Bí mật Lý Duy Nhất chính là Liễu Phượng Thụ đã bị bại lộ.
Thêm vào đó, việc Tả Khâu Hồng Đình tinh thông Dịch Dung Quyết, và trong Linh Giới ở mi tâm có Pháp khí chí thượng Tàn Đăng là chuyện ai cũng biết. Muốn phân tích ra Liễu Phượng Thụ trước mắt chính là nàng không phải chuyện gì khó.
Phục Văn Ngạn trầm giọng nói:
- Chắc chắn Lý Duy Nhất đã dùng Trường Sinh Thảo để tu luyện ra Trường Sinh Thể, chiến lực có thể khiêu chiến cự đầu Trường Sinh cảnh, chúng ta phải lập tức rút lui.
- Tả Khâu Hồng Đình cản đường thì chúng ta đánh qua luôn, phế nàng luôn. Ta không tin nàng cũng tu luyện ra Trường Sinh Thể.
Phục Văn Ngạn từng nhiều lần giao thủ với Lý Duy Nhất, nên hiểu rất rõ thủ đoạn và tâm tính của người này đáng sợ cỡ nào. Hiện tại thực lực của Lý Duy Nhất tăng tiến mạnh mẽ, đã trở nên vô cùng nguy hiểm.
Trong lòng Phục Văn Ngạn thầm đưa ra quyết định, sau khi rời khỏi Đông Hải, nhất định phải mời cường giả Trường Sinh cảnh trong tộc ra tay, vượt U Cảnh, đến Lăng Tiêu, ám sát kẻ địch tiềm ẩn này để trừ hậu hoạn.
Hắn vô cùng hối hận nhận ra trước đây mình đã đánh giá thấp kẻ địch.
- Ầm!
Tu vi của Phục Văn Ngạn cực kỳ phi phàm. Hắn vung bút thanh đồng lên. Lông bút được luyện chế từ lông tóc của Siêu Nhiên, mỗi một sợi đều ẩn chứa năng lượng độc đáo, sắc bén như đao, bay lượn ra xa trăm trượng, đánh tan toàn bộ phù văn do Tả Khâu Hồng Đình bố trí, thể hiện rõ phong thái mà một thiếu niên Thiên Tử Đạo Chủng cảnh cửu trọng nên có.
Linh Niệm Sư cửu tinh dù có truyền kỳ đến đâu, muốn chiến thắng thiếu niên Thiên Tử cùng cảnh giới cũng là chuyện khó như lên trời.
Cầm Thiên Tự Khí bát phẩm trong tay, khí thế của Phục Văn Ngạn trác tuyệt, kinh văn cùng vầng sáng Pháp khí bao bọc toàn thân, mỗi một đòn đánh ra đều tựa như có thể chẻ núi, xuyên thủng hư không. Nếu không phải vừa nãy hắn chịu thất bại trong tay Lý Duy Nhất, e rằng ý niệm tự tin này càng mạnh mẽ hơn nữa.
Tả Khâu Hồng Đình dùng linh quang hộ thể, liên tục lùi lại.
- Vèo phập!
Nàng cắm mạnh pháp trượng gỗ đào xuống lòng đất, linh quang từ mi tâm chiếu rọi lên đó. Mộc trượng bám rễ nảy mầm, mọc ra cành lá, vươn cao nhanh chóng, hóa thành một cây Bàn Đào cao vài chục trượng.
Tả Khâu Hồng Đình vỗ một chưởng lên thân cây.
Những cánh hoa rơi lả tả, ngưng tụ thành một dòng sông dài màu hồng bay vút ra ngoài.
Chỉ cần cản Phục Văn Ngạn lại một lát để hoàn thành vòng vây, ba cao thủ của Tông Thánh Học Hải hôm nay sẽ khó lòng thoát thân.
- Gào!
Phục Văn Ngạn điều động toàn bộ pháp khí toàn thân, rót vào quan bào Châu Mục.
Một Long Hồn cự long hình dạng sương mù màu trắng lập tức bay ra từ tấm bổ tử trên ngực áo, bùng nổ khí tức lực lượng vô cùng mạnh mẽ. Long trảo vỗ xuống đất, đá vụn văng tung tóe, mặt đất khẽ rung.
Lấy phẩm cấp pháp khí gần đạt đỉnh phong dưới Trường Sinh cảnh của Phục Văn Ngạn kích hoạt ra chiến lực của Long Hồn còn mạnh hơn chính hắn vài phần. Dựa vào Long Hồn của quan bào Châu Mục, Phục Văn Ngạn tự tin một người một rồng có thể nghênh chiến với bất kỳ đối thủ nào dưới Trường Sinh cảnh, bao gồm cả Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm.
Phía sau.
Mạnh Hóa Long phụ trách cản hậu, ngăn chặn sự truy kích của Lý Duy Nhất.
Trong Tổ Điền của hắn, pháp khí tuôn trào như lũ, một nghiên mực màu đen bay ra, nhanh chóng biến lớn ba thước, đập thẳng về phía Lý Duy Nhất.
Nghiên mực cổ này không hề tầm thường, từng được một vị Siêu Nhiên Nho Đạo sử dụng suốt hàng trăm năm. Được pháp khí và ý niệm của Siêu Nhiên tẩm bổ, bên trong nó tự sinh ra kinh văn, hóa thành tiên thiên bảo vật. Kinh văn không phải được khắc lên, mà là tự mình sinh ra.
Lý Duy Nhất cảm nhận được ảnh hưởng từ ý niệm Siêu Nhiên trong nghiên mực lên ý thức tinh thần, trước mắt hắn đầy chữ và hình ảnh, tựa như bị nhốt vào cảnh ảo. Thế là, hắn toàn lực kích hoạt Hoàng Long Kiếm.
Tiếng long ngâm trong kiếm vang lên cao vút lanh lảnh, đánh tan luồng ý niệm Siêu Nhiên yếu ớt trong nghiên mực cổ. Trên thân kiếm, chín cổ văn của Lục Giáp Mật Chú nổi lên. Tức thì, kiếm uy tăng vọt, ánh sáng màu vàng chiếu rọi thiên địa, một kiếm chém nổ tung nghiên mực ba thước đang bay tới.
Mạnh Hóa Long đau lòng kêu lên:
- Quan Thị Nghiên của ta...
Bảo vật cỡ này có thể dùng để cảm ngộ đại đạo của Siêu Nhiên Nho Đạo, ở Tông Thánh Học Hải có thể bán được cái giá trên trời, hôm nay lại bị hủy hoại chỉ trong gang tấc.
Tại sao?
Tại sao ngay cả ý niệm của Siêu Nhiên cũng không áp chế nổi Lý Duy Nhất?
Lý Duy Nhất nhìn ra tình cảnh của Tả Khâu Hồng Đình không ổn. Hắn không thèm để ý đến Mạnh Hóa Long, chân đạp hư ảnh Hoàng Long bay vút lên, lao thẳng về phía Phục Văn Ngạn ở tít đằng trước.
- Gào!
Thân hình hắn vẫn đang ở giữa không trung, từ trong bổ tử của quan bào Châu Mục bay ra một Long Hồn dài trăm mét, uốn lượn lao xuống, vung một trảo tát bay Phục Bá Võ đang chắn sau lưng Phục Văn Ngạn.
Phục Văn Ngạn nhận ra khí tức nguy hiểm truyền đến từ sau lưng, hắn dịch chuyển sang phải để tránh Long Hồn, bút thanh đồng chém ra.
Dòng sông dài bằng lông bút màu trắng va chạm mạnh với Hoàng Long kiếm khí bám sát phía sau Long Hồn.
- Bùm!
Kinh văn và kiếm khí nổ tung thành từng vòng lan tỏa ra ngoài.
Phục Văn Ngạn lùi lại liên tục, pháp khí trong cơ thể bị chấn động đến mức rối loạn.
Hắn gầm lớn:
- Bá Võ, mau dùng kinh văn và pháp khí mà Đại Trường Sinh thái gia gia cho ngươi! Nếu còn không dùng thì tất cả chúng ta sẽ phải bỏ mạng tại đây!
Phục Bá Võ bị Long Hồn tát bay bèn xoay người bò dậy từ dưới đất. Từ trong miệng hắn phát ra một tiếng hổ gầm chói tai, trong Tổ Điền bay ra một bài Thiên Tự Khí sáng chói, xếp thành hàng ngay ngắn tạo thành một bài văn, giống như một bức tường ánh sáng chặn đứng cú húc thứ hai của Long Hồn.
- Ầm!
Thiên Tự Khí rung lên, bùng phát ra một luồng lực lượng phản chấn đẩy lùi Long Hồn.
Mỗi một văn tự đều là kinh văn do Đại Trường Sinh tu luyện ra, là một ngụm pháp khí của Đại Trường Sinh xếp những văn tự này lại với nhau.
Chỉ cần là thiên kiêu Đạo Chủng cảnh cấp bậc Thủ Tịch thượng đẳng, thì đều có trọng lượng với bất kỳ thế lực nào. Tham gia tranh đoạt cơ duyên, thế lực không thể nào yên tâm để bọn họ tay không lọt vào vòng nguy hiểm, trừ khi là tán tu không có bối cảnh.
Phục Văn Ngạn di chuyển đến cạnh Phục Bá Võ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất ở phía đối diện Thiên Tự Khí, quát:
- Lý Duy Nhất, mọi người đều có lực lượng bảo mạng do trưởng bối ban cho, ngươi muốn giết chúng ta, đã chuẩn bị sẵn sàng đồng quy vu tận chưa?
Mạnh Hóa Long cũng đến hội hợp với hai người bọn họ.
Liễu Diệp chạy tới vị trí thứ ba, giữ khoảng cách với Thiên Tự Khí, cầm kích đứng nghiêm. Ngọc Nhi thò đầu ra từ trên vai phải của Lý Duy Nhất, tò mò nhìn sang.
Lý Duy Nhất gọi Tử Tiêu Lôi Ấn về lơ lửng trên đỉnh đầu, xoay tròn giống như một gian cung điện.
Hắn thản nhiên nói:
- Thứ nhất, là ngươi nằng nặc đòi đánh, đánh thua liền muốn đi, trên đời này làm gì có chuyện hời như vậy?
- Thứ hai, chỉ là Thiên Tự Khí và một ngụm pháp khí của Đại Trường Sinh, không phải một chiêu lực lượng của Đại Trường Sinh, vẫn chưa dọa được ta đâu.
- Thứ ba, Phục Bá Võ, lực lượng bảo mạng mà Phục gia lão tổ cho ngươi là để khi ngươi gặp nguy hiểm thì mau chóng chạy trốn, chứ không phải ở lại bảo vệ hai tên kia. Đợi lực lượng chiêu này của ngươi cạn kiệt, ngươi lấy cái gì để tự bảo vệ mình?