Cô nhi sống sót của Tiên Hà Tông (2)

Linh Tinh trở nên đặc biệt quan trọng, là cách duy nhất để nhanh chóng khôi phục pháp khí.

Hai người trở về doanh địa Tiên Hà Tông, sắc trời đã tối sầm lại.

Đi trên đường tới Diễm Tuyệt Sơn, nhìn từ đằng xa, Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu liền nhìn thấy bên ngoài Thanh Âm Các có một bóng hình xinh đẹp áo xanh đang đứng. Nàng đứng ở bên bờ suối, bộ dáng điềm tĩnh lẳng lặng chờ đợi.

Đường Vãn Châu dừng bước, cười mỉm hỏi:

- Ta lánh đi một chút nhé?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đường Vãn Châu, từ khi nào ngươi trở nên không quang minh lỗi lạc như vậy?

Đường Vãn Châu nói:

- Không phải là tị hiềm, mà là không muốn quấy rầy hai vị. Với tính cách của Thanh Tử Khâm, vị Thánh Ti là ta đây đứng ở một bên, e rằng nàng có nhiều lời đều không tiện nói ra!

Lý Duy Nhất đang muốn biện giải hai câu, Thanh Tử Khâm ở đằng xa đã sinh ra cảm ứng, đôi mắt nhìn về phía bên này.

Bên cạnh, Đường Vãn Châu đã thức thời biến mất tăm.

Lý Duy Nhất nói:

- Đội trưởng, đã mua vật tư chưa? Ta vừa đi Thành Ngọc Vũ, để ngươi đợi lâu rồi!

Lý Duy Nhất hóa thành một làn khói xanh, giống như tàn ảnh vượt qua khoảng cách mấy dặm xuất hiện bên ngoài Thanh Âm Các, mỉm cười nhìn chằm chằm vào nàng.

Thanh Tử Khâm vốn có tính cách nghiêm túc ít nói, nhìn chăm chú vào hắn hồi lâu, dường như là muốn nhìn thấu hắn rốt cuộc là loại người gì:

- Đi theo ta.

Nàng đi ở phía trước, hai tay chắp lại trước bụng dưới, bước chân nhẹ nhàng chậm rãi, đi dọc theo con đường nhỏ bên suối, đi tới một khu viên lâm chỉ cách Thanh Âm Các hơn trăm trượng.

Đây là nơi ở của nàng.

Bên ngoài viên lâm trồng đầy cổ thụ, ánh trăng vắt ngang đầu cành, trên mặt đất, bên bờ suối, trên nóc nhà đều là những chiếc lá rụng màu đỏ và màu vàng, trong màn đêm tĩnh mịch, mang theo một phần yên tĩnh khiến người ta mười phần hưởng thụ.

Thanh Tử Khâm mở ra trận pháp, đẩy ra hai cánh cửa cổ màu đỏ thắm khổng lồ.

Lý Duy Nhất đứng ở trước cửa, cảm nhận được cổ vận bất phàm của nơi này. Vẻn vẹn chỉ là trận văn khắc họa trên hai cây cột cửa, đã cao thâm tới mức với niệm lực hiện tại của hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Chỗ sâu trong viên lâm, từng tòa lầu điện hiện ra, mây mù lượn lờ bao phủ, có mười mấy đạo trận bàn trôi nổi trong sương mù, phát ra uy thế khiến người ta khiếp sợ.

Thanh Tử Khâm đứng dưới cánh cửa màu đỏ thắm cao hai trượng, là một vòng xanh biếc giữa cảnh sắc đỏ rực ngập tràn trong mắt:

- Diễm Tuyệt Sơn từng là nơi ở của chưởng giáo Tiên Hà Tông, nơi đó từng có điện vũ huy hoàng, hàng ngàn vạn đệ tử tông môn tu hành.

Nàng kể tiếp:

- Đêm đó của trăm năm trước, chưởng giáo đối kháng với nguyền rủa, đã san bằng toàn bộ kiến trúc trên núi thành bình địa, chỉ duy nhất tòa Thanh Y Viên này được bảo lưu lại.

- Ngươi đoán không sai, chưởng giáo là thái gia gia của ta, mà ta... xem như là người sống sót duy nhất của Tiên Hà Tông.

Lý Duy Nhất đi theo bước chân của nàng, tiến vào Thanh Y Viên:

- Nhưng trận tai họa nguyền rủa của Tiên Hà Tông xảy ra vào trăm năm trước, đội trưởng nhìn thế nào cũng không giống như đã trăm tuổi.

Thanh Tử Khâm nói:

- Trăm năm trước, cha ta ở trong Thanh Y Viên nên may mắn sống sót. Về sau gia nhập Tiêu Linh Quân, hắn vốn tưởng rằng tất cả đều đã qua, cưới vợ, sinh ra ta. Thế nhưng... sau này vẫn là cách chết giống nhau, hóa thành thây khô gầy gò như củi, chết ở dưới chân Diễm Tuyệt Sơn, không thoát khỏi vận mệnh đã định sẵn.

Trong lúc nói chuyện, nàng đã đưa Lý Duy Nhất đến từ đường của Thanh Y Viên.

Mười ba cỗ Trường Sinh Thi ngồi chỉnh tề phía sau linh vị, chia thành bốn hàng, từ bốn thế hệ.

Thanh gia đương nhiên không chỉ có bốn thế hệ, thậm chí không chỉ có bốn mươi thế hệ, chẳng qua Thanh Tử Khâm thuộc về thế hệ thứ tư.

Lý Duy Nhất nói:

- Xin lỗi, ta không nên hỏi chuyện này.

Lý Duy Nhất theo nàng, cũng cầm lấy một nén nhang thắp lên, sau khi vái ba lạy thì cắm vào trong lư hương.

Thanh Tử Khâm đáp:

- Không sao! Tương lai có một ngày, ta hẳn là cũng sẽ mang vận mệnh tương tự, sẽ hóa thành thây khô quắt tóc bạc phơ. Chỉ mong lúc đó nếu ngươi nhìn thấy thì hãy đưa ta tới đây, tiện thể thắp cho ta một nén nhang.

Trong mắt Thanh Tử Khâm không có chút cảm xúc dao động nào, đứng giữa những luồng khói đang bay lơ lửng, chợt chuyển chủ đề sang cuộc đối thoại hai ngày trước:

- Người chết lúc còn sống cho dù mạnh thế nào, thì cũng đã chết rồi, không phát huy ra được bao nhiêu chiến lực. Mười ba vị trưởng bối trong nhà này lúc còn sống có một nửa đều là Đại Trường Sinh, nhưng ta dùng Ngự Thi Phù để điều khiển, bọn họ liên thủ lại e là cũng không đánh lại võ tu nhị trọng đỉnh phong giống như Khâu Thừa.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vì sao lại như vậy?

Liễu mi Thanh Tử Khâm khẽ nhíu lại, không hiểu ý của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất lại hỏi:

- Trường Sinh Kim Đan bên trong cơ thể bọn họ đã bị lấy đi rồi?

Thanh Tử Khâm đáp:

- Cũng không phải, Trường Sinh Kim Đan dính nguyền rủa, không ai dám tùy tiện lấy ra luyện dược. Thậm chí đối với thi thể của bọn họ, mọi người đều kính nhi viễn chi, e sợ dính phải một số thứ quỷ dị không thể hiểu nổi.

Nàng lại nói:

- Nhưng, Tổ Điền, Phong Phủ, khí hải, đều đã teo tóp lại.

Lý Duy Nhất chỉ vào mười ba cỗ thi thể, ướm hỏi:

- Ta có thể...

Thanh Tử Khâm nói:

- Cứ tự nhiên.

Ngón tay Lý Duy Nhất chạm vào đó, lại thả ra linh quang thăm dò:

- Huyết khí mất hết, Trường Sinh Kim Đan đã ảm đạm, nhưng bên trong vẫn có một, hai phần pháp khí có thể dùng. Không đúng nha, đội trưởng, có phải thủ đoạn ngự thi của ngươi không đủ tinh diệu?

Trường Sinh Thi ở trong Vong Giả U Cảnh không tính là hiếm thấy.

Nhưng những Trường Sinh Thi đó bị chôn vùi dưới lòng đất đã ngàn năm vạn năm, tinh khí nhục thân cơ hồ tan biến hầu như không còn, giống như sắt rỉ sắp hóa thành bùn đất.

Thi thể của Tiên Hà Tông lại khác, mới chết đi từ trăm năm trước, làn da cứng rắn như áo giáp, cốt cách ẩn chứa thần vận bên trong, trong nhục thân vẫn còn tinh khí tràn đầy. Quan trọng hơn là, Trường Sinh Kim Đan của bọn họ vẫn còn, cho dù đã biến thành ảm đạm, pháp khí đã lưu tán đi lượng lớn.

Đây chính là nguyên nhân Lý Duy Nhất lựa chọn hợp tác với Thanh Tử Khâm!

Vị cô nhi sống sót của Tiên Hà Tông này, đang nắm giữ sức mạnh trân quý mà chính nàng cũng không tưởng tượng nổi.

Lý Duy Nhất từng đặc biệt dò hỏi Phó Tiêu Tôn, vị chưởng giáo đời cuối cùng của Tiên Hà Tông, chính là Tiêu Tôn thế hệ trước của Động Khư Doanh. Rất có thể vì nguyên nhân này mà Tiên Hà Tông mới gặp phải sự trả thù của Vong Giả U Cảnh, rơi vào kết cục thê thảm.

Có thể nói, người sống sót duy nhất là Thanh Tử Khâm này có được quyền sở hữu tuyệt đối với Tiên Hà Tông, ai dám cướp đoạt đều sẽ gặp phải sự thảo phạt của toàn bộ Động Khư Doanh.

Cho dù Động Khư Doanh xây dựng doanh địa ở Tiên Hà Tông, đều phải dò hỏi ý kiến của nàng trước.

Thanh Tử Khâm lạnh băng nói:

- Ngươi có thủ đoạn tinh diệu gì, thi triển ra cho ta xem thử.

Lý Duy Nhất lần nữa xác nhận:

- Vậy ta sẽ phải mạo phạm những tiền bối này rồi, đội trưởng xác định đã suy nghĩ kỹ càng?

Thanh Tử Khâm không nói một lời, xoay người bước qua ngưỡng cửa, đi ra khỏi từ đường.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Người của Thanh gia trăm năm trước, nàng căn bản chưa từng gặp mặt, hẳn là sẽ không quá để ý.

Lý Duy Nhất chọn lấy một cỗ thây khô có tu vi lúc sinh tiền mạnh nhất, đại khái là tu vi lục trọng, cho dù là huyết khí mất hết, nhục thân vẫn như cũ nặng hơn một trăm cân, Pháp khí tầm thường căn bản không chém nổi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters