Rời Cốc (1)

Trong những ngày tiếp theo, phần lớn thời gian Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đều ở trên đỉnh núi. Hai người vừa tu luyện niệm lực, vừa âm thầm luyện chế khôi lỗi Chiến Thi.

Bọn họ chỉ là Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng, tu luyện niệm lực quả thực cần hấp thu quang hoa, do đó, đám người tu hành dưới đáy cốc dần quen với việc bọn họ không có mặt ở Phạn Diệp Cốc.

Nhiệm vụ quan sát kẻ địch tự nhiên cũng giao cho hai người.

Thỉnh thoảng nhắc đến, đám người tất nhiên sẽ trêu đùa hai người đi lại quá mức thân thiết, cô nam quả nữ trong rừng sâu núi thẳm, ắt hẳn có vô vàn thú vui.

Tuy cùng là Tiêu Linh Quân, có lúc ý kiến bất đồng, cũng sẽ có cảm giác ưu việt do cảnh giới tu vi cao mang lại, nhưng từng người đều đặt việc tu luyện lên hàng đầu, không đến mức vì Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đi lại rất gần gũi mà sinh lòng ghen ghét.

Càng sẽ không vì những chuyện không vui trước đó mà nảy sinh địch ý. Ngay cả Thường Ngọc Kiếm cũng chỉ muốn tương lai khiêu chiến, đường đường chính chính chứng minh bản thân.

Đều là Tiêu Linh Quân, có thể là đối thủ, nhưng không thể là kẻ thù.

Trong khoảng thời gian này, Đường Vãn Châu rất bận, chân không bước ra khỏi cốc, gần như không nói được với Lý Duy Nhất mấy câu.

Lý Duy Nhất biết rất rõ nàng đang lo lắng chuyện gì, biết vì sao nàng căng thẳng thần kinh. Rất hiển nhiên, từ việc nàng tìm hai vị giáo tập giúp che giấu dấu vết và hành tung là có thể thấy, Đường Vãn Châu căn bản không tin Đồ Miên Cẩu biến mất đột ngột.

Nàng càng không tin, trên địa bàn của Động Khư Doanh, một tên Hợi Sứ cỏn con thật sự có thể trốn thoát. Tất cả Tiêu Linh xuất động, mất hai ngày vẫn không tìm thấy.

Nàng ắt hẳn cảm thấy trong đội ngũ có giấu “ẩn họa“.

Sợ ẩn họa kia sẽ để lại dấu vết trên đường đi, hoặc dùng bí pháp truyền tin tức.

Nay đã đến Phạn Diệp Cốc.

Đối với Đường Vãn Châu mà nói, sự đau khổ mới chỉ vừa bắt đầu.

Không thể hoàn toàn chắc chắn có ẩn họa hay không, lại nhất định phải theo dõi sát sao.

Mỗi một vị Thiếu Dương Vệ đều cực kỳ tinh minh, dường như đều giấu tài, đều có tâm tư riêng, đều đáng ngờ, nhưng hình như lại không có vấn đề gì.

Lý Duy Nhất cũng thầm đoán đám người Triệu Đường, Từ Đạo Thanh, Tỳ Bà Nữ, Nam Cung, Khâu Thừa, Thường Ngọc Kiếm, từng người đều có mặt bất thường, dường như đều giấu giếm chuyện gì đó.

Cũng bao gồm cả Bạch Xuyên.

Đến Phạn Diệp Cốc sắp được hai tháng, vậy mà Bạch Xuyên thật sự giống như ở lại chỉ để bảo vệ mọi người. Theo lý mà nói, giảm thọ ba mươi năm, hắn nên lập tức đến Minh Vực cỡ lớn, hoặc Xuân Thành để tìm kiếm bảo vật mới đúng.

Phải biết rằng, Lý Duy Nhất tìm khắp ba ngọn núi lớn nhưng không tìm thấy Minh Phách Thần Tủy, trong lòng đều nảy sinh suy nghĩ lập tức đến Minh Vực cỡ lớn để tìm kiếm.

Minh Phách Thần Tủy có thể dưỡng phách nhanh chóng hơn, trực tiếp hơn so với Thiếu Dương Tinh.

Có nó, tốc độ tu luyện của Thánh Linh Niệm Sư thất trọng sẽ tăng mạnh, bảy lần đột phá cửa tử sẽ biến thành cửa ải, độ nguy hiểm giảm mạnh.

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đả tọa song song trên đỉnh núi, Vạn Vật Trượng Mâu dựng sau lưng hai người.

Mũi giáo hướng lên trên, Địa Linh Tử ở dưới.

Thân thể của Địa Linh Tử dài khoảng một thước, giống như một đứa trẻ sơ sinh.

Nó có linh trí, chủ động cắm rễ xuống lòng đất, hấp thu âm khí của đất rót vào Vạn Vật Trượng Mâu, giúp Lý Duy Nhất kích hoạt.

Trượng mâu phát ra tiếng tụng kinh như có như không, không ngừng kéo ánh trăng của Tuế Nguyệt tới, khiến sườn núi nơi hai người đang ở ngưng tụ thành một thế giới mưa ánh sáng.

Lý Duy Nhất chợt mở bừng hai mắt:

- Bạch Xuyên và Nam Cung lên núi!

Tuy không thả niệm lực và đạo tâm ngoại tượng ra, nhưng hai bóng dáng tuấn dật và tuyệt mỹ đang leo lên từ dưới chân núi có thể xuất hiện chuẩn xác trong đầu hắn, phác họa ra từng cái nhíu mày, nụ cười lúc họ trò chuyện.

Quang hoa của Vạn Vật Trượng Mâu mờ nhạt, bị hắn tạm thời cất đi.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Ta cảm giác linh quang của ngươi thâm hậu hơn ta rất nhiều, ngươi rốt cuộc đã tu luyện ra bao nhiêu viên tinh thần niệm lực?

Lý Duy Nhất đáp:

- Mười tám viên.

Vẻ mặt Thanh Tử Khâm lộ vẻ hờn giận:

- Ta biết tính cách ngươi lạc quan, khác với tính cách nhìn mọi việc đều bi quan của ta. Ngươi có thể chọn không trả lời, nhưng đã trả lời thì có thể đàng hoàng chút được không? Ta thích dáng vẻ nghiêm túc của ngươi, không thích cái bộ dạng luôn trêu đùa ta như vậy.

Đương nhiên là nàng không tin.

Lý Duy Nhất đột phá Thánh Linh Niệm Sư còn muộn hơn nàng một chút, chưa tới một năm mà có thể tu luyện ra chín viên tinh thần niệm lực sao?

Nàng không biết, trong hai tháng ở Thiên Hỏa Thế Giới, Lý Duy Nhất đã ngưng tụ ra viên tinh thần niệm lực thứ mười ba. Nửa năm sau đó, có Phù Tang Thần Thụ, Hồn Hải trời sao, Thời Gian Chi Kiển giúp đỡ, hắn lại ngưng tụ ra năm viên nữa.

Lý Duy Nhất không cảm thấy đây là tốc độ tu luyện siêu nhanh, tu luyện võ đạo đã chiếm dụng nhiều thời gian của hắn, cho nên mới thẳng thắn nói ra.

Nhưng dường như có nhiều lúc, nói thật ngược lại chuốc rắc rối.

Lý Duy Nhất nói:

- Đội trưởng chỉ cần nhớ, ở chung với ngươi, ta thật sự đã cẩn thận từng lời nói. Bởi vì ta biết, ngươi là một người cực kỳ nghiêm túc.

Lý Duy Nhất không muốn giải thích nhiều, càng không muốn chứng minh cái gì, phóng tầm mắt ra xa, trong lòng nảy sinh ý muốn rời đi mãnh liệt.

Toàn bộ Trường Sinh Thi mang theo đã được luyện chế thành khôi lỗi Chiến Thi.

Tiếp tục ở lại Phạn Diệp Cốc đã không còn ý nghĩa.

Trên khuôn mặt xinh đẹp khoảng mười bảy, mười tám tuổi của Thanh Tử Khâm là đôi mày liễu nhíu chặt, hiện lên vẻ cay đắng:

- Ta có phải là một người rất khó ở chung không?

Lý Duy Nhất cười:

- Thật ra cũng tạm được, ở chung với ngươi đơn giản hơn nhiều so với đa số người, không cần đeo mặt nạ giả dối. Ở trước mặt ngươi, ta không cần che giấu Vạn Vật Trượng Mâu và khôi thuật.

Thanh Tử Khâm lạnh lùng nhìn hắn:

- Ngươi đang nói ta không khôn ngoan sao? Ta chỉ là luôn dùng khoảng cách để bảo vệ bản thân, không muốn thứ gì từ người khác, cũng cầu mong người khác đừng mưu đồ gì ở ta. Chỉ cần không tiếp xúc với người khác, sẽ không có quá nhiều tranh chấp lợi ích và những chuyện phiền lòng.

Lý Duy Nhất cảm giác được hai tháng ở chung với nhau, cộng thêm nàng chủ động kể ra thân thế, vị Phó Kiêu Vệ lạnh như băng này đã không còn bài xích hắn, có thể giãi bày tiếng lòng, có thể nói ra hai chữ “chúng ta“.

Hắn im lặng hồi lâu, đột nhiên nói:

- Ta phải đi rồi!

Thanh Tử Khâm không hề bất ngờ, hỏi:

- Khi nào đi?

Lý Duy Nhất đáp:

- Hôm nay, lập tức.

Thanh Tử Khâm ngẩn ra, trong lòng chợt nảy sinh một cảm giác hụt hẫng.

Không phải là có sự lưu luyến đặc biệt nào về mặt tình cảm, mà là nàng dường như đã quen với việc mỗi ngày cùng Lý Duy Nhất tu luyện ở đây. Nếu tiếp theo đổi thành một mình nàng ở trên núi, luôn cảm thấy quá hiu quạnh, dường như bị cả thế giới cô lập.

Nhưng trước đây nàng đều như thế mà!

Tiếng bước chân và tiếng nói cười truyền đến từ trong khu rừng phía dưới, xua tan cảm xúc của Thanh Tử Khâm.

Bạch Xuyên và Nam Cung giống như một đôi thần tiên quyến lữ xuyên qua rừng đi ra.

Một người anh tư tuấn lãng, ngọc quan buộc tóc, ánh mắt trong trẻo thần tú, trong lúc nói chuyện thể hiện kiến thức uyên bác, toàn thân đều toát ra khí chất cao quý tao nhã, không hề ẻo lả, mà là một loại sáng sủa và tiêu sái.

Bất kỳ nữ tử nào tiếp xúc gần với hắn đều sẽ nhìn thẫn thờ không dời mắt được.

Hai lớp thân phận Tân Giáp Bảng Nhãn và đệ tử Bạch gia giống như thần quang bao phủ lên hắn, khiến người ta kính sợ, chỉ có thể ngước nhìn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters