Ở tít đằng xa, từ trong Cổ Tiên Long Hài tràn ra từng luồng sương mù màu xám tuôn về phía xác chết của Phục Bá Võ dưới đáy hố. Thi thể đang âm thầm xảy ra dị biến vô cùng quỷ dị.
Lý Duy Nhất vỗ nhẹ túi trùng, hừ lạnh:
- Độn thuật không thể kéo dài mãi được. Muốn trốn ư, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?
Nhị Phượng thò đầu ra. Trong bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, tu vi của nó nhỉnh hơn sáu con còn lại một bậc, hiện tại đã hồi phục lại.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đã nhớ kỹ khí tức của hai người kia chưa?
Nhị Phượng bay ra khỏi túi trùng, ngửi trong không khí, truyền về ý niệm:
- Yên tâm, bọn chúng không trốn thoát được.
Liễu Diệp nhíu chặt mày, cảm thấy cả người hơi khó chịu:
- Các ngươi có nhận ra điều gì bất thường không? Sao ta có cảm giác ớn lạnh sởn gai ốc?
Lý Duy Nhất cũng cảnh giác hẳn lên, nhìn quanh bốn phía:
- Bọn họ chạy thật là nhanh, tất cả võ tu Đạo Chủng cảnh đều đã rời đi. Yên ắng quá! Chúng ta cũng đi mau thôi, Cổ Tiên Long Hài bị Quỷ Vương của Vong Giả U Cảnh quấy rầy, đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu thi biến... ừm, đợi ta một lát.
Lý Duy Nhất thi triển thân pháp, lao về phía cái hố lớn cách đó một dặm. Hắn định lấy đi Túi Càn Khôn và Đạo Quả của Phục Bá Võ.
Càng đến gần, tim Lý Duy Nhất đập càng nhanh, hoảng hốt một cách khó hiểu. Hắn bất giác giảm tốc độ lại.
Ngọc Nhi nhìn về hố lớn ở phía xa:
- Sư phụ... ta thấy... không ổn đâu...
Nàng phát hiện từng luồng sương mù xám xịt mỏng manh đang lan tràn trên mặt đất, tràn vào trong hố.
Nàng rất bất an, căng thẳng đến cực độ, hai tay giơ bảo hạp qua khỏi đầu như nâng một hòn đá.
- Không ổn!
Lý Duy Nhất lập tức quay người chạy trốn thật xa, hét lớn:
- Mau trốn đi, thi biến rồi!
Lần này, đến lượt Lý Duy Nhất hối hận. Đã biết là không nên chiến đấu và chém giết ngay cạnh Cổ Tiên Long Hài rồi mà.
Trước đó, nơi đây vốn đã xuất hiện vài dấu hiệu ách biến, Tiên Tuyền đều đã hóa thành huyết tuyền.
- Rống!
Phía sau vang lên tiếng gầm gừ trầm đục.
Thi thể dưới đáy hố nhảy lên, đạp cho mặt đất rung chuyển.
Phục Bá Võ hấp thu thi vụ màu xám trong cơ thể Cổ Tiên Long Hài, hóa thành một long thi cao cỡ năm, sáu mét. Toàn thân mọc đầy vảy xám, hai tay hai chân dị biến thành móng vuốt sắc nhọn, hai tròng mắt hệt như lồng đèn đỏ máu.
Khí tức trên người nó kinh khủng hơn lúc còn sống không chỉ gấp mười lần, tựa như một Thi Linh Quân Hầu.
Tả Khâu Hồng Đình và Liễu Diệp đứng cách đó một dặm cũng bị kình khí chấn cho đứng không vững. Cả hai đều cảm nhận được sự thù địch vô cùng mãnh liệt đến từ long thi, lệ khí cực kỳ nặng.
Tả Khâu Hồng Đình không thể giữ được bình tĩnh, ngón tay ấn vào thái dương, dốc toàn lực kích hoạt sức mạnh của Nguyên Bản Đăng, hét lên:
- Dùng Vạn Lý Thần Hành Phù mau!
Long thi lao nhanh, trong chớp mắt đã đuổi đến ngay sau lưng Lý Duy Nhất.
Ngọc Nhi trên lưng Lý Duy Nhất đang ở trạng thái cực kỳ căng thẳng. Nàng hét toáng lên, bị long thi thình lình nhảy xổ ra dọa cho giật mình, ném mạnh bảo hạp về phía nó.
- Ầm!
Thi thể của long thi vỡ vụn thành từng mảnh, hóa thành một đám huyết vụ màu đen.
Bảo hạp xuyên thủng qua xác chết của nó, nện xuống mặt đất tạo thành một rãnh sâu kéo dài hơn ba dặm. Rãnh sâu mười mấy mét, những tảng nham thạch cứng như sắt cũng bị nghiền nát bấy, phía cuối rãnh dồn thành một ngọn đồi nhỏ.
Bảo hạp đã vỡ tung toé.
Một viên châu sáng xanh nhạt khảm sâu dưới ngọn đồi nhỏ ở cuối khe rãnh.
Lý Duy Nhất nhận thấy động tĩnh sau lưng, dừng chân, cứng đờ người quay lại nhìn, sửng sốt trước rãnh nham thạch khủng khiếp trước mắt.
Ngọc Nhi nói:
- Xin lỗi sư phụ, ta không biết uy lực của viên châu đó lớn như vậy... Ta sẽ đi nhặt nó về!
Trước đó, Ngọc Nhi vẫn luôn nghe bọn họ nhắc tới bốn chữ “pháp khí bảo mạng”, nàng thầm đoán đây hẳn là pháp khí bảo mạng mà sư phụ cho mình. Đồ có uy lực lớn như thế, tuyệt đối không thể để mất.
Dù sao thì long thi đã bị tiêu diệt rồi, nàng không sợ nữa.
Lý Duy Nhất bật thốt lên một câu rồi lại trố mắt ra:
- A, không cần...
Chỉ thấy khoảnh khắc Ngọc Nhi trượt khỏi lưng hắn thì đã xuất hiện ở nơi xa mấy dặm, ngay sau đó, nàng ngồi xổm xuống, hì hục đào viên châu màu xanh găm trong nham thạch.
Sao lại nhanh như vậy?
Nàng có biết tốc độ của mình rất nhanh không?
Mí mắt Lý Duy Nhất giật nhẹ, nhìn chăm chú vào. Hắn phát hiện kim quang Tiên Khí trên Cổ Tiên Long Hài đang ồ ạt chảy xuống lòng đất, tụ tập hết vào trong viên châu màu xanh ấy.
Lý Duy Nhất nín thở, nắm chặt nắm đấm, tim như ngừng đập. Nếu không phải Ngọc Nhi vẫn đang ngồi đằng kia đào bới, thì hắn thực sự rất muốn co giò chạy.
Ngọc Nhi nâng viên châu xanh nhỏ chạy lon ton về, vui sướng khôn tả:
- Sư phụ, nó không còn lạnh nữa, không lạnh chút nào!
Lần này tốc độ của nàng đã trở lại bình thường!
Lý Duy Nhất nhìn Cổ Tiên Long Hài đồ sộ như ngọn núi đằng xa kia, kim quang Tiên Khí trên long lân đã tối đi phân nửa.
Hắn nỗ lực duy trì bình tĩnh, lao đến cõng lấy Ngọc Nhi đang mặt mày hớn hở, lập tức bỏ chạy thật xa:
- Ngọc Nhi, vừa nãy ngươi qua đó bằng cách nào vậy?
Khoảng cách mấy dặm đường mà vượt qua trong chớp mắt, đúng là quá quỷ dị!
Ngọc Nhi không hay biết gì, giọng điệu vô cùng nghi hoặc:
- Thì chạy qua đó, sư phụ, vừa nãy người không nhìn thấy sao?
Lý Duy Nhất không hỏi nhiều nữa, thừa biết vị Đại cung chủ này vốn dĩ thần kinh đã không bình thường.
Lúc lướt qua Tả Khâu Hồng Đình và Liễu Diệp, hắn hét lên một tiếng:
- Đi mau thôi, lát nữa ta sẽ giải thích cho các ngươi.
Tả Khâu Hồng Đình và Liễu Diệp đã bị kinh hãi đến mức câm nín từ lâu.
Trạng thái quỷ dị của Ngọc Nhi vừa rồi căn bản không giống Nhân tộc, tốc độ nhanh lạ lùng, sức lực kinh khủng tột độ, vậy mà dường như nàng chẳng hề hay biết gì.
Nửa canh giờ sau.
- Ầm!
Một vị Siêu Nhiên có bộ dáng như nam tử trung niên từ bên trên nhảy xuống, xuất hiện bên cạnh rãnh nứt dài hơn ba dặm nọ.
Hắn thầm kinh ngạc:
- Không có dao động của pháp lực, chỉ dựa vào sức mạnh thân thể mà đánh ra sao?
Cấu trúc nham thạch ở đây không giống với bên ngoài, muốn đánh ra sức tàn phá như thế này không phải là chuyện dễ dàng gì.
Nam tử trung niên nhìn chằm chằm vào bộ hài cốt Cổ Tiên đã trở nên mờ tối, lẩm bẩm tự nhủ:
- Thủ đoạn thật lợi hại, không ngờ trong thời gian ngắn như vậy, lực lượng của Cổ Tiên Long Hài bị hút mất non nửa. Trong đám võ tu Đạo Chủng cảnh đó, rốt cuộc ẩn giấu nhân vật thần thánh phương nào?
Hắn không dám đuổi theo, trong lòng có chút kiêng kỵ.
...
Một canh giờ sau.
Đám người Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, Liễu Diệp dọc theo hướng Nhị Phượng chỉ điểm, truy đuổi về phía nam hơn một ngàn dặm.
Trên mặt đất bắt đầu xuất hiện những đồi núi và Linh Thổ rực rỡ ba màu.
Mạnh Hóa Long thi triển độn thuật xong thì cạn kiệt pháp khí, vừa chạm trán với ba người đã bị đánh cho thảm bại.
- Phập!
Lý Duy Nhất không cho hắn cơ hội thả Thánh Hiền Mặc Hải ra lần nữa, một kiếm chém bay đầu hắn, từ cần cổ tuôn ra suối máu cao bảy thước.
Phục Văn Ngạn không ham đánh, thi triển độn thuật trốn thoát khỏi vòng vây của ba người.
Một khắc sau, ba người Lý Duy Nhất lại bắt kịp hắn ở khoảng cách bốn trăm dặm.