Người còn lại thì được bao phủ trong quang minh thánh hà, là tiên ngọc đạo cốt được đúc thành từ tinh hoa thiên địa hội tụ, cho dù chỉ nhìn thấy bóng dáng mờ ảo trong sương mù, đều khiến người ta khắc sâu vào đáy lòng, chỉ muốn mãi mãi nhìn chăm chú.
Càng khiến người ta nảy sinh ý nghĩ, nếu không thể phá tan màn sương mù, nhìn thấy dung mạo thật của nàng ở cự ly gần, đưa tay chạm vào, đó ắt hẳn sẽ là sự nuối tiếc canh cánh trong lòng suốt quãng đời sau này.
Bạch Xuyên cười lớn:
- Hai người bọn họ quả nhiên không tu luyện, ở đây ngắm trăng ngắm cảnh, thật lãng mạn, khiến người ta hâm mộ.
Bạch Xuyên và Nam Cung thì thấy Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm cũng có một luồng khí chất khiến trong lòng bọn họ gợn sóng.
Ánh mắt Bạch Xuyên rơi vào trên người Lý Duy Nhất, chắp tay nói:
- Duy Nhất, ta đã sớm muốn xin lỗi ngươi và Ngọc Kiếm. Ngày đó ở Truyền Tống Điện, hoàn toàn là do biến cố bất ngờ, lửa giận trong lòng khó bình tĩnh lại, không khống chế được cái miệng đáng chết này. Sau này nhớ lại, càng nghĩ càng thấy không ổn, vẫn là vì quá trẻ tuổi, tâm cảnh thiếu sự rèn luyện. Ngươi hơn hai mươi tuổi liền trở thành Thánh Linh Niệm Sư, đặt ở Kiếm Đạo Hoàng Đình cũng là tuyệt đỉnh kinh diễm, tương lai ắt có thành tựu lớn.
Trong lòng một người nghĩ thế nào, đó là vấn đề của cái miệng sao?
Lý Duy Nhất không quá để bụng, tu vi cao vốn có tư cách kiêu ngạo lấn lướt người khác. Bạch Xuyên hạ mình chủ động xin lỗi, bất luận là vì cái gì, chí ít thể hiện ra hắn có thể cong có thể duỗi, rất không đơn giản.
Lý Duy Nhất đơn giản đáp lại hai câu, cáo từ xuống núi.
Trước khi rời đi, hắn phát hiện Nam Cung không phải cùng Bạch Xuyên du sơn ngoạn thủy, mà là đang gia cố trận pháp.
Nàng lấy từ trong Túi Càn Khôn ra từng khối Huyết Tinh cực phẩm khắc đầy trận văn đánh xuống lòng đất.
Tuy cũng là Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng, nhưng vị Kiêu Vệ đại nhân đứng nhất trên Mỹ Nhân Bảng của Thái Sử Vũ này, luôn mang cho Lý Duy Nhất một cảm giác thần bí không thể nhìn thấu.
Xuống núi về cốc, Lý Duy Nhất từ biệt Đường Vãn Châu.
Đường Vãn Châu đả tọa ở miệng cốc, Thần Tuyết Kiếm cắm trên mặt đất, khu vực trăm trượng xung quanh đóng băng dày nửa thước, nói:
- Ta đã hạ lệnh, trước khi Mạc Đoạn Phong trở về, bất kỳ người nào cũng không được rời cốc.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ta cũng không ngoại lệ à? Ngươi nghi ngờ ta?
Đường Vãn Châu lập tức hiểu ra, Lý Duy Nhất đã sớm nhìn thấu nàng, thế là nhíu mày hỏi:
- Ngươi sốt ruột vậy à?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta có Thời Gian Chi Kiển, nếu chỉ mượn Minh Vực tu luyện, ta cần gì phải tới đây mạo hiểm?
Đường Vãn Châu cân nhắc một lát, thở dài:
- Cũng được, ai bảo giao tình của chúng ta đặc biệt! Ngươi hãy ra ngoài tuần tra, âm thầm rời đi.
Điều Đường Vãn Châu không nói ra là, mấy ngày gần đây tâm trạng nàng không yên, luôn cảm thấy sắp có chuyện xảy ra. Do đó, trong lòng nàng mong Lý Duy Nhất rời đi, tránh xa sự nguy hiểm có thể xảy ra.
Lý Duy Nhất nói:
- Yên tâm đi, không để ngươi khó xử, ta đã sớm chuẩn bị.
Lý Duy Nhất nhìn quanh bốn phía, chống lên linh quang niệm lực, lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn, thả thế thân khôi lỗi đã luyện chế tốt ra ngoài.
...
Bước ra khỏi Minh Linh Khí màu xanh nhạt, Lý Duy Nhất lập tức kích phát lực lượng tàng hình của bào phục Thiếu Dương Vệ, nhìn thoáng qua ba ngọn núi nguy nga hùng vĩ phía sau lưng, nhanh chóng lao về phía bắc.
Phạn Diệp Cốc Minh Vực nằm ở phía nam của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cách khu vực Khô Vinh ở biên giới chỉ có sáu ngàn dặm.
Nơi Lý Duy Nhất muốn đến chính là Minh Vực lớn thứ ba cách nơi này vạn dặm.
Thiên Đô Hà Minh Vực.
Theo như ghi chép của cường giả thế hệ trước trong Tiêu Linh Quân từ mấy chục năm trước, Thiên Đô Hà Minh Vực bao phủ vùng đất bán kính tám trăm dặm, hai bên bờ sông lớn rất dễ dàng tìm thấy Minh Phách Thần Tủy.
Sau khi Lý Duy Nhất rời khỏi Phạn Diệp Cốc Minh Vực được hai trăm dặm, trong lòng hắn sinh ra một cảm giác kỳ lạ là đang bị người ta nhìn chăm chú từ đằng xa, hơn nữa cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt.
Điều này quá mức bất thường, hắn rõ ràng đang ở trong trạng thái tàng hình.
Trừ khi có người tu luyện niệm thuật tương tự như Thông Thiên Nhãn, luôn nhìn chăm chú vào miệng cốc của Phạn Diệp Cốc thì mới có khả năng phát giác ra. Đồng thời, còn phải luôn theo đuôi hắn.
Hắn thầm nghĩ:
- Rốt cuộc là thứ gì vậy?
Lý Duy Nhất quyết tâm, bộc phát tốc độ nhanh nhất, chạy thẳng về hướng có ánh mắt đang nhìn tới đó.
Bắt buộc phải làm rõ chuyện này.
Ở khoảng cách bốn dặm phía trước Lý Duy Nhất, một luồng hư ảnh bán trong suốt đang lao đi vun vút.
Vì chạy trốn quá gấp gáp, nó vô cùng hoang mang, hai cái móng vuốt sắc bén vàng rực của nó hiện ra từ trong lớp ngụy trang, giẫm ra từng cái hố móng vuốt trên mặt đất.
- Chạy đằng nào!
Lý Duy Nhất quát lớn một tiếng như sấm sét, không gian chấn động, hy vọng mượn đó truyền âm thanh ra xa hơn hai trăm dặm, nhắc nhở đám người Thiếu Dương Ti trong Phạn Diệp Cốc.
Thế nhưng sóng âm lan rộng ra được trăm trượng liền bị lực lượng tràng vực vô hình hóa giải, không ngừng làm suy yếu.
Truyền ra được mấy chục dặm đã không còn chút tiếng động nào.
Lý Duy Nhất lập tức dừng lại.
Phía trước là một con sông lớn rộng ba mươi trượng, nước sông đen kịt, dưới ánh trăng phản chiếu ra những vệt sáng lấp lánh như vảy cá. Nơi này cách Phạn Diệp Cốc đã được hai trăm sáu mươi dặm.
Bên kia sông lớn, luồng hư ảnh bán trong suốt kia đã hoàn toàn hiển hiện ra.
Đó là một con gà trống cao hơn bốn mét, lông vũ rực rỡ, mào gà và hai mắt đều đang bốc cháy.
Hai mắt của nó có lực lượng thiên phú thấu thị, lúc trước chính là nó đang bám theo Lý Duy Nhất.
Bên cạnh con gà trống là La Bình Đạm, trên cái đầu trọc lốc của hắn có một vài hoa văn cổ xưa kỳ lạ, tay cầm pháp trượng xích đồng, mỉm cười khóa chặt Lý Duy Nhất lúc này vẫn đang trong trạng thái tàng hình:
- Lão bằng hữu, vẫn chưa chịu hiện ra chân thân sao?
Lý Duy Nhất hô:
- La Bình Đạm!
Đồng tử Lý Duy Nhất co rụt lại, tâm trạng lúc này chỉ có thể dùng bốn chữ sóng cuộn biển gầm để hình dung.
Trong Phạn Diệp Cốc Minh Vực quả thực đã trôi qua hai tháng, nhưng bên ngoài mới chỉ qua sáu ngày.
Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc rộng lớn đến cỡ nào, sao người của Thái Âm Giáo có thể tìm thấy bọn họ chỉ trong vỏn vẹn sáu ngày?
Lý Duy Nhất lùi về sau hai bước, muốn lập tức quay trở lại Phạn Diệp Cốc, nhưng lại cảm ứng được một bóng dáng xinh đẹp màu xanh xông vào trong trận thế do La Bình Đạm bố trí ở khu vực này.
Chốc lát sau, Thanh Tử Khâm bao phủ trong Thái Dương Thánh Hà bay vút tới, xuất hiện trước mắt hắn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Sao ngươi tới đây?
Thanh Tử Khâm đưa mắt nhìn sang con gà trống và La Bình Đạm ở bên kia sông, lập tức kích hoạt lực lượng phòng ngự của áo trắng Niệm Sư Vệ để hộ thể, truyền âm nói:
- Nam Cung nói với ta, Mạc Đoạn Phong không phải đi trinh sát hành tung của Thái Âm Giáo, mà là muốn dẫn Thái Âm Giáo đến Phạn Diệp Cốc Minh Vực. Nàng nói tu vi của ta quá yếu, bảo ta mau chóng rời đi, đừng tham gia trận chiến tiếp theo. Ta tìm trong cốc không thấy ngươi, Thánh Ti nói cho ta biết là ngươi đã rời khỏi đây.
Lý Duy Nhất kinh ngạc thốt lên:
- Cái gì?
Ngọn lửa giận trong lòng Lý Duy Nhất nháy mắt bùng cháy, đụng độ với La Bình Đạm cũng không khiến hắn tức giận đến mức như thế này:
- Hắn vậy mà vẫn chưa chịu từ bỏ ý định? Hắn đây là muốn ép buộc Thiếu Dương Ti làm mồi nhử sao?
Đường Vãn Châu không thể nào biết được chuyện này, ắt hẳn chuyện được giấu kín, nếu không nàng tuyệt đối sẽ không cho phép bọn họ làm như vậy.
Có ai tin nổi bọn họ dám đưa ra một quyết định điên rồ như vậy?