Phục Văn Ngạn ý thức được trong ba kẻ đối diện có cao thủ truy tung, hôm nay đừng hòng trốn được khỏi vòng vây, hắn há miệng rống to:
- Ta là Phục Văn Ngạn, thiếu niên Thiên Tử của Độ Ách Quan, bị Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình truy sát, quanh đây có tiền bối Trường Sinh cảnh của Độ Ách Quan không?
Âm thanh truyền đi rất xa.
Cho dù xung quanh không có Trường Sinh cảnh của Độ Ách Quan, chỉ cần có người nghe được lời này, sau này hắn chết thì Độ Ách Quan cũng sẽ biết là ai đã giết hắn. Có lẽ có thể mượn cớ này khiến Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình phải ném chuột sợ vỡ đồ.
Tả Khâu Hồng Đình tinh thông Dịch Dung Quyết, đương nhiên cũng thông thạo thuật biến đổi giọng nói.
Nàng không tham gia chiến đấu vì biết một mình Lý Duy Nhất là đủ để đối phó.
Nàng đứng trên một tảng đá xanh, quan sát xung quanh, tiếp đó bắt chước y hệt giọng nói của Phục Văn Ngạn rồi thét lên:
- Ta là Phục Văn Ngạn, thiếu niên Thiên Tử của Độ Ách Quan, bị Thường Ngọc Kiếm truy sát, quanh đây có tiền bối Trường Sinh cảnh của Độ Ách Quan không?
Ngay sau đó, kẻ truy sát lại biến thành Sinh Vô Luyến, Tử Vô Yếm, Đăng Phượng Công Chúa, Bạch Dã Thanh...
Phục Văn Ngạn tức giận đến mức không kiềm chế nổi, mở ra hai trang Địa Thư, một công một thủ, dốc toàn lực ứng phó với đợt công kích như cuồng phong bão táp của Lý Duy Nhất. Vết thương trên người hắn ngày một nhiều.
Mỗi lần hắn muốn trốn chạy đều bị Liễu Diệp chặn lại.
Tả Khâu Hồng Đình lấy ra một tấm Định Thân Phù, ném nó ra như phi đao, cười khẩy:
- Không ngờ đúng là Địa Thư.
Phục Văn Ngạn vội vàng né tránh. Tránh được Định Thân Phù nhưng hắn không thể tránh khỏi Tử Tiêu Lôi Ấn.
- Bùm!
Tử Tiêu Lôi Ấn đập mạnh xuống đỉnh đầu hắn. Hộp sọ và xương sống gãy vụn trong chớp mắt, rồi toàn bộ cơ thể sụp đổ thành một vũng huyết nê.
Lý Duy Nhất thở phào một hơi dài, thầm khâm phục bản lĩnh trốn chạy của Phục Văn Ngạn. Hắn thu toàn bộ xương cốt cùng chiến lợi phẩm trên mặt đất vào Túi Càn Khôn, rồi lại lấy Phong Lôi Kỳ ra, gọi đến một trận cuồng phong thổi bay mọi khí tức của ba người.
Lúc này, hắn mới nhanh chóng chuồn khỏi hiện trường.
Tiếng hét vừa rồi của Phục Văn Ngạn và Tả Khâu Hồng Đình đã thu hút võ tu ở gần đó.
Ba người tiếp tục đi nhanh về phía nam mấy trăm dặm. Thấy không có cường giả đuổi theo, Lý Duy Nhất lấy Túi Càn Khôn ra, bắt đầu chia chác chiến lợi phẩm.
Tả Khâu Hồng Đình rất cẩn thận, bày bố một trận pháp ẩn nấp ở xung quanh vì sợ bị Trường Sinh cảnh để mắt tới. Không gian dưới lòng đất tận đáy Đông Hải không phải là thiên hạ của võ tu Đạo Chủng cảnh bọn họ. Nếu xui xẻo, gặp phải những Đại Trường Sinh lòng mang ác ý là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Quan bào Châu Mục của Phục Văn Ngạn và Thánh Hiền Mặc Hải của Mạnh Hóa Long chia cho Liễu Diệp.
Địa Thư, Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình mỗi người chia nhau một trang.
Lý Duy Nhất tạm giữ bút thanh đồng Thiên Tự Khí bát phẩm của Phục Văn Ngạn. Nhưng hắn lấy cánh hoa Trường Sinh Thảo mà Liễu Diệp đưa tới bồi thường cho Tả Khâu Hồng Đình.
Như vậy là Tả Khâu Hồng Đình đã thu thập đủ ba cánh hoa Trường Sinh.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc:
- Đám người Tông Thánh Học Hải kia, từng tên đều là thiên chi kiêu tử, nay toàn quân bị diệt, nhất định sẽ tạo thành chấn động lớn. Nếu tương lai chuyện này vỡ lở, cứ tính hết lên đầu ta, dù sao Dạ Bạch Nguyệt và Dạ Thương cũng đều do ta giết, nợ nhiều thành quen.
Liễu Diệp mặc quan bào Châu Mục lên người, phản bác:
- Nếu ngươi nói vậy thì đừng làm bằng hữu với nhau nữa! Cùng nhau giết người, cùng nhau chia chác, xảy ra chuyện thì tất nhiên phải cùng gánh vác.
Tả Khâu Hồng Đình vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Ngọc Nhi. Nàng thầm lo lắng đây là một lão yêu ma mang tâm tính trẻ thơ, sợ Lý Duy Nhất thân bất do kỷ, đã sớm bị khống chế.
Nhưng lại cảm thấy không giống cho lắm.
Suy cho cùng, đây không phải là ngày đầu tiên nàng và Ngọc Nhi tiếp xúc, nàng có thể cảm nhận được sự ngây thơ và lương thiện của Ngọc Nhi.
Ngọc Nhi ngồi bên cạnh đang mân mê nghịch ngợm viên châu xanh nhỏ.
Nàng cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của Tả Khâu Hồng Đình và Liễu Diệp đang nhìn mình, thế là ngẩng mặt lên nhìn Lý Duy Nhất:
- Sư phụ, thực ra ta có một bí mật vẫn luôn muốn nói cho người biết, ta còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi người! Sư phụ, sư phụ, ngài nhìn ta đi.
Không gian dưới lòng đất tối tăm và lạnh lẽo. Bóng dáng cao ngất của Lý Duy Nhất đi ở phía trước, Ngọc Nhi theo sát phía sau. Hai bóng người một lớn một nhỏ bước lên một ngọn đồi thấp cao sáu, bảy mươi mét.
Nơi này không có thảm thực vật, nham thạch cứng rắn, trong khe hở của đá có một lượng nhỏ Linh Thổ. Linh Thổ ở đây chỉ tỏa ra ánh sáng nhạt, linh tính tương đương khoảng ba phần của Linh Thổ chân chính, đã có thể gọi là Linh Thổ cằn cỗi.
Linh tính này gấp đôi thổ nhưỡng của Vân Thiên Tiên Nguyên. Thổ nhưỡng ở Vân Thiên Tiên Nguyên bị thất thoát linh tính nghiêm trọng, không đạt tới Linh Thổ cằn cỗi.
Nếu mở dược điền ở nơi này, trồng trọt dược tài với quy mô lớn, ngàn năm sau, đủ để nuôi dưỡng ra một Thiên Vạn Môn Đình. Vài ngàn năm sau, có thể ra đời Ức Tộc, thậm chí là Cổ Giáo.
Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh đồi thấp, đưa mắt nhìn về phía nam. Những ngọn đồi nhấp nhô như sóng lượn, nhìn không thấy điểm dừng.
Dưới chân đồi thấp, Tả Khâu Hồng Đình đang nghiên cứu Địa Thư, còn Liễu Diệp thì thử kích hoạt Thánh Hiền Mặc Hải.
Lý Duy Nhất thả tràng vực niệm lực phạm vi một trượng ra, đã chuẩn bị sẵn sàng ngửa bài với nàng:
- Ngươi nói đi!
Ngọc Nhi ngẩng đầu, nhìn góc nghiêng tuấn tú rõ nét như đao khảm rìu đục của Lý Duy Nhất. Nàng có thể cảm nhận được sự nghiêm túc và trịnh trọng của hắn lúc này. Ánh mắt hắn thâm thúy, dường như đang chờ đợi gió táp mưa sa ập tới.
Nàng ý thức được, sự tình có lẽ nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của mình. Nàng có chút sợ hãi không dám hỏi, sợ sau khi hỏi xong, mọi thứ hiện tại sẽ thay đổi theo. Trẻ con đều sẽ sợ hãi sự biến đổi đột ngột của môi trường bên ngoài.
Cuối cùng, sự theo đuổi chân tướng đã chiến thắng nỗi lo âu trong lòng.
Nàng khẽ giọng hỏi:
- Sư phụ, ta phát hiện sức lực của ta đặc biệt lớn, không giống một người bình thường. Ta có phải là Nhân tộc không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Phải, đương nhiên là Nhân tộc.
Ngọc Nhi vẫn luôn chờ đợi, thấy hắn không mở miệng nữa, nàng vội vàng hỏi:
- Người không tò mò sức lực của ta lớn đến đâu sao?
Có gì để mà tò mò chứ? Vừa nãy hắn đã được chứng kiến rồi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lớn đến đâu?
Ngọc Nhi giật lấy Hoàng Long Kiếm trong tay hắn. Một tay nàng nắm lấy chuôi kiếm, tay kia dùng hai ngón kẹp chặt mũi kiếm, dốc sức bẻ gập lại.
Kiếm không bị gãy như dự đoán, chỉ uốn cong thành một vòng cung cực lớn. Thân kiếm run rẩy, không khí chấn động. Một luồng lực lượng đáng sợ đang tích tụ, giống như dây cung bị kéo căng.
Hành động này của nàng khiến Lý Duy Nhất hoảng sợ.
Hắn rất sợ nàng bẻ gãy thanh kiếm tổ truyền của Xiển Môn, vội vàng ngăn cản:
- Ngươi định làm gì? Mau buông xuống... Từ từ trả lại hình dáng ban đầu đi.
Chờ Hoàng Long Kiếm khôi phục như cũ, Lý Duy Nhất lập tức giật lại thu vào Phong Phủ.