường đại, đằng vân giá vũ, hóa thành mười tám luồng sáng biến mất ở phía chân trời nơi châu thành Du Châu cũ tọa lạc.
Những sinh linh Yêu tộc kia đều thần dị, có kẻ thân thể to lớn như núi cao, giống như một con Kình Côn. Có kẻ hình dạng thực vật, như rong biển dài mấy trăm mét, bao phủ trong kinh văn dày đặc.
Lý Duy Nhất quan sát kỹ, đưa mắt nhìn theo chúng đi xa.
Thủy Ly Tiên và Ba Ba Thế Tử miệng mắng chửi lải nhải đi về phía đồi xác chết nơi Lý Duy Nhất đang ở.
Thủy Ly Tiên rất khó chịu, vẻ mặt giận dữ nói một tràng với Ba Ba Thế Tử đi ở phía trước:
- Ngươi mà là cao thủ thứ sáu gì, ngay cả nhiệm vụ chủ công cũng không giành được. Người ta đều đi vào trong châu thành đánh đến long trời lở đất, chúng ta lại ngồi ngoài ngó.