Ngọc Nhi nói:
- Cái này không tính!
Nàng lại đi lấy cây bút thanh đồng cấp Thiên Tự Khí bát phẩm kia.
Cây bút này giá trị liên thành. Lý Duy Nhất vốn định bán nó để mua tinh dược cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng trùng kích Trường Sinh cảnh, sao có thể dung túng cho nàng làm bậy?
Lý Duy Nhất vội vàng xoa dịu nàng, thuận thế thu luôn bút thanh đồng vào Phong Phủ:
- Ngọc Nhi, thực ra ta đã sớm biết lực lượng thân thể của ngươi rất mạnh, không cần chứng minh nữa.
Ngọc Nhi nhíu chặt hai hàng lông mày, đầy thắc mắc hỏi:
- Sư phụ, vì sao người luôn giấu ta? Nếu người nói cho ta biết sớm hơn, nhiều lúc gặp nguy hiểm, ta đã có thể giúp một tay rồi.
Lý Duy Nhất ý thức được, ký ức của Đại cung chủ căn bản chưa khôi phục.
Lấy trạng thái hiện tại của nàng, nói ra sự thật, khoan bàn đến chuyện có thể nàng căn bản sẽ không tin, dù nàng tin cũng chỉ rước thêm rủi ro.
Lý Duy Nhất dịu giọng hỏi:
- Ngươi cảm thấy mình có thể khống chế luồng lực lượng này không?
Ngọc Nhi hỏi:
- Ý khống chế mà sư phụ nói là sao?
Lý Duy Nhất hỏi tiếp:
- Ngươi có biết lực lượng trong một chưởng của ngươi mạnh đến đâu không? Ngươi có biết làm thế nào thi triển lực lượng mới không làm tổn thương chính mình và những người vô tội xung quanh không?
Ngọc Nhi sực tỉnh ngộ, gật đầu nói:
- Khoảng thời gian này, ta làm việc gì cũng cẩn thận từng li từng tí, chính là vì sợ gây ra tai nạn và phá hoại. Sư phụ, vậy ta nên khống chế lực lượng của mình thế nào đây?
Câu hỏi này làm khó Lý Duy Nhất.
Hắn đáp:
- Học tập là một quá trình chậm rãi, cần phải trưởng thành qua thực tiễn. Lúc ngươi bộc phát lực lượng, có cảm nhận được sự thay đổi của thân thể không?
Ngọc Nhi nghiêng đầu suy nghĩ một lát:
- Hình như trở nên hơi nóng, máu chảy dường như cũng nhanh hơn. Càng muốn bóp nát một thứ gì đó, ngón tay càng trở nên nóng bỏng, giống như sắp bốc cháy vậy.
Lý Duy Nhất vội nói:
- Vậy ngươi hãy khống chế bản thân đừng bước vào trạng thái đó trước đã.
Lý Duy Nhất hít một ngụm khí lạnh, thầm may mắn khoảng thời gian này cõng nàng trên lưng, không bị nàng bóp gãy cổ vào lúc căng thẳng.
Nghĩ ngợi một lúc, hắn lại dặn:
- Ngọc Nhi, thân phận của ngươi rất đặc thù, nhất định phải giấu mình, ẩn giấu lực lượng. Chưa đến lúc bất đắc dĩ tuyệt đối không được để lộ, cũng không được kể với bất kỳ kẻ nào.
Ngọc Nhi gật đầu đồng ý, sau đó lại hỏi:
- Sư phụ, vậy rốt cuộc ta là ai? Vì sao ta có sức mạnh kỳ lạ thế này?
Lý Duy Nhất đáp:
- Đợi ngươi lớn thêm chút nữa, ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết.
Khúc mắc trong lòng Ngọc Nhi được gỡ bỏ, tâm trạng đều viết hết lên mặt.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói:
- Ta vẫn luôn lo lắng mình không phải Nhân tộc, rất sợ hãi bản thân là yêu quái, hoặc là Trường Sinh Thi giống như bọn họ nói. Bây giờ thì tốt rồi, Ngọc Nhi là Nhân tộc. Sư phụ, người không gạt ta chứ?
Yêu thú và Trường Sinh Thi là những từ mà nhiều võ tu nhắc đến khi bàn tán về thân thể của Liễu Phượng Thụ, đã bị nàng nghe thấy.
Lý Duy Nhất cười khổ nói:
- Ta làm sao dám lừa ngươi?
Hắn lại dặn dò:
- Tuổi còn nhỏ thì đừng để trong lòng nhiều tâm sự như vậy. Có chuyện gì, phải lập tức nói cho sư phụ biết. Ví dụ như ngươi thức tỉnh được điều gì, nhớ ra chuyện gì, hoặc là trong cơ thể có thứ gì đó.
Ngọc Nhi giơ viên châu màu xanh lên hỏi:
- Đây là bảo vật hộ thân sao?
Lý Duy Nhất đưa ngón tay ra, nhưng mới vươn một nửa lại rụt về:
- Ngươi cứ giữ cẩn thận, đừng lấy ra khoe khoang.
Ngọc Nhi nói:
- Được thôi, sau này gặp nguy hiểm, Ngọc Nhi cũng có Pháp khí bảo vệ bản thân rồi! Sư phụ, sau này người đừng phân ra ba phần lực lượng để bảo vệ ta nữa. Khi gặp kẻ địch, người nhất định phải dốc toàn lực ứng phó.
Lý Duy Nhất sửng sốt, sau đó gật đầu.
Ngọc Nhi vội lấy từ trong túi vải ra một cuốn sổ và cây bút:
- Suýt thì quên mất chuyện quan trọng nhất. Hôm nay xảy ra nhiều việc, vẫn chưa kịp ghi lại.
Hai người một lớn một nhỏ quay trở lại chân đồi thấp.
Ngọc Nhi ngồi xổm một bên, một mình hí hoáy ghi chép.
Liễu Diệp lấy ra một chiếc còi ngọc dài khoảng một tấc ngậm vào miệng, thổi ra thứ âm thanh giống như tiếng gió.
Đó là Pháp khí truyền tin của Tiêu Binh Tiêu Linh Quân, Tiêu Địch.
Âm thanh như gió, che mắt người đời, nghe âm thanh không vang dội nhưng có thể truyền xa năm trăm dặm. Thông qua nhịp điệu ngắn dài của tiếng còi, có thể truyền tải tin tức, liên lạc với Tiêu Binh và Tiêu Linh ở gần đó.
Tả Khâu Hồng Đình đã cất Địa Thư, đang cẩn thận chỉnh lý các vật phẩm trong Túi Càn Khôn của Phục Văn Ngạn, dường như muốn tìm kiếm thứ gì đó.
Rõ ràng nàng có nhan sắc khuynh thế, ngũ quan tinh xảo tuyệt luân, dung mạo không hề thua kém Khương Ninh được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Lăng Tiêu. Thế nhưng, vì cái chết của phụ thân, nàng khăng khăng chống lại Tiểu Điền Lệnh, cải nam trang để xuất hiện trước mặt mọi người.
Nàng tu luyện Dịch Dung Quyết cũng là vì nguyên do này.
Tả Khâu Hồng Đình phát hiện ra điều gì đó, hai tay nâng một tấm da cuộn, ánh mắt không thể rời đi.
Nàng vui vẻ vẫy tay gọi:
- Duy Nhất huynh, mau qua đây.
Lý Duy Nhất bước tới, nhìn về phía tấm da dị thú kia, hỏi:
- Tả Khâu huynh lại có thu hoạch gì sao?
Trên đó vẽ nhiều đường nét, một số chỗ còn được đánh dấu.
Trông giống như một tấm bản đồ, nhưng quá sơ sài. Chỉ có một con đường và mô tả môi trường xung quanh tuyến đường đó. Chắc là bản đồ do chính Phục Văn Ngạn tự vẽ vì sợ quên mất đường đi.
Điểm bắt đầu của bản đồ là Độ Ách Quan.
Điểm cuối cùng được đánh dấu là Thanh Vân Giới Cảnh.
Tả Khâu Hồng Đình cẩn thận liếc nhìn Liễu Diệp ở đằng xa, hỏi:
- Người này không hề đơn giản. Kích pháp giống như đường lối của Liễu bộ, đứng đầu Bát Bộ ở Vũ Lâm Sinh Cảnh. Thiên phú cũng không thua kém Thủ Tịch đỉnh phong. Ngươi quen biết hắn như thế nào, có đáng tin cậy không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Có chuyện gì thì ngươi cứ nói ra đi, đừng ngại.
Tả Khâu Hồng Đình truyền âm:
- Ngươi có phát hiện ra trên Địa Thư có một luồng Thanh Vân Khí không? Luồng khí đó không thuộc về Phục Văn Ngạn, mà là gần với tiên.
Lý Duy Nhất đã sớm biết rõ. Hắn gật đầu, im lặng chờ nàng nói tiếp.
Tả Khâu Hồng Đình truyền âm tiếp:
- Phục Văn Ngạn có thể nổi bật trong số vô vàn đệ tử của Độ Ách Quan, ắt hẳn là nhờ vào hai trang Địa Thư này. Nhưng Địa Thư trân quý biết bao, hắn chỉ là một tên tiểu bối, dựa vào đâu mà có tư cách mang theo bên người? Cường giả thế hệ trước của Phục gia chắc chắn không biết chuyện này.
Lý Duy Nhất nói:
- Đây là cơ duyên ngoài ý muốn của hắn!
Tả Khâu Hồng Đình gật đầu:
- Ta cũng nghĩ như vậy, cho nên mới tìm kiếm manh mối trong Túi Càn Khôn mà hắn mang theo bên người, không ngờ thực sự tìm thấy. Điểm cuối của tấm bản đồ này là Thanh Vân Giới Cảnh, có lẽ chính là nơi hắn giành được cơ duyên Địa Thư. Hắn đánh dấu tuyến đường chi tiết như vậy, chắc chắn là muốn đợi tu vi cao hơn rồi mới đi tiếp.
Lý Duy Nhất khâm phục tâm tư tỉ mỉ của Tả Khâu Hồng Đình.
Hắn nhìn vào cuộn da, hỏi:
- Nhìn đánh dấu trên bản đồ thì dường như nơi đó cách Độ Ách Quan không xa?
Tả Khâu Hồng Đình xua tay đáp:
- Không gần đâu! Thanh Vân Giới Cảnh không phải Sinh Cảnh, hẳn là một tòa bí cảnh. Độ Ách Quan nằm ở vùng hỗn độn phía đông nam của Bách Cảnh Sinh Vực.