Ngoài ý muốn (1)

Ánh mắt Liễu Diệp nghi hoặc. Thanh Tử Khâm trước kia nhìn Lý Duy Nhất rất chướng mắt. Nhưng hôm nay, trạng thái của hai người khiến người ta không muốn suy nghĩ nhiều cũng khó.

Lý Duy Nhất xua tay:

- Đừng có trêu đùa nàng, ngay cả ta cũng không dám trêu chọc đâu. Các ngươi tới đó trước đi, ta trở về dọn dẹp hành lý.

Lý Duy Nhất trở về Thanh Âm Các, kỳ thực không có quá nhiều đồ đạc cần phải dọn dẹp, đã sớm thu vào trong Túi Càn Khôn và Không Gian Huyết Nê. Lần này hắn trở về, chủ yếu là đón Phượng Sí Nga Hoàng ở lại giữ nhà.

Hắn chạy đến Truyền Tống Điện.

Lý Duy Nhất đi ngang qua Thanh Y Viên, Thanh Tử Khâm đã đi trước một bước.

Hai cây cột cửa khắc đầy trận văn cao thâm trước cửa Thanh Y Viên đã biến mất không thấy đâu, hiển nhiên là bị nàng mang đi. Lần rèn luyện hung hiểm này, mỗi người đều đang dốc toàn lực làm đủ mọi chuẩn bị.

Lúc Lý Duy Nhất đuổi đến Truyền Tống Điện, mọi người của Thiếu Dương Ti quả nhiên đã đến đông đủ.

Bầu không khí rất không bình thường.

Không khí dường như đông đặc lại, có người ánh mắt thâm trầm, có người nén chứa ngọn lửa giận. Trong tình huống này, Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy tiếng bước chân tiến vào cửa của mình vang lên cũng là một loại sai lầm.

Không chỉ là Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên đang ngồi ở trên cùng như thế, ngay cả Đường Vãn Châu đang đứng bên cạnh cũng là hai mắt như kiếm, hàn quang lộ rõ.

Lý Duy Nhất ý thức được, đây không phải do bản thân đến trễ tạo thành, mà là có tình huống đột phát khác. Vì vậy, hắn lặng lẽ hòa vào đám người, ánh mắt nhìn sang Liễu Diệp bên cạnh.

Liễu Diệp truyền âm thì thầm:

- Đồ Miên Cẩu mất tích rồi!

Lý Duy Nhất kinh ngạc:

- Cái gì?

Lý Duy Nhất giật thót tim, cảm thấy chuyện này buồn cười đến mức khó tin.

Vốn đã quen với những lần tụ tập bí mật không có mặt Đồ Miên Cẩu, vừa rồi lúc hắn đi vào, còn thật sự không phát hiện ra là thiếu một người.

Người quan trọng nhất của hành động lần này là Hợi Sứ của Thái Âm Giáo, vậy mà lại mất tích vào thời khắc mấu chốt. Lý Duy Nhất đã từng nghĩ qua khả năng xuất hiện bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, chỉ chưa từng nghĩ tới chuyện con cừu đã bị buộc dây vậy mà chạy thoát.

Vẻ mặt Từ Đạo Thanh phụ trách theo dõi Đồ Miên Cẩu nghiêm túc:

- Trách ta, là ta thất chức, ta chấp nhận mọi hình phạt.

- Trách ta mới đúng, lúc đó là ta trông chừng hắn.

Thư sinh Triệu Đường thở dài một tiếng:

- Tất cả cứ theo quân quy mà làm! Bất kỳ hình phạt nào, ta đều nhận.

Đường Vãn Châu nói:

- Hiện tại là lúc truy cứu trách nhiệm sao? Mấu chốt là phải bắt hắn trở về.

Tỳ Bà Nữ mặc áo trắng Thiếu Dương Vệ, đeo mặt nạ vàng che nửa khuôn mặt dưới, mi tâm trắng nõn như ngọc vẽ một ấn ký lôi điện màu đỏ tía sắc bén tràn ngập sức mạnh, nhưng đôi mắt ướt nước đa tình.

Nàng nói:

- Tiêu Linh có thể phái đi thì đã phái ra ngoài. Động Khư Doanh có lưu lại một giọt máu của hắn, có thể truy tìm khí tức yếu ớt, hắn không trốn thoát được.

Nàng xuất thân từ Tà Đạo, rất ít nói, khá xa cách với mọi người, Lý Duy Nhất cho đến nay vẫn không biết tên thật của nàng.

Cây tỳ bà đeo ở trên lưng, mái tóc dài xõa thẳng tới đùi, vóc dáng rất cao gầy, trong sự tà mị lại mang theo khí tràng rất mạnh, tu vi tương đương cao thâm. Ngọc phong chỉ nhỏ hơn Thanh Tử Khâm có dáng người hơi mập mạp và dung nhan thanh tú nhưng ngọc phong quá lớn.

Nghe Liễu Diệp truyền âm kể lại, Lý Duy Nhất rất nhanh đã hiểu rõ nguyên nhân hậu quả.

Hóa ra, dựa theo kế hoạch của Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên, là chuẩn bị cho Thiếu Dương Ti tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc từ gần Vũ Lâm Sinh Cảnh. Để Đồ Miên Cẩu truyền tin này cho Sở Ngự Thiên, dẫn Sở Ngự Thiên và Thái Âm Giáo đi qua đó.

Hai người bọn họ thì âm thầm đi theo, chỉ đợi Sở Ngự Thiên trúng kế hiện thân liền sẽ tiến lên vây giết.

Hiện tại, quả thực là đúng theo kế hoạch, Đồ Miên Cẩu đã truyền tin tức ra ngoài.

Nhưng người đã mất tích rồi!

Sáng hôm nay, Từ Đạo Thanh đi tới Thành Ngọc Vũ mua sắm vật tư, đã nhờ thư sinh Triệu Đường giúp đỡ theo dõi.

Tất cả đều rất bình thường cho đến lúc xuất phát, Triệu Đường vẫn luôn canh giữ bên ngoài động phủ của Đồ Miên Cẩu, gọi nhiều lần mà không thấy hồi đáp, thế là phá vỡ trận pháp xông vào trong động phủ, mới phát hiện bên trong đã sớm người đi động trống.

Triệu Đường vô cùng áy náy:

- Hắn nhiều nhất là trốn thoát được ba canh giờ! Buổi trưa, ta còn vào trong động phủ, trò chuyện với hắn một số bí mật liên quan tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Trì Hạo Hãn hừ một tiếng:

- Hắn tất nhiên là đã phát hiện ra manh mối trong lúc trò chuyện với ngươi, ý thức được mình đã bị bại lộ, cho nên mới bỏ trốn.

Triệu Đường cố gắng hồi tưởng lại mỗi một câu nói của mình, có lẽ thực sự là do đâu đó xuất hiện sai lầm, trong lòng vô cùng đau khổ, biết mình đã gây ra họa lớn.

Mọi sự chuẩn bị và bày bố trước đó đều đổ sông đổ biển.

Mạc Đoạn Phong cố gắng đè nén ngọn lửa giận trong lòng, không để bản thân bộc phát ra ngoài:

- Sở Ngự Thiên mượn nhờ lực lượng của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, rất nhanh liền có thể giãy đứt Trường Sinh Tỏa thứ tư, nếu không nhanh chóng trừ khử hắn, một khi để hắn phá cảnh, trở thành Đại Trường Sinh... Chư vị tự cầu phúc đi.

Nơi nào có con người thì sẽ có giai cấp.

Mãi cho đến nay, đều là võ tu tam trọng đang có mặt ở đây mới có quyền lên tiếng, bọn họ đều cường đại, bỏ xa những người khác. Trong đó, Mạc Đoạn Phong, Bạch Xuyên, Đường Vãn Châu lại là người có quyền lên tiếng lớn nhất.

Đám người Lý Duy Nhất là mấy người trẻ tuổi nhất đều chỉ im lặng nghe lệnh, không dám xen mồm vào. Bởi vì lời nói ra đều không có trọng lượng, cường giả tam trọng nhìn bọn họ chẳng khác nào nhìn tiểu hài tử.

Nhưng trước mắt, tình huống đặc biệt, tự nhiên là phải mượn cơ hội tranh giành một phen.

Thường Ngọc Kiếm dẫn đầu lên tiếng:

- Đây chưa chắc không phải là một chuyện tốt! Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc rộng lớn bát ngát, khoảng cách nam bắc đâu chỉ có mười vạn dặm, mà biên giới của Cổ Quốc thì kéo dài liên miên vài chục vạn dặm.

Hắn nói tiếp:

- Hiện tại, chúng ta có thể thay đổi vị trí tiến vào. Chỉ cần Sở Ngự Thiên không biết chúng ta tiến vào từ đâu, mười mấy người rải vào trong đó, cũng giống như mười mấy giọt nước rơi vào trong biển khơi.

- Chúng ta đi vào là để tìm kiếm cơ duyên, để tu luyện, vì sao nhất định phải quyết chiến với Thái Âm Giáo trước. Có phải cũng muốn quét sạch những mối uy hiếp tiềm tàng như Ma Quốc, Yêu tộc trước hay không, rốt cuộc thì bọn họ cũng có Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta cũng phản đối hành động ban đầu, bây giờ sửa chữa lại lỗi lầm, thực ra cũng rất tốt.

Bạch Xuyên đứng cùng một chỗ với Tỳ Bà Nữ, ánh mắt nhẹ nhàng liếc về phía hai người Thường Ngọc Kiếm và Lý Duy Nhất, vốn định không thèm để ý, nhưng nghĩ ngợi một hồi cuối cùng vẫn nhịn không được nói:

- Cảnh giới tu vi khác nhau, cách suy xét vấn đề cũng khác nhau. Các ngươi có tu vi nhất trọng, trong cuộc giao phong ở trình độ thế này sẽ không phát huy ra được chút tác dụng nào, cũng không chiếm được ích lợi gì, cho nên mới không muốn mạo hiểm.

- Không mạo hiểm, cũng có nghĩa là có thể núp dưới sự che chở của bọn ta, an tâm thoải mái hưởng thụ chỗ tốt khi tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

- Nhưng giải quyết Sở Ngự Thiên là trách nhiệm đè nặng trên vai của mấy cường giả bọn ta. Ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ngộ nhỡ bị Sở Ngự Thiên tìm được trước, là bọn ta phải đi ứng phó, chứ không phải các ngươi.

- Ta và Mạc Đoạn Phong khi rời khỏi Thái Hư Doanh và Tổ Long Doanh, đã lập ra quân lệnh trạng phải giết Sở Ngự Thiên. Bọn ta là vì bản thân mình sao? Bọn ta chỉ muốn giúp Tiêu Linh Quân lấy lại thể diện đã bị mất của Động Khư Doanh các ngươi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters