Tiến vào lòng đất

Cổ Tiên Long Hài rơi xuống cách đó mấy chục dặm, giống hệt một ngọn núi màu vàng, mặt đất bị đập nứt nẻ vô số đường. Hào quang và nhiệt độ tỏa ra từ thân thể nó khiến mặt đất trong không gian lòng đất trở nên vô cùng nóng bỏng, tiên quang và sương mù màu xám không ngừng lan tỏa ra bên ngoài.

Lý Duy Nhất chỉ đứng từ xa nhìn nó một cái đã có cảm giác thót tim, chỉ muốn chạy đi thật xa.

Nhưng có vài bóng dáng xông tới chỗ nó, họ còn đánh nhau túi bụi.

Tả Khâu Hồng Đình lên tiếng:

- Là Liễu Diệp.

Lý Duy Nhất đã nhìn thấy, đồng thời phát hiện ở khu vực phần đuôi của Cổ Tiên Long Hài, có một mảnh Long Thành ảo rách nát không trọn vẹn. Một cây Trường Sinh Thảo nở rộ bên trong đó, tỏa ra hào quang ba màu.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi đi trước đi! Liễu Diệp đã từng giúp ta nhiều lần, ta phải đến trợ giúp hắn một tay.

Lý Duy Nhất cầm Hoàng Long Kiếm, mỗi bước vượt lên mấy chục trượng, xông về phía bốn bóng người đang kịch chiến.

Giao phong với Liễu Diệp là ba con yêu thú.

Bọn chúng ở trạng thái bán hóa giao, thân thể đều dài đến mấy chục mét, tu vi không hề yếu, có sức lực rất lớn.

- Vút!

Lý Duy Nhất đứng cách xa hàng trăm trượng, chém một nhát kiếm ra ngoài.

Kiếm khí hình lưỡi liềm hất bay ba con yêu thú, vảy trên thân chúng vỡ nát, máu chảy lênh láng.

Lý Duy Nhất không muốn chém giết bên cạnh Cổ Tiên Long Hài, sợ dẫn tới chuyện quỷ dị, nên trầm giọng quát:

- Cút!

- Cút thì cút.

Ba con yêu thú tự biết không thể dây vào Lý Duy Nhất, từ bỏ việc tranh đoạt Trường Sinh Thảo, lập tức chạy xa.

Chạy đến nơi xa, một con yêu thú mới buông lời hăm dọa:

- Trường Sinh Thảo không dễ lấy thế đâu, chúng ta chống mắt lên chờ xem. Lý Duy Nhất, ngươi đi chung với Đăng Phượng Công Chúa thì đã là kẻ địch của Giao tộc ta.

Lý Duy Nhất thúc giục Liễu Diệp:

- Nhanh đi hái đi, chúng ta phải lập tức rời xa nơi này.

Liễu Diệp đáp:

- Đa tạ.

Liễu Diệp xông vào Long Thành ảo, lao tới chỗ Trường Sinh Thảo.

Trường Sinh Thảo có sức hấp dẫn trí mạng đối với bất kỳ võ tu Đạo Chủng cảnh nào.

- Nó nói không sai, Trường Sinh Thảo không dễ lấy.

Giọng nói của Phục Văn Ngạn từ trên cao truyền tới, sóng âm mãnh liệt, từng chữ đanh thép ẩn chứa uy năng của đạo thuật.

Toàn thân hắn tỏa ra thanh vân, pháp khí vô cùng cô đọng, nhảy từ trên khe nứt vòm đá xuống.

- Xoẹt!

Cây bút vẽ thanh đồng dài bảy thước trong tay hắn vung mạnh xuống, hơn tám ngàn kinh văn cùng với lông bút đồng loạt bay ra, hóa thành một dòng sông màu trắng.

Lý Duy Nhất cảm nhận được luồng khí tức không tầm thường tỏa ra từ trên người Phục Văn Ngạn. Uy năng của bút vẽ thanh đồng vượt xa trước kia, mơ hồ khó nắm bắt, hệt như hàng ngàn, hàng vạn đao kiếm chém xuống.

Nếu chỉ xét riêng mức độ tinh thuần của pháp khí, Phục Văn Ngạn còn vượt qua cả Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm.

Đây chính là lợi thế của việc quanh năm tu luyện Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên!

Lý Duy Nhất giơ tay chống trời, trong lòng bàn tay ngưng tụ ra một tấm kính quang thuẫn ấn có đường kính mấy trượng, kính quang sáng ngời, đỡ được đòn công kích của bút vẽ thanh đồng.

Đây là Phổ Hiền Chiếu Kính trong Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn, nó tương tự như đạo thuật, kết thành lĩnh vực kính quang bảo vệ thân hình hắn.

- Ầm ầm ầm!

Phục Văn Ngạn không chút e sợ, chân đạp lên vân hà màu xanh, hạ xuống mặt trên của kính quang thuẫn ấn.

Mặt đất dưới chân Lý Duy Nhất lập tức sụt lún, bụi mù bay mù mịt, hệt như một ngọn núi lớn nện xuống. Đây là tuyệt học trên một thiên chương khác của Địa Thư, thế núi xuất hiện trên người hắn.

Lý Duy Nhất tay chống kính ấn, trong lòng vô cùng kinh ngạc, hỏi:

- Ngươi đạt tới cửu trọng rồi à?

Trong lòng Phục Văn Ngạn càng thêm kinh ngạc, với tư chất thiếu niên Thiên Tử của mình, một khi bước vào cửu trọng cũng đại biểu cho sự vô địch dưới Trường Sinh cảnh, vậy mà không thể phá nổi đạo thuật của Lý Duy Nhất.

Phục Văn Ngạn nói:

- Dạ Thương chết không oan, quả thực ngươi đã mạnh hơn trước! Nhưng hôm nay chúng ta nhất định phải phân rõ sống chết.

Phục Văn Ngạn thả đạo tâm ngoại tượng ra, dùng sức mạnh cường đại hơn đè xuống.

Ánh mắt hắn nghiêm túc, nói:

- Nơi này nguy hiểm, chúng ta đổi chỗ khác để đánh nhé?

Lý Duy Nhất cũng muốn kết thúc ân oán với Phục Văn Ngạn, nhưng không phải ở đây, không phải lúc này.

- Lý Duy Nhất cõng một bé gái trên lưng, trong lòng luôn có sự kiêng dè, có mười phần chiến lực thì dùng ba phần để bảo vệ tiểu cô nương kia rồi. Cho nên, hắn mới đề nghị đổi chỗ, tuyệt đối không để hắn được như ý.

- Ba đánh một, ưu thế thuộc về chúng ta, đánh nhanh thắng nhanh. Phải đánh gục Lý Duy Nhất trước khi tên kia hái Trường Sinh Thảo quay về.

Mạnh Hóa Long và Phục Bá Vũ của Tông Thánh Học Hải đánh lén từ hai phía trái phải, muốn nhân lúc Phục Văn Ngạn đang trấn áp trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất thì hợp lực lấy mạng hắn.

Lý Duy Nhất thở dài bất đắc dĩ:

- Đành vậy!

Phong Phủ sau gáy hắn tuôn ra lôi điện.

Tử Tiêu Lôi Ấn bay ra, trực tiếp đánh Phục Văn Ngạn đang đứng bên trên bay ra ngoài.

Giây tiếp theo, hắn chém một kiếm vào Mạnh Hóa Long, vỗ một chưởng về phía Phục Bá Vũ.

- Ầm!

Lấy một địch hai, hai tên kia đồng thời bị đánh văng ra.

Chỉ với một hiệp giao phong này, ba người đã nhận ra sự bất thường.

Theo lý mà nói, với thực lực của ba người bọn họ, chỉ cần liên thủ thì ngay cả những cường giả ở đẳng cấp như Sinh Vô Luyến hay Tử Vô Yếm vẫn sẽ bị áp chế.

Nhưng Lý Duy Nhất lại mang đến cho họ cảm giác không thể chiến thắng, quả thật quá mức quỷ dị, hệt như đang đối mặt với một Trường Sinh cảnh.

Lý Duy Nhất không cho ba người có thời gian phản ứng và suy nghĩ, chân đạp Thanh Hư Bộ Pháp, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Mạnh Hóa Long.

Mạnh Hóa Long là một Thủ Tịch đỉnh phong, lập tức thả quang ảnh của Thất Thập Nhị Hiền ra, tung ra Cầm Long Thủ ở đẳng cấp đại thuật tầng bốn.

Hai cánh tay và hai bàn tay hắn tỏa ra ánh kim loại sáng bóng, thân thể được tu luyện đến một đẳng cấp rất cao.

- Bùm!

Lý Duy Nhất một kiếm chém Mạnh Hóa Long bay xa vài chục trượng, quang ảnh của Thất Thập Nhị Hiền giống như bong bóng nước vỡ tung.

Đạo thuật của Mạnh Hóa Long bị chém nát bằng một kiếm, trên hai cánh tay xuất hiện một vệt máu sâu hoắm, trong mắt hiện rõ vẻ kinh hãi tột độ. Hắn lại thấy trước mắt lóe lên, Lý Duy Nhất đã đâm kiếm tới gần.

Lý Duy Nhất chém xéo xuống, nói:

- Ngươi có thể đỡ được một kiếm của ta, cũng coi như không bôi nhọ thanh danh Mạnh gia.

Hoàng quang bùng phát trên Hoàng Long Kiếm xé toạc phòng ngự văn tự bay ra từ nho bào trên người Mạnh Hóa Long, chém xuống cổ gã.

- Keng!

Bút thanh đồng đâm thẳng tới, chặn đứng mũi kiếm của Hoàng Long Kiếm.

Mạnh Hóa Long lập tức thi triển Du Long Thân Pháp, hóa thành một hư ảnh long xà chật vật lăn xéo ra ngoài.

- Ầm!

Hoàng Long Kiếm chém mạnh làm bút thanh đồng đập xuống mặt đất.

Phục Văn Ngạn chỉ cảm thấy mười ngón tay đau đớn như muốn đứt lìa, bút thanh đồng suýt tuột khỏi tay, lòng hắn đã chìm xuống đáy vực. Hắn có một cảm giác bất lực chưa từng có, chưa từng nghĩ sẽ chạm trán một kẻ địch không thể chiến thắng như vậy ở Đạo Chủng cảnh.

Phục Văn Ngạn vô cùng quyết đoán, cũng rất lý trí hô lên:

- Không ổn rồi, đi mau!

Tả Khâu Hồng Đình sải bước tiến lại gần, mỉm cười hỏi:

- Đi ư? Đi đằng nào?

Nàng trong bộ dạng của Liễu Phượng Thụ, tay xoay pháp trượng gỗ đào, xung quanh là cả một đại dương phù văn và những cánh hoa đào màu hồng.

Phục Văn Ngạn nhìn thấy Liễu Diệp đã hái được Trường Sinh Thảo và xông ra khỏi Long Thành ảo, trong lòng vô cùng sốt ruột:

- Hồng Đình sư muội, hãy tha cho chúng ta một con đường sống, Phục Văn Ngạn sẽ ghi tạc ân tình này.

Tả Khâu Hồng Đình vẫn luôn không muốn để lộ tu vi niệm lực, cho nên mới dịch dung thành Liễu Phượng Thụ để che mắt người khác.

Nàng cười nhạt:

- Vậy mà nhận ra ta à, thế thì càng không thể tha cho các ngươi rời đi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters