Lý Duy Nhất không nhanh không chậm dán Hộ Thân Phù lên ngực. Hắn vận chuyển pháp khí và ý niệm, khống chế Tử Tiêu Lôi Đình đang lơ lửng giữa không trung.
Tức thì, vài chục luồng lôi điện màu tím sáng rực uốn lượn, đổi hướng liên tục, đánh thẳng về phía ba người từ xa, bao trùm lấy Thiên Tự Khí.
Lý Duy Nhất từng được thấy kinh văn và một ngụm pháp khí Siêu Nhiên trong Tổ Điền của Họa Tâm, nên có phán đoán về luồng lực lượng mà Phục Bá Võ phóng ra.
Dùng nó để phòng ngự tự bảo vệ mình, cản lại mười mấy đòn công kích của võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng, nhị trọng cũng không thành vấn đề. Nhưng nếu muốn dùng để giết địch thì phải đánh bất ngờ. Dù là Lý Duy Nhất, khi sử dụng Thiên Kiếm Phù cũng phải tìm kiếm thời cơ tốt nhất, chứ không phải lộ hết ra như vậy.
- Ầm! Ầm...
Sau khi liên tiếp cản được sáu, bảy lần công kích của Tử Tiêu Lôi Ấn, Phục Bá Võ kêu lên:
- Dùng độn thuật chạy nhanh đi! Lý Duy Nhất quá xảo trá, dùng sức mạnh lôi điện của Vạn Tự Khí đánh nát ý niệm của ta, che khuất tầm nhìn, không cách nào khóa được vị trí của hắn.
Phục Văn Ngạn bấm quyết kết ấn, từ Đạo Quả phóng ra kinh văn, thi triển đạo thuật độn pháp cao thâm, dùng Thanh Vân Khí bao bọc ba người, hóa thành một luồng sáng màu xanh lao vút đi.
- Ầm ầm ầm!
Tả Khâu Hồng Đình chắn trên tuyến đường luồng sáng màu xanh trốn chạy, chống lên trận ấn Bát Quái cỡ ba trượng, va chạm mạnh với độn thuật của Phục Văn Ngạn.
Độn quang tản ra, ba người của Tông Thánh Học Hải ngã lùi ra sau.
Tả Khâu Hồng Đình cũng không dễ chịu gì, bị đánh bay ra hơn hai mươi trượng, không thể duy trì Dịch Dung Quyết nữa màtrở lại nguyên hình.
Nàng một tay chống đất, khóe miệng rỉ máu, nhìn về phía Lý Duy Nhất hỏi:
- Nhất định phải giết sao?
Lý Duy Nhất truyền âm báo cho nàng biết:
- Trên người Phục Văn Ngạn có Địa Thư.
Tả Khâu Hồng Đình nghiên cứu sâu Nho Đạo, tự nhiên hiểu rõ Địa Thư là thứ gì, đôi mắt tuyệt đẹp lập tức bừng sáng, trong lòng chấn động mạnh.
Nàng kinh ngạc hỏi:
- Không thể nào! Sao hắn sở hữu bảo vật cỡ này được? Lão tổ tìm cả đời cũng chỉ tìm được một trang, còn phải dùng nửa cây đế dược mới đổi được.
Nàng đột ngột đứng thẳng dậy, vóc dáng cao thẳng, chiến ý trên người tăng vọt, hai ngón tay ấn vào thái dương.
- Xoẹt!
Trong Linh Giới ở mi tâm thả ra một luồng lực lượng linh quang nóng rực mà quỷ dị. Một ngọn đèn cổ rách nát hiện ra từ sâu trong Linh Giới. Đèn sáng rực lên, ngọn lửa ngập trời bao trùm về phía ba người của Tông Thánh Học Hải.
Phục Văn Ngạn hét lớn:
- Giữa mi tâm Tả Khâu Hồng Đình là một Pháp khí chí thượng cổ đăng rách nát! Uy lực của nó không tầm thường, có thể thiêu rụi vạn vật. Chúng ta dốc toàn bộ sức mạnh ra đi!
Trên hai tay Phục Bá Võ hiện ra hư ảnh hổ trảo, đánh ra Thiên Tự Khí và ngụm pháp khí kia của Đại Trường Sinh va chạm với ngọn lửa tràn tới.
- Vút!
Lý Duy Nhất liên tục thay đổi vị trí, lao đến bên cạnh Tả Khâu Hồng Đình, kích hoạt tấm Hộ Thân Phù cuối cùng mà Ẩn Quân đưa cho.
Hộ Thân Phù nổ tung, hóa thành đám mây phù quang, cản lại lực lượng sót lại của đòn công kích từ Thiên Tự Khí.
- Đuổi theo, nhất định phải đoạt lấy Địa Thư. Thảo nào pháp khí của Phục Văn Ngạn lại tinh thuần như vậy, trong cùng cảnh giới, ngay cả Ma Đồng cũng không sánh nổi với hắn!
Tả Khâu Hồng Đình còn tích cực hơn cả Lý Duy Nhất, gương mặt thanh tú tinh xảo tràn ngập sự vui sướng, lưng ngưng tụ ra đôi cánh ánh sáng. Nàng cầm pháp trượng gỗ đào làm bút, vẽ ra một phù văn dài chừng trượng, cách không đánh về phía ba kẻ đang bỏ chạy.
Toàn bộ dưới lòng đất, ngoại trừ mấy người bọn họ, những người khác đã chạy sạch.
Có một sự yên tĩnh đến quỷ dị!
Lý Duy Nhất ném Tử Tiêu Lôi Ấn trong tay bay xa một dặm.
- Ầm ầm ầm!
Tử Tiêu Lôi Ấn từ trên trời nện xuống, to như một ngôi nhà, nặng nề tựa như được đúc bằng Huyền Thiết, đánh trúng Phục Bá Võ chạy chậm nhất.
Phục Bá Võ sao có thể đỡ nổi uy năng của Vạn Tự Khí?
Thân thể Phục Bá Võ bị đập trúng mềm nhũn, gãy vài chục khúc xương, hóa thành một cái xác cháy đen.
Mặt đất lõm xuống, sụp đổ tạo thành một hố lôi điện khổng lồ.
Ánh mắt Phục Văn Ngạn tối sầm lại, nắm chuẩn thời cơ, hắn đột nhiên xoay người lại gầm lên:
- Tốt, tốt lắm! Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, ta tiễn các ngươi lên đường!
Trong Tổ Điền của hắn bay ra một tấm phù lục đã chuẩn bị sẵn từ sớm.
Đây là một tấm Vạn Thú Tịnh Hỏa Phù!
Nó được một vị Thánh Linh Niệm Sư cực kỳ lợi hại của Độ Ách Quan cho mượn sau khi tới Đông Hải. Uy lực tấm phù khổng lồ, có thể bảo mạng, cũng có thể giết địch. Nhưng chờ khi chuyến đi Đông Hải kết thúc, hắn phải trả lại phù lục. Nếu sử dụng phù lục, hắn sẽ phải lấy bút vẽ thanh đồng để gán nợ.
Phục Văn Ngạn cực kỳ am hiểu việc nắm bắt thời cơ. Hắn đợi ba người phía sau tụ lại một chỗ mới dùng phù này. Chỉ cần tiêu diệt được bọn họ, lợi ích thu được sẽ vượt xa một tấm phù lục.
- Gào! Rống! Quác...
Vạn Thú Tịnh Hỏa Phù bốc cháy trong khi bay, hóa thành một đám mây lửa. Trong mây lửa tuôn ra vô số cự thú lửa và chim lửa. Nham thạch trên mặt đất bị thiêu chảy, không khí bị nung nóng đến mức méo mó.
Lý Duy Nhất và Liễu Diệp đột ngột dừng bước, nhận ra sự nguy hiểm. Không ngờ sau khi bị Diêu Khiêm truy sát, Phục Văn Ngạn vẫn còn giữ lại chiến bảo lợi hại như vậy.
Tả Khâu Hồng Đình xông lên trước, vung từ trong tay áo ra một tấm thiệp, lên tiếng:
- Để đó cho ta.
Thiệp tỏa vầng sáng chói lóa đánh vào bầy cự thú lửa và chim lửa đang rầm rập xông tới.
Hai bên giằng co vài giây rồi cùng tan biến.
Ở cách đó hơn trăm trượng, khi nhìn thấy ngọn lửa vụt tắt và bóng dáng ba người lại xuất hiện, mặt Phục Văn Ngạn lộ ra vẻ đờ đẫn lẫn đau đớn, toàn thân run rẩy.
Mạnh Hóa Long thả ra thủ đoạn bảo mạng Thánh Hiền Mặc Hải của chính mình, chất lỏng màu đen tỏa ra hương mực bao bọc lấy Phục Văn Ngạn, hắn khuyên:
- Tả Khâu Môn Đình có một vị Thánh Linh Niệm Sư, muốn giết bọn họ đâu có dễ? Đi thôi, giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt.
Bọn họ hóa thành luồng sáng màu đen, trong nháy mắt biến mất khỏi tầm mắt của ba người Lý Duy Nhất.
Thiệp mà Tả Khâu Hồng Đình đánh ra chính là tấm thiệp được Tả Khâu Nhiễm viết tặng trong bữa tiệc đính hôn của nàng và Lý Duy Nhất.
Phần thiệp chúc mừng của Lý Duy Nhất đã bị sử dụng ngay trong bữa tiệc, dùng để ngăn chặn ám sát bên phía Cần lão. Phần của Tả Khâu Hồng Đình thì được giữ mãi cho đến tận bây giờ.
Nàng phóng tầm mắt nhìn theo vầng sáng màu đen biến mất nơi sâu thẳm của không gian dưới lòng đất, thở dài một tiếng:
- Là Thánh Hiền Mặc Hải của Mạnh gia. Sau khi kết hợp với độn thuật thì tốc độ cực nhanh, cường giả dưới Đại Trường Sinh căn bản không ngăn nổi. Đáng tiếc, hao phí một tấm Hộ Thân Phù và một tấm thiệp mà chỉ giết được có mình Phục Bá Võ.
Liễu Diệp lên tiếng:
- Pháp khí bảo mạng của các ngươi đều có giá trị liên thành! Là ta đã liên lụy các ngươi, ba cánh hoa Trường Sinh Thảo kia, chúng ta chia nhau mỗi người một cánh.
Tả Khâu Hồng Đình lập tức hết ủ rũ, cười tươi tắn:
- Cái này là tự ngươi nói đấy nhé!