Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, hỏi:
- Sao Thường huynh không đi tìm một chỗ dựa?
Thường Ngọc Kiếm mỉm cười không nói gì.
Khu vực Khô Vinh màu trắng xám, bao trùm lên toàn bộ biên giới của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, tựa như một bức tường thành hư cấu, thủ hộ quốc độ văn minh to lớn thuở xưa.
Tương truyền, đây là Tuế Nguyệt Trớ Chú mà Tuế Nguyệt Nữ Hoàng trả giá bằng mạng sống để thi triển ra.
Năm lộ quân đội công kích vào quốc đô, thương vong vô số, tất cả đều bị nhốt trong khu vực Khô Vinh, không cách nào trốn thoát. Cuối cùng, trong nguyền rủa, toàn bộ chết vì hết thọ.
Cho dù là hiện tại, bất kỳ sinh linh hay Thệ Linh nào dám xông vào khu vực Khô Vinh, đều sẽ bị lực lượng nguyền rủa ăn mòn thọ nguyên.
Chỉ khi khu vực Khô Vinh bước vào chu kỳ yếu ớt, cầm Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh để ngăn trở luồng Tuế Nguyệt Trớ Chú kia, người ngoài mới có thể đi vào bên trong.
Dù là như thế.
Kẻ xông vào Cổ Quốc vẫn sẽ đánh mất một bộ phận thọ nguyên.
Tu vi càng cao, mất thọ nguyên càng nhiều.
Giờ khắc này, Lý Duy Nhất và Thường Ngọc Kiếm chính là đang đàm luận về chuyện này.
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Lấy tu vi nhất trọng của chúng ta, một lần tiến một lần ra, cộng lại hẳn là phải tổn thất ba năm thọ nguyên.
- Bọn họ là nhị trọng, bị nguyền rủa ác liệt hơn, phải đánh mất khoảng mười năm thọ nguyên.
- Võ tu tam trọng đi vào mất khoảng mười lăm năm, đi ra cũng là mười lăm năm. Nếu lúc đi ra đạt tới tứ trọng, sẽ mất bốn mươi năm. Nếu đạt tới ngũ trọng, chỉ là đi ra cũng đã giảm thọ một trăm hai mươi năm. Không có quyết đoán, dã tâm lớn thì sẽ không dám tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Hiện tại ngươi đã biết, tại sao Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên gấp gáp như vậy rồi chứ!
Thường Ngọc Kiếm hạ giọng nói:
- Ta dự đoán, bọn họ căn bản không dám phá cảnh tứ trọng ở trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chỉ là muốn đổi ba mươi năm thọ nguyên để tìm kiếm bảo vật. Sở Ngự Thiên mà điên cuồng lên hắn thật sự dám phá cảnh đến tứ trọng
Lý Duy Nhất tính toán:
- Tính ra như vậy, Đại Trường Sinh tứ trọng một lần vào một lần ra, phải giảm thọ tám mươi năm. Đại Trường Sinh ngũ trọng thì giảm tận hai trăm bốn mươi năm.
Thường Ngọc Kiếm cười nói:
- Cho nên, không cần lo lắng gặp phải Đại Trường Sinh, ai sẽ lãng phí tám mươi năm thọ nguyên đi đến nơi nguy hiểm, tìm kiếm một cơ duyên chưa chắc đã có kết quả? Bảo vật gì có thể so với tám mươi năm thọ nguyên? Hơn nữa, Đại Trường Sinh tứ trọng, có mấy người còn có được tám mươi năm thọ nguyên để đổi?
Lý Duy Nhất nhớ tới Đạo Tổ Thái Cực Ngư, liền hỏi:
- Liệu có ai trốn trong bí bảo, có thể tránh né được nguyền rủa của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng hay không?
Thường Ngọc Kiếm đáp:
- Nếu đơn giản như vậy, khu vực Khô Vinh đã sớm bị Võ Đạo Thiên Tử xóa bỏ làm sao có thể tồn tại cho tới tận bây giờ? Trốn ở trong Pháp khí chí thượng cũng vô dụng.
Trong mấy ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất không luyện phù nữa, mà là thử trùng kích Càn Khôn Tỏa thêm bốn lần.
Vết nứt trên Càn Khôn Tỏa đạt tới mười hai đạo.
Đi dọc theo khu vực Khô Vinh hơn vạn dặm, Đường Vãn Châu cuối cùng cũng dừng lại, lấy Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh ra:
- Chọn nơi này đi, chư vị phải theo cho sát.
- Vút!
Nàng điều động pháp khí rót vào lệnh bài.
Lập tức, sương mù màu xanh từ trong lệnh bài tràn ra, bao phủ phạm vi mười trượng xung quanh thân thể nàng.
Mọi người đều thu hồi Thệ Linh hồn thú, nhanh chóng đi sát lại gần Đường Vãn Châu. Ngay sau đó, dưới sự bao bọc của sương mù màu xanh, bọn họ rảo bước đi về phía khu vực Khô Vinh màu trắng xám.
- Xèo xèo!
Khoảnh khắc tiến vào khu vực Khô Vinh, Lý Duy Nhất liền cảm thấy thân thể đang sinh ra một loại biến hóa nào đó, trở nên rất mỏi mệt, giống như tinh khí thần trên toàn thân đang bị ăn mòn, huyết nhục làn da đau nhói.
Nhưng sau một cái chớp mắt, trước ngực hắn truyền tới cảm giác nóng bỏng, là vị trí của Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Loại cảm giác bị năm tháng và nguyền rủa ăn mòn kia đã biến mất không thấy.
Lý Duy Nhất nhìn về phía bàn tay, trên da xuất hiện một sợi tơ Thời Gian Chi Kiển màu xanh, giống như áo giáp bao bọc lấy hắn.
Mọi người đều đang vận chuyển chiến y Pháp khí, muốn đối kháng lại với lực lượng vô hình đó, không ai phát hiện ra tình huống đặc biệt trên người hắn.
Lý Duy Nhất cẩn thận ẩn giấu đi, cũng vận chuyển kinh văn hộ thể của đạo bào Thiếu Dương Ti, làm ra một bộ dạng đang ứng phó vô cùng gian nan.
- Rắc rắc!
Trên mặt đất xuất hiện từng cỗ bạch cốt mục nát, khẽ giẫm lên liền vỡ vụn.
Tất cả đều là những tu giả muốn xông vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc tìm kiếm cơ duyên trong suốt nhiều năm qua.
Dù biết rõ nguy hiểm, vẫn không cam lòng từ bỏ.
Khu vực Khô Vinh rộng mấy dặm, đám người dùng tốc độ nhanh nhất để vượt qua.
Sau đó nhanh chóng đi xa.
Sau khi một đường im lặng đi nhanh năm trăm dặm, đám người dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn bên trong một di chỉ tòa thành cổ chỉ còn hình dáng tường đất.
Đường Vãn Châu nhìn lướt qua mọi người đang có mặt để cân nhắc xem nên an bài ai đi canh gác.
Lý Duy Nhất sắc mặt trắng bệch, chủ động gánh vác trách nhiệm, dáng vẻ như không muốn trở thành một người vô dụng:
- Tu vi của ta thấp nhất, người cũng trẻ tuổi nhất, ta có thể chịu đựng được. Các ngươi cứ trị liệu khôi phục trước đi, ta sẽ ra canh gác.
Không ít người có mặt ở đây đều có cái nhìn khác về hắn, nhưng cũng không nói thêm gì. Tất cả đều ngồi xếp bằng đả tọa, vận chuyển công pháp, để hóa giải cảm giác suy yếu do tiêu hao thọ nguyên.
Lý Duy Nhất đi ra bên ngoài di chỉ thành cổ, thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay ra, chúng nó bay đi bốn phía tuần tra.
Sau đó, hắn quan sát hoàn cảnh xung quanh, nghiêm túc cảm nhận thế giới bị nguyền rủa bao phủ này, lẩm bẩm:
- Rất giống với Vong Giả U Cảnh, thiên địa pháp khí thưa thớt, ẩn chứa sức mạnh hắc ám quỷ dị, nếu liên tục hít thở loại khí này trong thời gian dài nhất định sẽ ảnh hưởng tới thần trí. Công pháp Thái Âm Giáo tu luyện là cấm kỵ đến từ Thệ Linh, có thể nuốt lấy thiên địa pháp khí trong U Cảnh, nên có ưu thế địa lợi bẩm sinh.
Lý Duy Nhất đi dọc theo mép di chỉ thành cổ, ngồi xốm xuống, phát hiện ra hai dấu chân ở trên mặt đất.
Hai dấu chân này tuyệt đối không phải là do đoàn người bọn họ lưu lại.
Dấu chân rất rõ nét, là được giẫm ra trong vòng mười ngày qua.
Hắn nghĩ thầm:
- Gần đây có người đi ngang qua nơi này?
- Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh tổng cộng cũng chỉ có năm tấm, không có khả năng trùng hợp như vậy, một đám người khác cũng từ nơi này tiến vào.
- Tu vi càng cao, nguyền rủa càng mạnh. Lẽ nào là một võ tu có tu vi rất yếu? Nhưng tu vi quá yếu thì sao có thể đi tới tận sâu trong U Cảnh?
Lý Duy Nhất vô cùng hoang mang, thả cảm nhận ra, tìm tòi từng tấc.
Ở cách đó một dặm, hắn mới lại tìm được hai dấu chân.
Dấu chân giống y như đúc.
Lý Duy Nhất cau mày nghĩ:
- Là trực tiếp nhảy vọt tới sao? Hay là một loại thân pháp đạo thuật cao thâm nào đó? Nhân vật có thể bay vọt qua một dặm thì tuyệt đối không phải kẻ yếu.