Trước khi xuất phát

Đặt thẳng thây khô nằm trên mặt đất, cởi bỏ đạo bào tông môn của Tiên Hà Tông ra.

Ngay sau đó, hắn lấy ra mực nước luyện chế từ máu Siêu Nhiên, lại thả ra từng sợi linh quang làm bút, phác họa từng cái khôi văn lên toàn thân cỗ thi thể.

Khôi văn dày đặc nhất ở vị trí Tổ Điền.

Một số khôi văn trực tiếp khắc lên trên Trường Sinh Kim Đan.

Sắc trời càng tối hơn, Lý Duy Nhất liếc nhìn một cái, nhìn bóng lưng xinh đẹp đẹp như tranh vẽ của Thanh Tử Khâm đang đứng ngoài cửa, trong lòng thầm tò mò, vị băng sơn mỹ nhân nội tâm khô khan vắng vẻ, không màng tình người này vì sao lại tín nhiệm hắn như vậy.

Lẽ nào không sợ mình lợi dụng nàng?

Lúc này, Thanh Tử Khâm đang nhìn chăm chú vào vầng trăng sáng, trong lòng cũng đang tự hỏi vấn đề tương tự. Vì sao đáp ứng đề nghị của Lý Duy Nhất, vì sao dẫn hắn tới nơi này?

Có phải vì cùng là cô nhi, một loại cảm giác đồng bệnh tương lân khi tìm thấy đồng loại?

Hay là, thiên tư của hắn rõ ràng cực kỳ xuất chúng, lại không kiêu ngạo tự mãn chút nào, vĩnh viễn đều xưng hô nàng là đội trưởng. Nghe cách xưng hô này quá nhiều, nên chính mình đã thật sự coi hắn là người một nhà?

Bên trong từ đường, Lý Duy Nhất bắt đầu vẽ bí văn cuối cùng, cũng là cái quan trọng nhất.

- Lâm!

Bí văn linh quang chữ Lâm rơi vào trên trán thây khô.

- Vút!

Cỗ thây khô mở to hai mắt, hấp thu tất cả khôi văn màu máu trên toàn thân vào trong cơ thể.

Lý Duy Nhất lùi về phía sau ba bước, ngón tay kết ấn, khẽ quát một tiếng:

- Khởi!

Thây khô đứng thẳng lên, pháp khí toàn thân vận chuyển, hai mắt nổi lên thanh hà, trên người xuất hiện một tia thế vận của Đại Trường Sinh.

Thanh Tử Khâm bị khí thế tỏa ra từ trên thi thể làm kinh hãi, đột ngột xoay người lại, chỉ cảm thấy một trận gió mạnh ập tới, thân thể không chịu khống chế lui về phía sau.

Hoa mắt một cái, thây khô đã xuất hiện ở giữa sân, đánh một chưởng xuống mặt đất, lưu lại một dấu tay thật sâu.

- Vút vút!

Xung quanh lập tức bay lên từng luồng trận quang.

Lý Duy Nhất bước qua ngưỡng cửa, dùng sợi tơ linh quang khống chế thây khô:

- Đội trưởng cảm thấy, Khâu Thừa có phải là đối thủ của nó không?

Thanh Tử Khâm có thể cảm thụ được, pháp khí trong cơ thể thây khô đang vận chuyển, chỉ riêng khí thế Đại Trường Sinh kia đã rất dọa người:

- Chỉ dựa vào cỗ thi thể này đủ để ở thế bất bại trước võ tu tam trọng trở xuống.

Lý Duy Nhất nói:

- Nhưng nếu gặp phải tam trọng thì khó nói! Cho dù bọn họ đánh không lại Khôi Thi, cũng hoàn toàn có năng lực vòng qua, trực tiếp vây giết người điều khiển thi thể. Hoặc là sử dụng đạo thuật, đánh tan linh quang của người điều khiển, tiêu diệt khôi văn trên người thi thể.

Lý Duy Nhất nói tiếp:

- Tặng cho ngươi, dùng nó bảo vệ chính mình đi.

Động ý niệm, Thanh Tử Khâm hỏi:

- Ngươi có thể luyện chế được bao nhiêu cỗ?

Lý Duy Nhất trả lời:

- Thời gian quá gấp gáp! Trước khi xuất phát, nhiều nhất là luyện được năm, sáu cỗ.

Thanh Tử Khâm nói:

- Đi theo ta.

Thanh Tử Khâm dẫn theo Lý Duy Nhất đi về phía đỉnh Diễm Tuyệt Sơn, lần này là trèo qua đỉnh núi, đi đến một sườn núi khác dựa gần Vong Giả U Cảnh.

Đi dọc theo sườn núi xuống phía dưới, trước mắt khắp nơi đều là tường đổ vách xiêu, vô cùng tối tăm, ánh sáng của Hỏa Uyên đều không cách nào chiếu tới nơi này.

Đi tới trước một cửa vào động phủ nằm sát chân núi, Thanh Tử Khâm thi lễ với lão nhân đang canh giữ cửa động, truyền âm nói một câu gì đó, sau đó quay sang nói với Lý Duy Nhất:

- Đi theo ta vào trong!

Lão nhân đó ngồi khoanh chân ở bên phải cửa động phủ, từ đầu đến cuối đều không hề mở mắt, trên người phủ đầy bụi bặm, thậm chí còn có cả mạng nhện.

Lý Duy Nhất không nghe thấy tiếng hít thở hay nhịp tim từ trên người lão nhân, hắn rất nghi ngờ Thanh Tử Khâm cố làm ra vẻ huyền bí, dùng một bộ thi thể đã chết để chấn nhiếp hắn.

Hai người đi vào trong động phủ.

- Phụt!

Bàn tay Thanh Tử Khâm nâng lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một đoàn Thái Dương Thánh Hà, chiếu sáng bóng tối bên trong không gian bao la của động phủ.

Dưới ánh lửa, trong không khí đầy những hạt bụi trôi nổi.

Một vùng biển quan tài hiện ra trước mắt Lý Duy Nhất, đặt san sát chỉnh tề, hết tầng này xếp chồng lên tầng khác, nhiều vô số kể.

Không cần đoán cũng biết, người đã khuất của Tiên Hà Tông không hề bị thiêu hủy, tất cả đều được an táng tại nơi đây.

Thanh Tử Khâm đi dọc theo thềm đá xuống dưới:

- Lấy tu vi nhất trọng của ta chỉ có thể khống chế mười ba cỗ Trường Sinh Thi, cho nên, ta chỉ mang theo mười ba người của Thanh gia. Thời gian gấp rút, Trường Sinh Thi ở nơi này, ngươi cứ việc tùy ý chọn!

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy còn thi hài của Siêu Nhiên?

Nàng lạnh lùng nhìn hắn:

- Thi hài Siêu Nhiên không đặt ở nơi này, với tạo nghệ niệm lực hiện tại của ngươi, có thể lay chuyển Bỉ Ngạn Thiên Đan của Siêu Nhiên sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Xin thứ cho ta nói thẳng, đội trưởng nắm giữ tài phú như này, tùy tiện lột vài món võ bào trên người bọn họ xuống cũng có thể bán ra với giá trên trời. Thanh toán cho ta một cây tinh dược sáu ngàn năm để thuê trượng mâu, hẳn là không khó mới phải.

Thanh Tử Khâm chau mày:

- Tài phú?

Thanh Tử Khâm xoay người nhìn về phía hắn:

- Nếu không phải chuyến đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc lần này nguy hiểm, ngươi cảm thấy ta sẽ dẫn ngươi tới đây sao? Chúng ta là kết minh hợp tác, mỗi người lấy thứ mình cần. Ngoài ra, trước khi sử dụng những thi hài này, tuyệt đối không được để người thứ ba biết được.

Lý Duy Nhất mỉm cười xoa tay:

- Được rồi, coi như ta lỡ lời, ta xin lỗi.

Lý Duy Nhất không phải là người của Tiên Hà Tông, dù trong lòng đồng tình với Thanh Tử Khâm tới mức nào đi nữa, cũng rất khó có thể cảm nhận được nỗi đau của nàng, chỉ đành lựa chọn ngậm miệng lại, bắt đầu làm chính sự.

Linh quang nơi mi tâm của hắn nở rộ, vô số sợi tơ quang ngân bốn màu lan tràn ra ngoài, chui vào trong quan tài, bắt đầu tìm kiếm.

Thanh Tử Khâm nhắc nhở hắn:

- Thi hài của Đại Trường Sinh thất trọng đều được đặt ở bên kia.

Lý Duy Nhất nói:

- Thứ ta muốn tìm chính là Trường Sinh Thi có hình thể tương tự với hai người chúng ta.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Có ý gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Với tạo nghệ niệm lực hiện tại của ta vẫn chưa thể luyện chế ra khôi lỗi thế mạng. Nhưng trước khi xuất phát, luyện chế ra hai cỗ khôi lỗi thế thân, so với việc luyện chế ra năm, sáu cỗ khôi lỗi Chiến Thi, có lẽ giá trị càng lớn hơn. Khôi lỗi Chiến Thi có thể chờ sau khi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, bớt thời gian ra chậm rãi luyện.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Khôi lỗi thế thân... Làm sao ngươi học được nhiều thứ như vậy?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta chỉ là học được nhanh! Ngươi qua phụ giúp ta một tay đi, nhanh lên, một khi Đồ Miên Cẩu truyền tin tức ra ngoài, đoán chừng chúng ta sẽ phải xuất phát.

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm bận rộn một đêm trong động phủ, cho đến lúc trời sáng.

Lại đến chạng vạng tối ngày hôm sau.

Linh quang niệm lực của hai người bọn họ tiêu hao rất lớn, trên mặt hiện rõ vẻ tiều tụy, vừa mới trở về Thanh Y Viên, liền nhìn thấy Liễu Diệp và Thường Ngọc Kiếm đã chờ sẵn ở đó từ lâu.

Thường Ngọc Kiếm dò xét hai người từ trên xuống dưới, cười trêu chọc:

- Tìm khắp doanh địa cũng không tìm thấy hai người các ngươi, trốn đi đâu ngắm hoa thưởng nguyệt đấy? Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên từ hai canh giờ trước đã lên tiếng thông báo mọi người xuất phát, những người khác đã đến Truyền Tống Điện rồi.

Thanh Tử Khâm không nói một lời, đi thẳng vào trong vườn, xem Thường Ngọc Kiếm và Liễu Diệp như không khí.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters