Gió đổi chiều (1)

Vạn vật đều có linh.

Vạn Tự Khí có phẩm cấp đủ cao, trải qua uẩn dưỡng lâu dài có thể sinh ra ý thức, thậm chí là linh trí.

Cũng giống như tinh dược ngàn năm.

Vạn Tự Khí sinh ra ý thức, uy lực sẽ tiến lên một tầng cao mới, được gọi là Vạn Pháp Linh Khí.

Ý thức của khí cũng giống như thọ nguyên của sinh linh, không thể tồn tại vĩnh viễn, sẽ tiêu tan trong dòng sông năm tháng vì nhiều nguyên nhân khác nhau.

Lý Duy Nhất điểm một ngón tay qua, đưa linh quang niệm lực vào cơ thể Nhị Phượng dò xét.

Bên trong Tầm Tiên Châu rậm rạp khí văn như đường vân đất đai, ngang dọc đan xen, số lượng khí văn nhiều gấp đôi Tử Tiêu Lôi Ấn.

Không phải Vạn Pháp Linh Khí loại tấn công.

Là do Phó Nham Tử chuyên môn luyện chế để tìm kiếm Tiên Đạo Long Mạch, ngoại trừ cảm ứng Tiên Khí thì nó chỉ còn lại lực lượng phòng ngự ở mức độ nhất định.

Tầm Tiên Châu phù hợp với năng lực thiên phú của Nhị Phượng, nên chủ động chọn chủ.

Lý Duy Nhất chuyển sang nghiên cứu hạt châu lớn cỡ trứng chim bồ câu còn lại trong tay, ngoại trừ lạnh thì không có chỗ nào đặc biệt. Hắn không thể kích hoạt nó bằng pháp khí, sử dụng niệm lực cũng không thể dò xét bên trong.

Nhưng thân thể Siêu Nhiên mục nát thành bộ xương, chữ viết trên vách đá mờ nhạt không rõ, còn nó vẫn nguyên vẹn, có thể thấy không phải vật tầm thường.

Lý Duy Nhất trừng mắt nhìn sáu con Phượng Sí Nga Hoàng khác đang xếp hàng chờ bên cạnh:

- Các ngươi biết đây là cái gì không? Nuốt bừa sẽ xảy ra vấn đề đấy, tạm thời để ta giữ. Nhị Phượng tìm thấy chỗ này đầu tiên, Tầm Tiên Châu thuộc về nó là lẽ đương nhiên. Các ngươi hãy học tập nó nhiều vào!

Nhị Phượng ngạo nghễ ra vẻ vênh váo.

Lý Duy Nhất cất hài cốt Phó Nham Tử vào Túi Càn Khôn, tiếp đó nhìn thoáng qua giếng trời sâu không thấy đáy.

Có lẽ Tiên Đạo Long Mạch nằm ngay bên dưới.

Nhưng với tu vi của Phó Nham Tử mà còn trọng thương chết thảm, Lý Duy Nhất không dám xuống dưới tra xét.

Thực sự có Tiên Đạo Long Mạch hay không vẫn là ẩn số.

Dù sao nếu thứ này xuất thế, đối với cả Doanh Châu là thay đổi long trời lở đất, sẽ kinh động Võ Đạo Thiên Tử, càng sẽ kinh động cấm kỵ trong U Cảnh.

Đối với sinh linh gần Đông Hải thì khó mà nói là phúc hay họa.

Lý Duy Nhất nhanh chóng rời xa.

Hắn mở lối ra mật thất, cẩn thận đi ra ngoài.

Đã trôi qua hai, ba ngày, trong điện không có khí tức của Vũ Hồng Lăng.

Hai cánh cửa đá của thạch điện đã mở ra từ lâu. Không có dấu vết chiến đấu, không phải bị phá từ bên ngoài, hẳn là nàng cảm thấy đã an toàn nên chủ động đi ra.

Lý Duy Nhất thu liễm khí tức trên người, đi tới bên ngoài cửa đá.

Dưới thềm cửa, dòng sông dung nham rộng lớn phả hơi nóng vào mặt.

Xác định Vũ Hồng Lăng không ẩn nấp gần đó, Lý Duy Nhất không thả ra pháp khí và niệm lực, không phát ra bất kỳ âm thanh nào, dùng tay không leo lên vách núi phía trên.

Vũ Hồng Lăng ngồi xếp bằng trên vách núi bên cạnh dòng sông dung nham, đối diện bờ bên kia chính là hình khắc Triêu Mộ Song Thủ Thánh Linh và ấn ký chữ Vạn. Nàng cầm một tờ giấy trắng, là ấn ký chữ Vạn được in từ trên vách đá xuống, vừa vặn là xoay ngược chiều.

Hai ngày nay, nàng lại đi quan sát ấn ký chữ Vạn chiều thuận trên vách đá, dù cố gắng hết sức thành kính, yên tĩnh, từ bi, nhưng tối đa chỉ có thể kiên trì một lát, ý thức và hồn linh không thể đối kháng với lực lượng xoay chuyển kia.

Nên nàng mới in ấn ký xuống.

- Cưỡng ép đối kháng sẽ bị phản phệ.

- Xoay thuận chiều, công đức vô lượng. Xoay ngược chiều, sinh tử tuần hoàn.

- Hắn không hoàn toàn lừa ta! Ta quan sát hình in ngược chiều này, chẳng những không có cảm giác khó chịu kia, ngược lại tốc độ lưu chuyển của pháp khí trong cơ thể rõ ràng tăng nhanh.

Cách đó trăm trượng, Lý Duy Nhất lặng lẽ leo lên vách đá, nhìn từ xa một cái rồi chuyển ánh mắt sang chỗ khác.

Cường giả như Vũ Hồng Lăng bị người ta nhìn chằm chằm vào chắc chắn sẽ sinh ra cảm ứng.

Tính cảnh giác của nàng rất cao, thả mười con Cốt Linh Thống Soái màu xanh xám ra ngoài tuần tra và canh gác. Muốn lặng lẽ tới gần cho nàng một đòn trí mạng là việc khó như lên trời.

Nếu không thể giết nàng trước khi nàng phản ứng lại, chắc chắn sẽ rơi vào hai cảnh ngặt ngèo. Thứ nhất, chắc chắn Vũ Hồng Lăng có thủ đoạn bảo mệnh, nói không chừng còn ghê gớm hơn pháp khí Siêu Nhiên của Họa Tâm.

Thứ hai, không thể tốc chiến tốc thắng chắc chắn sẽ hấp dẫn đàn chim Cù Như và tiếng long ngâm chưa biết kia.

Lý Duy Nhất trầm tư một lát, hạ quyết tâm.

Đầu tiên, hắn đưa Tử Tiêu Lôi Ấn vào Phong Phủ, điều động pháp khí âm thầm kích hoạt.

Lại lấy ra cây cung Thiên Tự Khí dài hai mét của Trường Sinh cảnh Ma Quốc là Thần Dực Hầu, tay kéo dây cung, pháp khí hội tụ trên dây ngưng tụ thành một mũi tên Thất Trảo Thiên Long Hỏa Diễm.

Gần như ngay tức khắc, Vũ Hồng Lăng ngước mắt lên. Nàng nhận ra nguy hiểm, lập tức thả ra pháp khí, lại kích hoạt Hồng Lăng trên người.

- Bựt!

Một mũi tên bắn ra.

Năng lượng kình khí do dây cung rung động bùng nổ khuếch tán ra ngoài.

Mũi tên Thất Trảo Thiên Long Hỏa Diễm lao đến trước mặt Vũ Hồng Lăng, cách đầu nàng chỉ một trượng, phá tan từng tấc pháp khí hộ thể của nàng.

Không khí bốc cháy trên mũi tên. Lớp vải mỏng lụa đỏ bay tới không thể cản, bị lực lượng của mũi tên đẩy bay về phía Vũ Hồng Lăng.

Quá đột ngột, hơn nữa, tên nhanh như thoi đưa.

Vũ Hồng Lăng không có cơ hội đứng dậy, nàng lập tức ngã ngửa ra sau, lăn về phía lòng sông khô cạn, chật vật vô cùng.

- Bặc!

Mũi tên xẹt qua trước trán nàng.

Mặt nạ đầu màu xanh xám vỡ nát, đã đỡ cho nàng một đòn.

- Vù! Vù...

Mười con Cốt Linh Thống Soái tốc độ nhanh như tia chớp lao về phía Lý Duy Nhất từ các hướng, muốn làm chậm lại tốc độ của hắn, tranh thủ thời gian cho Vũ Hồng Lăng.

Lý Duy Nhất thi triển thân pháp, giống như ảo ảnh khói xanh tránh né bọn chúng, xuất hiện ở nơi cách mặt đất vài trượng, ném thi hài Họa Tâm về phía lòng sông khô cạn.

Tiếp đó, hắn cách không đánh ra một chưởng.

Vũ Hồng Lăng vừa mới dừng lăn lộn đã thấy thi hài không đầu của Họa Tâm xuất hiện trên đỉnh đầu, nàng lập tức tái mặt, đã rõ ý đồ của Lý Duy Nhất.

Nàng căn bản không kịp thi triển đạo thuật Độn Pháp.

Nàng lâm nguy không loạn, đưa ra một sách lược ứng biến vượt ngoài dự liệu của Lý Duy Nhất.

- Bùm!

Nàng vỗ một chưởng xuống mặt đất. Mượn lực phản chấn, Vũ Hồng Lăng lao thẳng lên trời cao.

Một Pháp khí hình gương bay ra từ Tổ Điền, được bàn tay ngọc ngà mảnh khảnh khác nâng lên.

- Ầm!

Trong Tổ Điền của Họa Tâm, đoàn pháp khí và kinh văn Siêu Nhiên kia bùng nổ.

Thi thể vỡ nát thành bột mịn huyết vụ, nhìn thấy mà giật mình.

Vũ Hồng Lăng nâng cổ kính đường kính một trượng, thân thể bị luồng năng lượng kia đánh bay ra xa mấy trăm trượng. Hai cánh tay chống gương đau nhức như muốn gãy, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

May mà nàng vừa rồi rời khỏi mặt đất, có thể mượn đà rơi hóa giải lực lượng.

Nếu chịu đòn đó trên mặt đất, dù nàng nâng cổ kính, có Hồng Lăng hộ thể cũng là phần chết nhiều hơn phần sống.

Đồng thời, pháp khí Siêu Nhiên trong cơ thể Họa Tâm nổ tung tứ phía, vì không khóa chặt một hướng nào hay một kẻ địch nào đó, nên uy lực giảm nhiều so với Họa Tâm tự mình thả ra.

- Ầm ầm!

Phía trên, tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters