Ở trong kén bảy ngày, thương thế của Lý Duy Nhất đã lành, tinh thần sung mãn, khôi phục trạng thái đỉnh phong.
Sau đó ở trong viện, hắn chống quang ảnh Phù Tang Thần Thụ lên, khống chế linh quang để bố trí trận pháp, vẽ phù văn... nhiều lần cảm nhận sự thay đổi về thực lực sau khi cảnh giới niệm lực nâng cao diện rộng, làm chuẩn bị cho việc vào trong Hỏa Uyên.
- Trở thành Thánh Linh Niệm Sư, Không Gian Huyết Nê khẳng định sẽ mở rộng nhiều.
Đến bây giờ, Lý Duy Nhất vẫn chưa quên được cảnh tượng quan sát Xá Lợi Phật Tổ dưới kính hiển vi lúc ban đầu. Toàn cảnh của Không Gian Huyết Nê là một hành tinh khổng lồ, địa hình phức tạp, nắm giữ lực lượng không gian thật khó tin.
Trận chiến vào ngàn năm trước, toàn bộ cường giả trên đất Doanh Châu đều bị tiếp dẫn tới Thiếu Dương Tinh trước, sau đó mới xuất chinh mảnh đất chưa biết.
- Soạt!
Lý Duy Nhất lại một lần nữa rơi xuống huyết nê của Thiếu Dương Tinh.
Phượng Huyết Thụ như được trồng trong bùn đất đỏ, đã mọc cành non lá mới.
Không Gian Huyết Nê trước mặt hắn đã mở rộng đến hơn mười dặm, tứ phía và bầu trời đều là màu máu bao la, giống như màn sương mù bao trùm bầu trời.
Phía cuối chân trời của một hướng xuất hiện một ngọn đồi nham thạch cao mấy trăm mét. Trên đất màu máu bằng phẳng, ngọn đồi này rất nổi bật.
Trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra một tia tò mò, thi triển thân pháp lướt nhanh về phía đó.
Cùng lúc càng lại gần ngọn đồi hơn, bên tai hắn vang lên tiếng kêu kỳ quái dày đặc mà nhỏ. Lý Duy Nhất lập tức khựng lại, lông tơ toàn thân dựng đứng.
Những tiếng hú kia bi thiết mà quỷ dị, giống như vạn quỷ gào thét, lại tựa vô số oán hồn đang than khóc. Khiến cho Không Gian Huyết Nê biến thành u minh địa ngục từ lúc nào.
Ngọn đồi màu nâu vàng dường như trở nên đáng sợ tà dị hẳn lên.
Hắn nhớ ra, Ngọc Nhi trước đây hình như đã từng nói đại loại là “có ma”, tỏ ra vô cùng sợ hãi, có lẽ là vì nàng nghe được một vài âm thanh lạ.
Lý Duy Nhất là chủ nhân Thiếu Dương Tinh, có sức khống chế tuyệt đối với Không Gian Huyết Nê, một ý nghĩ cũng có thể cảm nhận mọi việc. Lúc ấy hắn không coi trọng việc này, cho rằng là trớ quái trong cơ thể nàng lại làm loạn.
Bây giờ nghĩ lại, trong lòng hắn cảm thấy khá hổ thẹn.
Đại cung chủ là cường giả ngàn năm kiếm định Lăng Tiêu, nhưng Ngọc Nhi chỉ là một cô bé tâm trí chưa hoàn toàn chín chắn, một mình ở trong Không Gian Huyết Nê, chắc chắn rất sợ hãi.
- Kiểu gì cũng phải đi thăm dò một phen.
- Vù!
Linh Giới mi tâm Lý Duy Nhất bắn ra linh quang ba màu.
Linh quang biến thành từng vệt sáng tràn ra ngoài, dò xét ngọn đồi đá đó. Vệt sáng lưu động ngọn đồi, rồi lại vọt vào lòng đất, tìm kiếm nguồn của những âm thanh kỳ lạ đó.
Một lúc sau.
Lý Duy Nhất đáp xuống đỉnh của ngọn đồi nham thạch, dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía rào chắn màn sương máu ở ngoài rìa của Không Gian Huyết Nê phía trước.
Những thanh âm đó là từ phía sau màn chắn truyền qua đây.
- Vị trí này... hoàn toàn tương phản với khu vực biển có sự hiện diện của Phù Tang Thần Thụ. Lẽ nào, sau khi đạt đến cảnh giới của Thánh Linh Niệm Sư, khi ta vận hành Thiếu Dương Tinh, nó có thể tự động liên kết với một chiều không gian khác sao?
Trong lòng Lý Duy Nhất vừa cảm thấy bất an lại vô cùng trông đợi. hắn dùng niệm lực bóc tách từng dải sương máu mờ ảo phía trước ra.
Lập tức, phía sau bức màn không gian hiện ra một cảnh tượng từ trước đến nay chưa từng thấy.
Một phiến đá bằng phẳng rộng lớn xuất hiện trong tầm mắt Lý Duy Nhất.
Phiến đá giống như đang lơ lửng trên không trung, mép rìa lại trống rỗng. Phía trên có khe rãnh đan xen tựa bàn cờ, chứng tỏ nơi đây từng có sự sống chứ không phải vùng đất bỏ hoang.
Lý Duy Nhất không biết Thiếu Dương Tinh liên kết tới nơi nào, hơi chần chừ rồi vươn tay xuyên qua bức tường không gian, mở ra con đường, bước một chân qua.
Ngay giây phút sau, hắn tựa như một chiếc lá rơi khẽ lên phiến đá.
Một khí tức âm hàn tương tự Vong Giả U Cảnh phả vào trong mặt hắn.
Ở đây có tồn tại thiên địa pháp khí, nhưng... rất kỳ dị. Sau khi Lý Duy Nhất thổ nạp thì toàn thân lạnh băng, máu trong người cũng lạnh đi một nửa.
Nhưng có thể thích ứng được, cơ thể cũng có thể khôi phục từ từ.
Những tiếng kêu gào kỳ lạ sầu thảm truyền tới từ phía dưới phiến đá, theo sau đó là tiếng sóng vỗ rì rào.
Bầu trời sao trên đỉnh đầu thật thấp bé, dường như giơ tay là có thể chạm tới.
Lý Duy Nhất ngồi xổm xuống, sờ vào rãnh nhỏ của những ô trên bàn cờ, lập tức, một cảm giác sâu thẳm của lịch sử cổ xưa nặng nề đánh úp vào tâm trí hắn.
Trước mắt hắn, hoa văn rãnh xẻ rộng mười trượng, tỏa hào quang kỳ dị, tựa như kinh vĩ của vũ trụ bao la, kéo dài vô tận ra bốn phương tám hướng.
- Vù!
- Vù!
Chợt, hai bóng dang già nua xuất hiện ở hai bên bàn cờ.
Một người cầm quân đen, một người quân cầm trắng.
Trên người họ là đạo uẩn vô biên vô hạn, chĩa ngón tay lên trời xanh, hái cờ trong dải ngân hà. Đánh cờ cũng vô cùng nhanh gọn, không hề có sự lưỡng lự, biểu hiện một loại khí thế dứt khoát khó tả.
Lý Duy Nhất nhìn rõ một trong hai bóng dáng già nua, lập tức tâm thần chấn động mạnh, sau đó mừng rỡ kích động:
- Sư phụ!
Bóng người già nua kia ngồi khoanh chân, mặc đạo bào vải xám, tóc hoa râm, khuôn mặt cổ phác, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc nào.
Lý Duy Nhất vừa mới đứng dậy, muốn đi về phía sư phụ.
Nhưng ván cờ đã kết thúc.
Sư phụ đang ngồi đả tọa, nói một câu gì đó với người đối diện, rồi quay người bước đi, đến mép đài đá liền nhảy xuống.
Lý Duy Nhất lớn tiếng gọi, bước nhanh đuổi theo, cũng nhảy xuống đài đá:
- Sư phụ!
Cảm giác mất trọng lượng truyền đến, Lý Duy Nhất lập tức tỉnh táo lại, thoát khỏi cảm xúc nhung nhớ mãnh liệt.
Hắn phát hiện mình đang rơi xuống với tốc độ nhanh chóng, bên tai là luồng gió lạnh thấu xương và tiếng rít.
Hắn lập tức thả linh quang ra, ngưng tụ thành một tầng quang vụ dưới chân, nâng đỡ cơ thể đang rơi. Sau khi đứng vững, Lý Duy Nhất lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, nhìn chăm chú bốn phía, không thấy bóng dáng sư phụ đâu.
Lý Duy Nhất thi triển Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp, bình phục lại cảm xúc trong lòng:
- Ảo giác, ảo ảnh... Nếu thật sự là sư phụ, tại sao người không để ý đến ta? Sư phụ đã chết rồi, chính tay ta an táng cho người.
Tiếng kêu quái dị the thé và cao vút vang lên:
- Oa oa!
Một con Hung Hồn có khuôn mặt khô quắt, xõa tóc rối bù bay lên từ Hồn Hải phía dưới, lao về phía Lý Duy Nhất đang đứng trong màn quang vụ giữa không trung.
- Bùm!
Lý Duy Nhất nhẹ vung tay, linh quang trên đầu ngón tay như đao, chẻ con Hung Hồn kia đến hồn phi phách tán.
Khi hắn lại mở mắt ra, ngẩng đầu lên nhìn về phía cột đá hình bia cao hơn hai ngàn mét trước mắt.
Nó vẫn hùng vĩ tráng lệ, dốc đứng hiểm trở, trơ trọi sừng sững giữa Hồn Hải vô biên vô tận, không biết là ai đã chuyển nó đến nơi này.
Bốn chữ hình dấu chân chim cổ xưa và khổng lồ “Cổ Đạo Xích Huyện” như bị thần kiếm chém ra, khí thế mênh mông, từng chữ sâu thẳm.