Phong Phủ Đạo Quả và Tầm Tiên Châu

Đồng thời, Lý Duy Nhất nuốt vỏ Phượng Huyết Thụ và tiên đài bốn màu đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, lại hấp thu Kim Tinh Cốt Tủy, mượn việc phá cảnh nâng cao cơ thể toàn diện, tôi luyện thân thể ở mức độ lớn nhất.

- Xoẹt!

Linh quang niệm lực ở mi tâm bắn ra, kích hoạt lực lượng thời gian của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, đan dệt Thời Gian Chi Kiển bao bọc người hắn.

Phải nhanh chóng hoàn thành củng cố cảnh giới, tránh cho nửa đường xảy ra biến cố.

- Lực lượng thời gian không bị áp chế. Quả nhiên không phải vấn đề của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, là do tạo nghệ niệm lực của ta không đủ cao, không thể đối kháng với lực lượng thiên địa ở đây.

Trong kén, sáu ngày sau.

Đạo Quả trong Phong Phủ của Lý Duy Nhất ổn định lại, hấp thu sạch sẽ viên Trường Sinh Kim Đan kia. Nó lớn lên gấp hai, ba lần, kinh văn chi chít chìm nổi lấp lánh.

Từng con Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long bay lượn xung quanh rất có tinh thần, mỗi con dường như đều ẩn chứa lực lượng dời non.

Phẩm chất pháp khí trong Phong Phủ tăng lên một mảng lớn.

Căn bản không thể tận dụng hoàn toàn Trường Sinh Kim Đan, chỉ đủ cho hắn tu luyện đến thất trọng.

Muốn nhanh chóng tu luyện Long Chủng Đạo Quả ở Phong Phủ đến bát trọng, cửu trọng, thì hoặc là tìm Trường Sinh Kim Đan phù hợp khác, hoặc là hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí, đi đoạt đạo của Cổ Tiên Cự Long, như vậy sẽ đi nhanh hơn.

Thương thế đã lành hẳn, Lý Duy Nhất thu hồi tất cả hỏa diễm và pháp khí vào trong cơ thể.

Mật thất khôi phục vẻ tối tăm.

Đột phá cảnh giới xong, Lý Duy Nhất không định tiếp tục bế quan ở đây.

Thứ nhất, nơi này nguy hiểm, phải mau chóng rời đi.

Thứ hai, cơ duyên đào Cổ Tiên Long Hài như vậy tuyệt đối không thể bỏ lỡ, phải mau chóng tìm đường ra, trở lại mặt đất.

- Ồ... bảy con...

Lý Duy Nhất bước ra khỏi Thời Gian Chi Kiển, không tìm thấy bảy con Phượng Sí Nga Hoàng trong mật thất, nhưng nhìn thấy trên một vách đá đầy vết nứt tỏa hào quang màu xanh lam sáng rực.

Khí tức của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng truyền đến từ trong khe nứt.

Lý Duy Nhất sử dụng niệm lực truyền âm, giao tiếp với chúng.

Nhị Phượng bay về, thò một cái đầu ra từ khe nứt, dùng ý niệm bẩm báo:

- Có phát hiện lớn! Là ta phát hiện đấy, bọn chúng đều đi theo ta qua đó tìm.

Lý Duy Nhất lấy Hoàng Long Kiếm ra, đào dọc theo khe nứt.

Vách đá cứng rắn, hắn vất vả lắm mới đào được một lối đi dài vài mét.

Phía bên kia lối đi là một thạch động dưới lòng đất. Trung tâm thạch động có một cái giếng trời được đào ra, thông thẳng xuống lòng đất.

Lý Duy Nhất đứng yên bên cạnh giếng trời, thả ra niệm lực dò xét dọc theo lối đi xuống dưới. Căn bản không thể dò thấy đáy, không chỉ dài vạn trượng. hắn thầm kinh hãi.

Bên cạnh giếng trời là một bộ hài cốt người đang ngồi đả tọa.

Toàn thân bộ xương như được đúc bằng vàng, mặc áo nho rộng màu xanh, một cây trâm ngọc xuyên qua tóc trắng búi trên đỉnh đầu.

Không biết hài cốt đã ngồi đó bao nhiêu năm, nhưng trên người vẫn còn khí vận bất phàm, giống như đại đạo vĩnh hằng. Bất kỳ hạt bụi nào cũng không thể rơi lên người bộ xương.

Lý Duy Nhất vươn hai ngón tay dò lên xương tay, lập tức thu về:

- Huyết nhục, ngũ hải đều mục nát hầu như không còn, duy chỉ có xương cốt trường tồn, quả nhiên đã tu luyện ra kim cốt bất hủ, là một bộ di hài Siêu Nhiên.

Lý Duy Nhất lại dò về phía mi tâm hài cốt, tiếp đó nhìn xuống dưới.

Hắn bỗng nheo mắt, phát hiện kim cốt ở ngực hài cốt vỡ nát, ngay cả xương sống cũng đầy rẫy vết nứt. Nho bào có chất liệu đặc biệt nhưng vị trí ngực rách bươm.

Đây hẳn là nguyên nhân khiến hắn chết ở nơi này!

Nghĩ tới điều gì, Lý Duy Nhất lập tức nhìn về phía giếng trời bên cạnh.

- Chẳng lẽ hắn gặp phải chuyện đáng sợ gì đó dưới đáy giếng trời, bị trọng thương, sau đó chạy trốn một mạch lên trên. Lối đi giếng trời này là con đường hắn đào ra để chạy trốn?

Lý Duy Nhất phát hiện những ký tự cổ xưa trên vách đá bên cạnh hài cốt, đã rất mờ nhạt.

- Lão phu là Phó Nham Tử của Tông Thánh Học Hải.

- Ba tuổi biết chữ, bốn tuổi tập võ, chín tuổi thi đỗ công danh, phá cảnh Đạo Chủng. Hai mươi tuổi lập chí xua đuổi Thệ Linh u ám, trả lại đại thế quang minh cho thiên hạ. Sáu mươi tuổi mới biết tuổi trẻ ngông cuồng, Doanh Châu U Cảnh không phải sức của một người có thể khôi phục.

- Ba trăm tuổi, đi khắp thiên hạ, nhìn thấu sự nguy hiểm của U Cảnh, càng cảm thấy bản thân nhỏ bé, đốm lửa khó mà soi sáng địa ngục nhân gian.

- Đọc khắp điển tịch, mới biết chỉ có một con đường để đi, tìm Tiên Đạo Long Mạch, dùng Tiên Đạo phá bóng tối. Bèn luyện chế Tầm Tiên Châu, đi khắp núi sông hồng hoang, đầm sâu bí cảnh.

- Năm ngàn năm cô khổ, tìm trên kiếm dưới, rốt cuộc tìm được tung tích long mạch ở Đông Hải. Chỉ hận mất mạng tại đây, hận không thể thực hiện hoài bão trong lòng.

Đọc xong, Lý Duy Nhất vừa kinh ngạc vừa kính trọng.

Hắn kính Phó Nham Tử thiên tư trác tuyệt, thiếu niên đã lập chí, trong lòng chứa thiên hạ, dù có lúc thất bại và mê man, nhưng vì xua đuổi Vong Giả U Cảnh mà khốn đốn và nỗ lực cả đời.

Chính vì có bậc đại hiền như vậy trên thế gian, cho nên dù có bao nhiêu tiểu nhân tà ma làm hại thiên hạ, thiên hạ vẫn không mất.

Kinh ngạc là, hắn vậy mà thực sự tìm được Tiên Đạo Long Mạch.

Tiên Đạo Long Mạch đại diện cho đại thế đỉnh cao đã từng tồn tại kia, chư tiên cùng tồn tại, vạn vật phồn thịnh, đạo pháp thông huyền. Đừng nói tinh dược, đế dược, thậm chí có thể thai nghén ra tiên dược.

Tiên Nhưỡng cũng chỉ là đất đai gần Tiên Đạo Long Mạch.

Lý Duy Nhất cúi người hành lễ thật sâu với Phó Nham Tử, ác cảm sinh ra với Tông Thánh Học Hải vì Phục Văn Ngạn giờ đây tan thành mây khói. Có đôi khi, sức hấp dẫn của một người có thể thay đổi đánh giá của đại chúng về một tòa Sinh Cảnh. Vì sự tà ác của một người cũng có thể khiến cả tòa Sinh Cảnh phải gánh chịu tiếng xấu.

- Tầm Tiên Châu?

Lý Duy Nhất phát hiện bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đang tranh giành một hạt châu màu xanh lam sáng rực, trên mặt đất thì rải rác bốn trang giấy đầy chữ.

Hắn nhặt lên xem, lại là bốn trang Địa Thư.

Không cần đoán cũng biết chắc chắn là di vật của Phó Nham Tử.

Lý Duy Nhất tự nhận mình không phải thánh hiền, vội vàng cất Địa Thư, định sau này sẽ tham ngộ xem xét.

Hắn lần nữa vái lạy hài cốt:

- Ta được cơ duyên này, nếu về sau có cơ hội, nhất định đưa hài cốt tiền bối về quê cũ an táng.

Không phải có được cơ duyên của ai là hắn đều hứa hẹn như vậy, hoàn toàn là vì khâm phục Phó Nham Tử.

- Các ngươi tranh cái gì? Đưa đây, để ta nghiên cứu trước đã.

Lý Duy Nhất tịch thu hạt châu màu xanh lam sáng rực kia, cầm trong tay, một luồng hàn khí lạnh buốt khiến làn da đã có cường độ bảy phần Trường Sinh Thể của hắn hơi đau.

Hắn đã hiểu vì sao bảy con Phượng Sí Nga Hoàng cứ tung nó qua lại, vẫn không dám nuốt vào bụng.

Thứ này là Tầm Tiên Châu?

Ý niệm của Đại Phượng truyền đến:

- Nhị Phượng đã nuốt một hạt rồi! Hạt này nên thuộc về ta, bản lĩnh của ta lớn nhất.

Lý Duy Nhất vội vàng bắt Nhị Phượng lại cầm trong tay.

Bụng nó có một đoàn ánh sáng trắng lấp lóe.

Ý niệm của Nhị Phượng vang lên:

- Là hạt châu này bảo ta nuốt nó. Nó có ý thức yếu ớt còn sót lại, nói rằng nó tên là Tầm Tiên Châu, có duyên với ta, có thể giúp ta tìm nơi ẩn chứa Tiên Nhưỡng và Tiên Khí.

- Ngươi nuốt Tầm Tiên Châu, vậy hạt ta đang cầm là cái gì?

Lý Duy Nhất nhìn hạt châu lớn bằng trứng chim bồ câu màu xanh lam sáng rực trong tay.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters