Một vầng Tuế Nguyệt (2)

Trong lòng Lý Duy Nhất chợt nảy sinh một cỗ cảm giác quỷ dị mãnh liệt, có thể khẳng định, bản thân đang bị một đôi mắt theo dõi từ nơi xa. Thế là, hắn vội triệu tập bảy con Phượng Sí Nga Hoàng trở về, trở lại vùng phế tích thành cổ, báo cho đám người chuyện phát hiện ra dấu chân.

Bọn họ đã khôi phục lại không ít, liền nhanh chóng đi đến chỗ có dấu chân để dò xét.

Đường Vãn Châu nói:

- Ta ngẫu nhiên tìm đại một vị trí đi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta tuyệt đối không tin làm vậy vẫn đụng phải đám người khác.

Nam Cung xưa nay ít nói lại đột ngột lên tiếng:

- Cho dù nói thế nào đi nữa, một khi đã xuất hiện dấu chân, chúng ta vẫn nên mau chóng rời khỏi nơi này. Truy xét theo dấu chân, nói không chừng sẽ lại rơi vào hiểm nguy.

Trong lòng Lý Duy Nhất nổi lên một loại cảm giác kỳ lạ, luôn cảm thấy cử chỉ này của Nam Cung quá khác thường, giống như biết được điều gì đó.

Đường Vãn Châu nói:

- Ta đã nghiên cứu bản đồ Tuế Nguyệt Khư do Tiêu Linh tiền bối vẽ lại, trước tiên cứ đến Minh Vực gần nhất ở nơi này là Phạn Diệp Cốc, xem thử tình huống nơi đó thế nào.

Mạc Đoạn Phong chợt mở miệng:

- Mạc mỗ mang theo quân lệnh trạng bước vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta không có cách nào ép buộc chư vị cùng ta đi đến lãnh thổ Cổ Quốc gần phía Vũ Lâm Sinh Cảnh. Nhưng ta thì phải đi điều tra và tìm kiếm người của Thái Âm Giáo.

- Thánh Ti, ta chỉ hỏi một câu. Nếu ta tìm được bọn họ, có cơ hội tiêu diệt bọn họ, ngươi có dẫn theo Thiếu Dương Ti hành động cùng chúng ta không?

Đường Vãn Châu nhìn về phía Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên nói:

- Ta và Mạc huynh đã thương nghị qua, ta sẽ ở lại để bảo vệ mọi người.

Đường Vãn Châu nói:

- Nếu quả thực có cơ hội địch ngoài sáng ta trong tối, đương nhiên là phải bắt lấy, tạo đả kích trầm trọng cho địch.

- Được, có câu nói này của Thánh Ti, mặc kệ lần này đi nguy hiểm ra sao, Mạc mỗ cũng là sục sôi ý chí chiến đấu, nhất định phải thăm dò rõ hành tung của kẻ địch.

Mạc Đoạn Phong cõng hộp đao trên lưng, thân thể mờ đi, biến mất ngay bên cạnh bức tường đất.

Ấn tượng trong lòng Lý Duy Nhất đối với hắn đã thay đổi, cái loại xông pha cống hiến quên mình vì mọi người thế này, tuyệt đối xứng đáng với thân phận của Tiêu Linh Quân. Đổi lại là cường giả khác khẳng định là sẽ sai khiến võ tu có tu vi thấp như Lý Duy Nhất và Liễu Diệp đi thám thính kẻ địch.

Cái gọi là Minh Vực là những khu vực bị Minh Linh Khí bao phủ, tốc độ thời gian trôi qua bên trong bị bóp méo, tỷ lệ chênh lệch so với bên ngoài là mười trên một.

Ngoài ra, dưới luồng lực lượng vặn vẹo thời gian này, thường sẽ sinh trưởng ra một chút tinh dược có phẩm cấp cao, thậm chí là đế dược.

Chỉ có thể tìm thấy Minh Phách Thần Tủy trong Minh Vực.

Đường Vãn Châu giải thích:

- Tuế Nguyệt Quốc có ba món chí bảo là Tuế Nguyệt, Đại Xuân, Minh Linh.

- Minh Linh Thụ, tương truyền là có tới hơn mười cây, sinh trưởng ở khắp các nơi trong quốc độ. Đáng tiếc trong trận chiến diệt quốc, tất cả đều đã bị hủy diệt, chỉ còn lại từng tòa Minh Vực.

Đường Vãn Châu nhìn sang Từ Đạo Thanh, hỏi:

- Nghe nói Độ Ách Quan có bồi dưỡng một chồi Minh Linh Thụ, không biết là thật hay giả?

Từ Đạo Thanh đáp:

- Chỉ là truyền thuyết thôi, dù sao bần đạo chưa từng nhìn thấy.

Phạn Diệp Cốc Minh Vực nằm giữa ba tòa ngọn núi hùng vĩ, mây mù màu xanh nhạt bao trùm lấy nó, hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài.

Nhìn xa xa, bên trong khu vực có mây mù bao phủ, đầy sức sống, có thực vật sinh trưởng, còn có nước suối róc rách.

Nghe nói vạn năm trước, mảnh Minh Vực này còn bao phủ một vùng phạm vi ngàn dặm, nhưng do không ngừng có võ tu đi vào bên trong tu luyện mà bị teo tóp lại.

Bạch Xuyên và Tỳ Bà Nữ đi vào trong cốc thăm dò trước, xác định không có nguy hiểm gì, mọi người mới chính thức đi vào đó, chuẩn bị cho mười năm tiếp theo đều sẽ tu luyện ở nơi này.

Trong cốc có trận pháp do tiền bối qua các thế hệ của Tiêu Linh Quân lưu lại, nhưng đã qua mấy chục năm, nên cần phải sửa chữa lại một lần.

Nhiệm vụ này tự nhiên là giao cho Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.

Những người khác, có người thì đi vào trong cốc tìm kiếm tinh dược và Minh Phách Thần Tủy. Có người thì đi dọn dẹp động phủ, bố trí lại trận pháp phòng ngự cho động phủ của mình.

Sau khi sửa chữa xong trận pháp ở cửa hang, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm một trước một sau leo lên phía trên dọc theo sơn đạo cổ.

Bọn họ đi đến đâu là phác họa trận văn tới đó, đánh vào dưới nền đất.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vì sao ta cảm thấy chuyến đi này thuận lợi quá mức? Không phải nói, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc cực kỳ nguy hiểm sao?

Lý Duy Nhất đứng ở sườn núi, nhìn lên phía đỉnh núi. Minh Linh Khí màu xanh nhạt ở nơi đó, bị một loại hào quang nào đó chiếu rọi đến nỗi có chút chói sáng.

Thanh Tử Khâm nói:

- Phạn Diệp Cốc chỉ là một tòa Minh Vực cỡ nhỏ, nếu ngươi đi vào trong Minh Vực cỡ lớn tìm kiếm cơ duyên, hoặc là đi tới quốc đô Xuân Thành, nguy hiểm cực độ tự nhiên cũng sẽ theo đó mà đến.

Nàng nói tiếp:

- Hơn nữa, Tiêu Linh Quân lấy được tin tức nhanh nhất, lại có Không Gian Truyền Tống Trận để dùng. Chúng ta hẳn là một trong những nhóm đi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc sớm nhất, qua chừng một, hai tháng nữa, e rằng chỗ này sẽ náo nhiệt hẳn lên. Đương nhiên, ở bên trong Minh Vực, chúng ta cũng được tính là đã tu luyện một, hai năm, đủ để luyện chế ra một lượng lớn khôi lỗi Chiến Thi.

Nàng đột nhiên nhìn sang Lý Duy Nhất, trong đôi mắt to nổi lên một sự khích lệ và an ủi:

- Đến lúc đó, chúng ta nhất định có thể khiến bọn họ nhìn với cặp mắt khác. Những lời nói đó của Bạch Xuyên trong Truyền Tống Điện, không phải chỉ là để nhắm vào ngươi và Thường Ngọc Kiếm, mà là quở trách toàn bộ tu giả có tu vi nhất trọng như chúng ta.

Hai người leo lên một trong ba tòa ngọn núi cao, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ, tùy theo đó nín thở ngưng thần.

Hai đôi mắt nhìn chăm chú về nơi cuối chân trời.

Phía cuối trời xa xôi vô tận, một vầng trăng khổng lồ rơi xuống đường chân trời.

Cho dù là cách nhau tận mấy vạn dặm, vẫn có thể cảm nhận được sự khổng lồ và hùng vĩ của nó.

Có thể nhìn thấy rõ rệt, đường nét của ngọn núi trên vầng trăng đó, có thể nhìn thấy từng dòng sông lửa dài. Dãy núi, bình nguyên, thành cổ, dòng sông, hồ nước. Minh Vực của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ở dưới ánh sáng chiếu rọi của nó, càng tăng thêm một phần cảm giác hoang vu quỷ dị huyễn hoặc.

Minh Linh Khí màu xanh nhạt trên sườn núi gột rửa ngay trước mắt.

Thanh Tử Khâm thì thào:

- Đó chính là Tuế Nguyệt!

Đôi môi đỏ mọng của Thanh Tử Khâm hé mở, dưới ánh trăng khiến da mặt nàng sáng mịn.

Lý Duy Nhất nói:

- Giống như một tinh cầu được đặt nhẹ ở trên mặt đất, vì sao nó có thể tự phát sáng?

Thanh Tử Khâm nói:

- Đó là Tiên Lạc Chi Cảnh, là cội nguồn lực lượng của tất cả thời gian ở Tuế Nguyệt Quốc. Sau này chúng ta sẽ tu luyện ở trên đỉnh núi đó, hấp thu hào quang Tuế Nguyệt, ngưng tụ tinh thần niệm lực.

Lý Duy Nhất nói:

- Lo sửa chữa trận pháp thôi, làm xong còn phải tiếp tục luyện thi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters