Ngoài ý muốn (2)

Toàn bộ Truyền Tống Điện rơi vào tĩnh mịch.

Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm nhìn nhau, Thường Ngọc Kiếm sau khẽ lắc đầu.

Mạc Đoạn Phong nhìn Đường Vãn Châu:

- Thánh Ti, ngươi nói thế nào? Đồ Miên Cẩu khẳng định không trốn thoát được, cho dù trốn thoát, hắn cũng không biết được sự tồn tại của ta và Bạch Xuyên, lại càng không kịp truyền tin tức cho Sở Ngự Thiên. Chúng ta hoàn toàn có thể làm theo kế hoạch ban đầu, tiếp tục từ phía Vũ Lâm Sinh Cảnh tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lấy sung sức đấu với mệt mỏi, một hơi giết chết kẻ địch.

Ánh mắt Bạch Xuyên không nhìn Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm nữa, khôi phục sự bình tĩnh cùng phong độ:

- Nếu không giết Sở Ngự Thiên trước, chúng ta tiếp theo ở trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc sẽ luôn trong trạng thái khẩn trương và áp lực, tu luyện chắc chắn sẽ làm nhiều được ít.

Đường Vãn Châu nhìn về phía một đám Thiếu Dương Vệ ở trong điện, phát hiện trải qua ba ngày, một số người trong đó đã mơ hồ có vẻ bị hai người Mạc, Bạch lôi kéo qua.

Nàng dứt khoát đứng bật dậy, dùng giọng điệu không thể chống cự nói:

- Nếu hai người các ngươi đã hỏi ta, vậy ta sẽ tự mình đưa ra quyết định!

- Thay đổi kế hoạch, chọn lại vị trí tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Vị trí này không định trước, chư vị cứ đi theo ta, không cho kẻ địch có bất kỳ cơ hội nào để dự đoán trước.

Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên nhíu mày lại, tức đến mức ngực phập phồng, cũng chỉ đành chịu, trong lòng có một loại cảm giác vô lực thật sâu, thầm hận Động Khư Doanh thật sự là một đám ngu như lợn, vậy mà lại để một tên Thái Âm Sứ trốn thoát ngay dưới mí mắt.

Hiện tại nếu lại thực hành kế hoạch ban đầu, quả thực rủi ro sẽ tăng mạnh, bọn họ cũng không tiện khăng khăng cố chấp.

Mọi người đợi ở trong Truyền Tống Điện suốt hai ngày.

Đường Vãn Châu cấm bất cứ kẻ nào đi ra ngoài.

Không ngừng có tín phù truyền về, nhưng không tin báo bắt được Đồ Miên Cẩu.

Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên ngồi trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần, dần dần, họ càng khó mà giữ tâm cảnh bình tĩnh.

Mạc Đoạn Phong vỗ bàn nói:

- Thánh Ti, thật sự không phải Mạc mỗ tâm cảnh kém, mà là chờ không nổi nữa. Tiếp tục chờ nữa, Sở Ngự Thiên sẽ phá cảnh trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chênh lệch một cảnh giới là cách biệt một trời một vực. Còn phải đợi đến khi nào nữa? Thiếu Dương Ti các ngươi không dám đi, được, xin hãy giao Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh cho bọn ta, bọn ta sẽ tự đi.

Lý Duy Nhất nhìn ra Đường Vãn Châu đang gánh vác áp lực lớn, vừa phải chịu đựng sự bức bách của Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên, lại vừa phải chịu trách nhiệm đối với sinh tử của tất cả Thiếu Dương Vệ. Nàng vốn là người làm việc quyết đoán, dứt khoát như sấm rền gió cuốn, nhưng lần này lại vô cùng cẩn thận, kiên nhẫn.

Đường Vãn Châu đáp:

- Chờ thêm chút nữa.

Đường Vãn Châu đứng ở cửa Truyền Tống Điện, giống như đang đợi ai đó.

Giáp tập tân binh của Động Khư Doanh là Đồ Nam Phong và Viên Kính Tam vội chạy tới Truyền Tống Điện, Đường Vãn Châu lập tức tiến lên bái kiến.

Sau khi ba người hành lễ, Đường Vãn Châu bước tới Không Gian Truyền Tống Trận:

- Chư vị, xuất phát.

...

- Vút!

Ánh sáng của Truyền Tống Trận tản đi.

Lý Duy Nhất đi theo đám người cùng rời khỏi trận đài, nhìn quanh bốn phía, phát hiện cảnh vật trước mắt rất quen thuộc, đây là tổng trạm gác nhất định phải đi qua khi đi trạm gác Nghiệp Thành.

Đường Vãn Châu dặn dò:

- Đồ giáo tập, nơi này giao lại cho ngươi, hành tung của chúng ta là tuyệt mật.

Đồ Nam Phong khẽ gật đầu.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, hắn sẽ trấn giữ ở tổng trạm gác này, để phòng ngừa có người tiết lộ hành tung của Thiếu Dương Ti ra ngoài. Mặc dù hắn cảm thấy, vị Thánh Ti này có phần cẩn thận quá mức.

Lấy Đường Vãn Châu, Mạc Đoạn Phong, Bạch Xuyên làm dẫn đầu, mọi người cưỡi Thệ Linh hồn thú, chính thức đi vào Vong Giả U Cảnh tối tăm giá lạnh, nhanh chóng chạy về phía biên giới Nam Cảnh của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc cách đó vạn dặm.

Viên Kính Tam là Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng đi ở chỗ cuối cùng của đội ngũ, là do Đường Vãn Châu mời đến để giúp che giấu dấu vết của đội ngũ.

Ba ngày sau, đám người cuối cùng cũng nhìn thấy vùng Khô Vinh trong truyền thuyết.

Bóng tối vô tận, dãy núi hoang vu, vạn dặm đất đỏ, không có khí tức sinh mệnh nào.

Trong tầm mắt, xuất hiện một dải mây khí màu trắng xám từ đông sang tây.

Từ mặt đất nối liền với bầu trời. Mây mù bên trong luôn chuyển động, tỏa vầng sáng nhàn nhạt, mang đến cho người ta một loại cảm giác rộng lớn mạnh mẽ.

Ở phía trước nhất đội ngũ, Đường Vãn Châu không lập tức lấy Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh ra tiến vào khu vực Khô Vinh, mà là, tiếp tục đi về bên phải.

Lý Duy Nhất đang cưỡi một con hồn thú hình lạc đà, lúc ở trong Truyền Tống Điện, hắn liền không ngừng phác họa phù văn, tiến vào U Cảnh cũng lo luyện chế phù văn. Mọi người đều cảm thấy hắn quá khẩn trương, áp lực quá lớn.

Cũng có người cảm thấy, hắn là vì bị mất mặt bởi lời nói của Bạch Xuyên, nội tâm chịu đả kích, giờ thì nước tới chân mới nhảy.

Thường Ngọc Kiếm cưỡi hồn thú đuổi theo song hành cùng Lý Duy Nhất, thấy hắn vẽ xong một tấm phù lục thu lại, mới mỉm cười truyền âm:

- Ngươi không phải thật sự bị kích thích đó chứ?

Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Ý gì?

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Bàn về thiên tư bẩm sinh, hai người chúng ta tuyệt không thua kém hắn, thứ thiếu sót chẳng qua chỉ là thời gian. Lần này tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chính là cơ hội để chúng ta đuổi kịp hắn. Trong lòng ta đã lập lời thề, lúc đi ra khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nhất định phải khiêu chiến với hắn một trận, chí ít là đánh hòa với hắn.

Lý Duy Nhất không ngờ hắn nói là chuyện này, căn bản không để trong lòng, bèn cười nói:

- Vẫn là ngươi có ý chí chiến đấu, ngươi khẳng định làm được.

Thường Ngọc Kiếm ra hiệu cho Lý Duy Nhất nhìn về phía trước.

Lý Duy Nhất theo ánh mắt Thường Ngọc Kiếm nhìn sang, chỉ thấy Bạch Xuyên và Tỳ Bà Nữ đi cùng với nhau, được bọc ở trong pháp khí, nói cười, thoạt nhìn khá thân thiết.

Một bên khác, Lục Thanh và Khâu Thừa thì đi theo bên cạnh Mạc Đoạn Phong, rớt lại phía sau nửa khoảng cách, giống như đang khiêm tốn thỉnh giáo sự nghi hoặc về tu hành.

Thường Ngọc Kiếm truyền âm nói:

- Nhìn ra rồi chứ, mọi người đều đang tìm chỗ dựa.

Lý Duy Nhất giả vờ như nhìn không thấu, nói:

- Không có đâu, mọi người chỉ là giao lưu kết giao bình thường. Giống như Tỳ Bà Nữ kia, tu vi của nàng hẳn là không thua Từ đạo trưởng, nằm trong nhóm đầu của Thiếu Dương Vệ, không thể nào xem Bạch Xuyên như chỗ dựa.

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Duy Nhất huynh à, ngươi rốt cuộc là giả vờ không biết, hay là thật sự không rõ. Cùng là Trường Sinh cảnh, thật sự đều là cự đầu sao? Cùng là tam trọng, mọi người coi như ngang hàng? Ngươi có tin không, cùng là tam trọng, Sở Ngự Thiên bảo bất kỳ vị Thái Âm Sứ nào quỳ xuống, vị Thái Âm Sứ đó nhất định phải quỳ.

- Ngươi nên biết, chỉ cần đối phương sở hữu lực lượng giết chết ngươi, mà ngươi không có thực lực chạy trốn, không có thủ đoạn đánh trả và uy hiếp được đối phương, chênh lệch địa vị giữa các ngươi cũng chẳng có gì khác biệt so với chủ nhân và nô lệ.

- Địa vị của võ tu Trường Sinh cảnh đến từ giá trị mà chúng ta sở hữu. Chúng ta là Tiêu Linh Quân, chúng ta có giá trị đối kháng với Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh, cho nên chúng ta có thể đạt được địa vị, không ai dám tùy tiện động đến chúng ta.

- Ta là thiên kiêu của Thường gia, sau lưng ngươi có Đại cung chủ chống lưng, cũng là sức mạnh vô hình để chúng ta chấn nhiếp đối thủ. Chỉ cần chúng ta không chủ động gây chuyện, chúng ta tương đương với khoác lên người một tầng áo giáp mà ngay cả cường giả Siêu Nhiên cũng chưa chắc đánh vỡ được.

- Nhưng tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, những giá trị và sức mạnh vô hình dùng để răn đe đối phương này sẽ bị suy yếu tới vô hạn, chỉ có thể dựa vào thực lực của chính chúng ta để ứng phó các loại nguy hiểm. Nhiều thứ sẽ trở nên hoàn toàn khác biệt!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters