Gió đổi chiều (2)

Không cho Vũ Hồng Lăng cơ hội thở dốc, Tử Tiêu Lôi Ấn to như cối xay giáng xuống.

Hai ngón tay Vũ Hồng Lăng kẹp phù, phù lục nổ tung hóa thành một đám mây ánh sáng màu đỏ bao bọc toàn thân. Vô số phù văn chìm nổi trong đám mây ánh sáng, chặn lại lôi điện và Tử Tiêu Lôi Ấn.

Tấm phù lục này là do Thánh Linh Niệm Sư luyện chế, nàng tốn cái giá trên trời mới đổi được.

Nếu không phải bất đắc dĩ, nàng căn bản không nỡ sử dụng.

Vũ Hồng Lăng không ngờ trên đời có nam tử sau khi nhìn thấy dung nhan thật của nàng vẫn ra tay tàn nhẫnnhư vậy, thậm chí không hề nghĩ đến chuyện bắt sống nàng. Lý Duy Nhất liên tiếp tung ba đòn, mỗi một đòn đều là muốn lấy mạng nàng, đổi lại là võ tu khác đã sớm chết ba lần.

Vũ Hồng Lăng quát:

- Lý Duy Nhất, tiếp theo đến lượt ta!

Ánh mắt Vũ Hồng Lăng sắc lạnh, mượn phù quang ổn định thế suy đồi, pháp khí cầm điểu màu đỏ trong cơ thể bay ra, tóc dài bay múa, lụa đỏ như dòng sông màu đỏ chảy ngược lên trên.

Phía trên là khuôn mặt lạnh lùng của Lý Duy Nhất, tay cầm Hoàng Long Kiếm chém xuống như một kiếm xẻ đôi biển.

Pháp khí Hồng Lăng bị chém chùng xuống, mũi kiếm rơi thẳng xuống đỉnh đầu Vũ Hồng Lăng.

Vũ Hồng Lăng vốn tưởng rằng mình chỉ bị đánh trở tay không kịp, dù bị thương nhưng thực lực vẫn hơn đối phương. Nhưng khoảnh khắc Pháp khí Hồng Lăng bị Lý Duy Nhất một kiếm chém rơi, nàng liền nhận ra mình đã sai lầm trầm trọng.

Chiến lực của Lý Duy Nhất khác hẳn ba ngày trước.

Vũ Hồng Lăng kết ấn Hỗn Nguyên Chưởng, một chưởng đánh ra Hỗn Nguyên Chưởng Lực Vân Hà, đánh cho không khí sôi trào, giống như bong bóng khí khổng lồ trào lên trên.

Nàng tu luyện chiêu đại thuật này tinh thâm hơn Họa Tâm nhiều, đã đạt tới nhập môn tầng bốn, tu luyện ra vài luồng khí Hỗn Nguyên.

- Ầm!

Hoàng Long Kiếm phá vỡ Hỗn Nguyên Chưởng, chém Vũ Hồng Lăng bay ngược ra xa mấy chục trượng. Đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp kia cày ra một rãnh sâu dài trên mặt đất, trên bàn tay xuất hiện một vệt máu sâu hoắm.

Không đợi nàng đứng vững, thân thể bị một lực lượng kéo mạnh, mất kiểm soát bay về phía Lý Duy Nhất.

Là Hồng Lăng trên người nàng bị Lý Duy Nhất đoạt lấy.

Hồng Lăng vốn sắc bén như dao lúc này lại giống như một sợi dây thừng quấn quanh người nàng, bị người ta kéo như thả diều.

Vũ Hồng Lăng muốn điều khiển lại Hồng Lăng nhưng thất bại, vì thế quả quyết vứt bỏ nó, thân hình yêu kiều như con cá trắng trong sóng lao về phía sau, kéo giãn một khoảng cách xa xôi với Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nắm dải Hồng Lăng mỏng nhẹ, có thể ngửi thấy mùi thơm cơ thể thanh đạm mê người trên đó. Hắn nhìn về phía Vũ Hồng Lăng ở đằng xa, nhíu chặt mày, biết rằng nguyện vọng dùng thế sét giết nàng đã thất bại.

Đáp án được công bố.

Bên dưới lụa đỏ là y phục lót màu ánh trăng bao bọc ngực và mông, tỏa ra ánh trăng, thêu dệt cỏ lan. Giống như áo ngủ nhỏ, gợi cảm lại đáng yêu.

Vũ Hồng Lăng lấy ra một bộ đạo bào màu xanh nhanh chóng mặc lên người, cánh tay ngọc và đôi chân dài đều được che lại, thắt lưng buộc lên, khí chất yêu mị trên người tan hết, nàng giống như Thánh Nữ Đạo Môn thần thánh không thể xâm phạm.

- Ngươi nên mặc quần áo tử tế từ sớm! Như bây giờ càng đẹp, càng có sức hấp dẫn hơn.

Lý Duy Nhất cuộn dải lụa lại thành một đoàn, nắm trong tay như quả cầu thêu, tay kia cầm kiếm, Tử Tiêu Lôi Ấn treo trên đầu, thân thể bao phủ trong lôi điện bước tới trước.

Vũ Hồng Lăng tay nâng Pháp khí hình gương, sáu thanh Pháp khí chiến kiếm bay ra từ Tổ Điền. Có hai thanh là Đạo Kiếm Bách Tự Khí của Độ Ách Quan.

Ánh mắt nàng sâu thẳm:

- Bắc Thiếu Quân Nam Thần Ẩn, thực lực hiện tại của ngươi mới khiến ta hơi tin câu này! Sau khi ra ngoài, ta nhất định sẽ điều tra ngươi rõ ràng rành mạch.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta mới vừa phá cảnh lên cửu trọng mà ngươi đã không đỡ nổi. Nếu ta đạt tới cửu trọng đỉnh phong thì ngươi đấu với ta thế nào. Muốn ra ngoài? Ngươi ra được sao?

Lý Duy Nhất không chắc liệu Vũ Hồng Lăng có thủ đoạn tấn công như Họa Tâm hay không.

Không thể giết nàng ngay thì phải cẩn thận với nàng.

Vũ Hồng Lăng nói:

- Ngươi chẳng qua là đánh lén, đánh cho ta trở tay không kịp. Công bằng đọ sức thì chưa biết thắng bại đâu. Chân truyền và Trường Sinh cảnh còn không thể giết ta được, huống chi là ngươi?

Nàng nói như vậy nhưng trong lòng chẳng có chút tự tin nào. Bởi vì đối phương không chỉ tu luyện võ đạo, tạo nghệ niệm lực cũng cực cao.

- Két két!

Tiếng chim Cù Như dày đặc vang lên, chúng lao về phía hai người như mây đen cuồn cuộn.

Vũ Hồng Lăng bị trọng thương, không muốn đánh nữa:

- Nơi này rất quỷ dị, vốn dĩ chúng ta có thể chung sống hòa bình, cùng nhau đối phó nguy hiểm bên ngoài. Đều tại ngươi, như tên mãng phu, đột phá cảnh giới liền muốn giết ta. Lúc tu vi ta mạnh hơn ngươi có thấy ta muốn giết ngươi không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy ngươi có muốn giết không?

Đàn chim Cù Như ngày càng gần.

Giọng điệu Vũ Hồng Lăng dịu xuống:

- Ta từng truy sát ngươi, ngươi cũng đánh ta trọng thương, đã hòa nhau rồi! Tạm gác ân oán lại, còn đợi nữa thì không trốn thoát được đâu! Ngươi không giết ta nổi...

Linh Giới nơi mi tâm nàng tràn ra một luồng hà quang rực rỡ, ẩn chứa khí tức lực lượng Siêu Nhiên.

Lý Duy Nhất thầm than, Vũ Hồng Lăng quả nhiên còn thủ đoạn bảo mệnh. Nàng và Lý Duy Nhất giống nhau, đều không muốn sử dụng thủ đoạn như vậy trong tình huống có thể tự bảo vệ mình.

Nếu không lỡ như sau này gặp phải Trường Sinh cảnh ám sát sẽ chết chắc.

Khi đàn chim Cù Như xuất hiện trên đỉnh đầu Vũ Hồng Lăng, Lý Duy Nhất xoay người bỏ chạy, chân đạp bộ pháp Thanh Hư Cản Thiền hóa thành khói xanh. Vang lên tiếng ve kêu, trên lưng hắn mọc cánh ve, lao về phía dòng sông dung nham.

Hắn thử dẫn động bộ hài cốt khổng lồ dưới lòng sông nhưng thất bại!

Hiển nhiên kinh văn khôi thuật trên hài cốt đã bị Vũ Hồng Lăng phá hủy.

Vũ Hồng Lăng bám sát phía sau Lý Duy Nhất, vừa phải ngăn cản sự tấn công của chim Cù Như ở phía sau, vừa phải đề phòng Lý Duy Nhất ở phía trước đột nhiên ra tay, tâm trạng tồi tệ đến cực điểm. Nàng chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy trong các cuộc giao phong của thế hệ trẻ.

Trận chiến vừa rồi không chỉ kinh động Cù Như, mà còn kinh động sinh linh đáng sợ hơn.

- Gào!

Một tiếng long ngâm truyền đến từ sâu trong lòng đất, chấn động mặt đất phập phồng rung lắc.

Lý Duy Nhất bị sóng âm làm bị thương, quỳ một chân xuống đất, dùng kiếm chống đỡ thân thể, hai tai chảy máu.

- Oa!

Phía sau, Vũ Hồng Lăng vốn đã bị trọng thương, thân thể không mạnh bằng Lý Duy Nhất, tiếng long ngâm khiến thương thế của nàng nặng thêm, trực tiếp ngã xuống đất không dậy nổi, đau đớn muôn phần.

Tiếng long ngâm xé rách mái vòm phía trên, đá vụn rơi xuống ầm ầm không dứt.

Dần dần, trên mái vòm xuất hiện một vết nứt dài mấy chục dặm.

Vị trí khác với trước, nằm trên dãy núi đen sì cách đó hai mươi dặm.

Lý Duy Nhất mừng rỡ, hóa ra tiếng long ngâm xé rách đất, lúc này nước biển còn chưa rơi xuống.

Hắn lập tức thu bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đang đấu với Cốt Linh Thống Soái vào túi trùng, trên lưng ngưng tụ ra một đôi cánh ánh sáng rực lửa, bay về phía vết nứt mái vòm cao mấy trăm trượng.

Sợ Vũ Hồng Lăng đường cùng cá chết lưới rách, cũng sợ bỏ lỡ thời cơ trốn ra ngoài, Lý Duy Nhất không nhân cơ hội tập kích giết nàng.

Đàn chim Cù Như bị tiếng long ngâm chấn động rơi xuống mặt đất, giữa không trung không còn gì cản trở.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters