Chém chết hai vị Thái Âm Sứ?
Ai chứ?
Thường Ngọc Kiếm, Lục Thanh, Liễu Diệp, đạo sĩ bước nhanh vào Không Gian Truyền Tống Trận để khiêng thi thể.
Trên mặt đất là hai cỗ thây không đầu và một cái đầu màu bạc.
Bốn người đều là nhân kiệt đứng đầu một phương đã tu hành được mấy chục năm, chỉ cần ngửi mùi có thể phán đoán được thực lực đại khái khi còn sống của người chết. Trong lòng ai nấy đều run sợ, bắt đầu đưa mắt nhìn nhau.
Cần lão đứng bên cạnh Ngu Hòa, nhìn chằm chằm vào thi thể đang được khiêng, nghiêm trang cảm thán:
- Hai người, hai thanh kiếm, tiến sâu vào Long Đảo, đơn độc đối mặt với thế cục phức tạp, chỉ biết một tin tức vắn tắt là Ngọ Sứ Tần Chính Dương sẽ gặp mặt chân truyền Đạo Cung vào tiết Thượng Nguyên, đã có thể chính xác tìm được kẻ địch, giết địch thủ trên mặt biển dưới sự chứng kiến của vô số người, giương chiến uy của Động Khư Doanh ta.
- Đây còn chưa phải là điều quan trọng nhất! Quan trọng là, bọn họ đơn độc hành động, lấy yếu thắng mạnh, sau đó dựa vào thủ đoạn của bản thân để trốn qua khỏi sự truy bắt của chân truyền Thái Âm Giáo và đại quân Thệ Linh. Những lời chế giễu của các doanh trại khác, sự nghi ngờ của thế giới bên ngoài, qua trận chiến này có thể dừng lại được rồi, toàn bộ Động Khư Doanh đều được hưởng lợi.
- Chạy trốn ba vạn dặm, cửu tử nhất sinh. Thiên binh vạn mã vây hãm, có đáng là gì.
- Trong lúc đó, Duy Nhất còn bớt thời gian đi chém chết Tạ Vô Miên, mang Thánh Ti bị thương nặng trở về, hắn làm bằng cách nào? Duy Nhất, cảnh giới của ngươi đã đột phá rồi đúng không?
Bên trong Truyền Tống Điện, mọi người đều yên lặng trang nghiêm, chỉ có giọng lải nhải của Cần lão là vang dội lạ thường.
Lần này, Ngu Hòa không tỏ ra khó chịu với hắn, cũng rất tò mò hành động của Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu. Lúc đầu cho bọn họ truyền tống rời đi, nàng còn tưởng hai người đến Long Đảo chỉ vì lấy một viên Thánh Linh Đan.
Thanh Tử Khâm đưa vòng tay chứa võ phục Pháp khí đến trước mặt Lý Duy Nhất. Dưới chiếc mặt nạ, đôi mắt đẹp tuyệt nghi hoặc nhìn chăm chú.
Nàng luôn cảm thấy Cần lão đang khoác lác.
Nhưng hôm nay là ngày hạ táng ba mươi bốn người Tiêu Binh và Tiêu Linh, ai dám ăn nói hàm hồ? Hơn nữa, Phó Tiêu Tôn luôn nghiêm túc cẩn thận không hề phản bác.
Lý Duy Nhất tự nhận mình không già mồm, da mặt cũng đủ dày, nhưng hôm nay, vừa có Phó Tiêu Tôn nghênh đón, lại có Tiêu Vệ và Phó Tiêu Vệ của Niệm Sư Vệ bị sắp xếp dâng võ phục cho hai người bọn họ, còn có Cần lão tâng bốc nói phét, giống như đổ hết dầu cho lửa cháy mạnh.
Kiểu tâng bốc và đề cao cố ý này khiến hắn lâng lâng.
Dưới sự chú ý của bao ánh mắt, Lý Duy Nhất cố nén sự ngượng ngùng, bình tĩnh đáp:
- Đúng là đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư rồi!
Thành tựu Thánh Linh Niệm Sư này, đối với những Niệm Sư khác là cuộc đời sẽ rực rỡ hẳn lên, tiếp đó tiến vào bầu trời mới của giai cấp.
Nhưng xảy ra trên người Lý Duy Nhất, những người có mặt không một ai bất ngờ.
Thông tin mà bọn họ bắt được là Lý Duy Nhất không phủ nhận những lời vừa rồi của Cần lão.
Tâm trạng của Thường Ngọc Kiếm ngổn ngang đủ bề. Hắn hiểu rất rõ tình hình của Lý Duy Nhất, cũng biết Tạ Vô Miên là cường giả cấp độ nào. Nếu đổi lại là hắn, chỉ cần làm được việc thoát khỏi tay Tạ Vô Miên thì đã là thành tựu vô bờ bến rồi.
Cái cảm giác bị người đến sau theo kịp, sau đó vượt qua, hơn nữa dường như rất khó theo đuổi lại này thật sự rất đau khổ.
Cần lão tiếp tục cảm thán, thuật lại với mọi người sự rèn giũa và vất vả của Lý Duy Nhất trong mấy năm nay, thổi phồng sự tích “anh hùng” của hắn, lại nói:
- Duy Nhất à, lát nữa đi ra ngoài, ngươi hãy kể chi tiết về trận chiến này cho những Tiêu Binh và Tiêu Linh nghe, nói về sự can đảm, nói về mưu lược, nói về tinh thần của Tiêu Binh và Tiêu Linh chúng ta.
Lý Duy Nhất rõ ràng nhìn thấy trong mắt Thanh Tử Khâm ở đối diện và Đường Vãn Châu bên cạnh đều hiện lên ý cười:
- Khụ khụ... ngài đừng nói nữa!
Võ phục Pháp khí của Thiếu Dương Ti là cấp Thiên Tự Khí tứ phẩm, có nhiều năng lực như tàng hình, tốc độ, phòng ngự, cùng với che giấu dương khí sinh mệnh trên người, vô cùng thích hợp đi lại trong U Cảnh.
Đồng thời, bên trong võ phục Pháp khí, có một bộ trận văn đã được luyện chế sẵn.
Bất kỳ hai người, ba người, bốn người... Thiếu Dương Vệ nào cũng có thể kết thành chiến trận hợp kích, khi liên thủ đón địch có thể bộc phát ra sức chiến đấu mạnh hơn.
Bình thường nó chỉ là một chiếc vòng tay không bắt mắt, sau khi bị pháp khí kích hoạt liền hóa thành bộ võ phục màu trắng.
- Cảm ơn đội trưởng.
Lý Duy Nhất kích hoạt bộ võ phục bao phủ toàn thân, sau đó nâng chiếc mặt nạ màu trắng đeo lên mặt, ánh mắt nhìn về phía Liễu Điền Thần đang đứng ở trước cửa Truyền Tống Điện, sải bước đi qua.
- Phó Tiêu Tôn, ta có một đồ vật, không biết có ích gì hay không.
Lý Duy Nhất từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một mảnh cuộn giấy linh tính, đưa cho Liễu Điền Thần.
- Ta là tai mắt mà Tiêu Linh Quân cài vào Thái Âm Giáo.
Trên cuộn giấy, một tầng linh quang nhàn nhạt nổi lên, hình bóng của Tạ Vô Miên hiện ra, âm thanh vang lên.
Liễu Điền Thần lập tức phóng ra tràng vực pháp khí, bao phủ lấy hắn và Lý Duy Nhất.
Sau đó, hắn lại trải cuộn giấy, cẩn thận quan sát:
- Tạ Vô Miên tuyệt đối không phải người nằm vùng của Tiêu Linh Quân! Nhưng thứ này... khi ngươi giết Tạ Vô Miên, có để lọt tin ra ngoài không?
Lý Duy Nhất thành thật trả lời, rất nghi ngờ chân truyền Đạo Cung lúc đó không đi xa:
- Ta có chú ý che đậy và dọn dẹp dấu vết khí tức. Nhưng không thể đảm bảo gần đó có cường giả tránh được tra xét của ta hay không.
Liễu Điền Thần suy tư một lát:
- Nếu gán cho Tạ Vô Miên là người nằm vùng, vậy người nằm vùng thật sự của chúng ta sẽ an toàn hơn nhiều. Chỉ có điều, nếu như vậy thì sự tích công lao chém giết Tạ Vô Miên của ngày hôm nay phải tạm giấu đi. Đương nhiên, điểm công lao và tiền thưởng đáng có sẽ không thiếu phần của ngươi.
- Tuyệt quá!
Lý Duy Nhất thở phào một hơi, nhìn Đường Vãn Châu ở phía xa, lộ ra nụ cười.
Ngay sau đó, Liễu Điền Thần giữ lại thi thể của Tạ Vô Miên, dặn dò mọi người tạm thời không được tiết lộ chuyện này.
Về phần Đường Vãn Châu, nàng bị buộc ra ngoài, lộ diện trước mặt đám Tiêu Linh và Tiêu Binh, tham gia lễ biểu dương ngày hôm nay, thuật lại toàn bộ quá trình ám sát Tần Chính Dương. Đương nhiên, nàng vẫn đeo mặt nạ.
Sau khi an táng ba mươi bốn Tiêu Binh và Tiêu Linh đã khuất, sắc trời cũng tối mịt. Lý Duy Nhất một mình trở về chỗ ở Thanh Âm Các dưới Diễm Tuyệt Sơn, dệt Thời Gian Chi Kiển ra, dưỡng thương và củng cố tu vi cảnh giới của Thánh Linh Niệm Sư.
Ngọc Nhi tất nhiên đã được hắn đón ra.
…
- Đạt đến Thánh Linh Cảnh, tốc độ thời gian chảy giữa trong và ngoài Thời Gian Chi Kiển đại khái là một trên bảy.