Dậu Sứ Hoàng Hôn

Cái này đã không còn là vấn đề có tôn trọng đám người Thiếu Dương Ti hay không nữa, mà quả thực chính là đang mưu sát.

Thanh Tử Khâm nói:

- Là kế hoạch do Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên âm thầm định ra, một người đi dẫn dụ kẻ địch, một người ở lại bố trí. Bạch Xuyên nói với Nam Cung rằng Phạn Diệp Cốc dễ thủ khó công, lại có trận pháp do Tiên Hiền trong Tiêu Linh Quân để lại, cộng thêm đại trận hắn mang theo từ gia tộc, chỉ cần Thái Âm Giáo trúng kế đi vào cốc thì ắt sẽ bị tiêu diệt toàn quân.

- Hắn còn nói, muốn kẻ địch trúng kế, Thiếu Dương Ti bắt buộc phải thực sự ở trong cốc. Một khi cho chúng ta biết, khẳng định đều là lũ tham sống sợ chết, sẽ không đồng ý, từ đó làm lỡ mất chiến cơ.

Lý Duy Nhất trầm giọng hỏi:

- Ngươi đã báo cho Thánh Ti biết chưa?

Thanh Tử Khâm do dự, cuối cùng gật đầu nói:

- Nam Cung không cho ta nói với người khác, để tránh sau khi làm hỏng việc sẽ bị Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên trả thù, còn nói rằng lòng người khó đoán. Nàng bảo ta rời đi một mình, cùng lắm là mang theo ngươi.

- Nhưng chuyện này liên quan trọng đại, ta luôn cảm thấy không ổn. Việc hai người Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên dám bày mưu tính kế, chỗ dựa lớn nhất là họ cho rằng kẻ địch không biết đến sự tồn tại của hai người. Lỡ như kẻ địch biết thì sao? Nếu chúng có chuẩn bị đầy đủ thì sao? Cho nên, ta đã kể lại với Thánh Ti! Lúc ta rời khỏi Phạn Diệp Cốc, Thánh Ti đã cầm kiếm lao vào trong cốc, lửa giận ngập trời.

- Keng keng!

Bờ bên kia sông lớn, La Bình Đạm có chút thiếu kiên nhẫn, lắc lư chiếc chuông đồng trên pháp trượng, lên tiếng nhắc nhở:

- Hai vị, các ngươi có thể đối mặt với ta trước được không, tôn trọng bản sứ một chút, còn định xì xào to nhỏ đến bao giờ?

Lý Duy Nhất lớn tiếng nạt hắn:

- Câm miệng!

Thanh Tử Khâm tiếp tục nói:

- Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên mang theo át chủ bài, hoàn toàn không cần lo lắng về tính mạng nếu như kế hoạch thất bại. Thậm chí, bọn hắn còn tự phụ cho rằng, dù có thất bại cũng có thể mang theo đám người Thiếu Dương Ti chạy trốn, trong lòng chắc chắn tự cho mình là rất có lý. Hắn ta là... Dần Thời Kê Minh La Bình Đạm?

Thanh Tử Khâm nhìn về phía La Bình Đạm, trong lòng nảy sinh nỗi lo lắng mãnh liệt:

- Sao Thái Âm Giáo đến nhanh như vậy?

Lý Duy Nhất lên tiếng:

- Nếu không phải Thái Âm Giáo đã đến, mọi người không thể trốn tránh, chỉ có thể cùng nhau đối mặt thì sao Bạch Xuyên có thể ngửa bài với Nam Cung, mời nàng gia cố bố trí trận pháp được? Bây giờ e rằng Thánh Ti cũng chỉ có thể nuốt xuống cơn giận này trước, tạm thời đoàn kết đón đánh kẻ địch.

- Nam Cung có lòng tốt, nhưng có lẽ nàng cũng không ngờ rằng kẻ địch đã kéo đến ngay trước cửa.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào bờ đối diện con sông lớn.

Chỉ thấy, La Bình Đạm sau khi bị quát mắng thì vừa tức vừa giận, linh diễm nơi mi tâm bộc phát ra, ngưng tụ thành một trăm lẻ tám kỵ sĩ cầm đao, toàn thân bốc cháy ngùn ngụt, sát khí đằng đằng băng qua mặt sông, vung đao chém về phía hai người Lý Duy Nhất.

Tu vi nhị trọng như hắn vậy mà bị hai tiểu bối nhất trọng khinh thường, thật sự là không thể dung thứ.

- Gào!

Sóng nhiệt phả thẳng vào mặt, tựa như biển lửa trào tới.

Tu vi của La Bình Đạm lại tiến bộ vượt bậc so với hơn một năm trước.

Lý Duy Nhất giơ tay chộp, lòng bàn tay xuất hiện một vòng xoáy ngọn lửa bốn màu, vung cánh tay đánh ra.

- Xoẹt xoẹt!

Vòng xoáy ngọn lửa ngưng tụ thành chi chít lá Phù Tang Thần Thụ, đánh nổ tung toàn bộ đám kỵ sĩ cầm đao đang xông tới kia, trong gió vang lên những tiếng rít gào thảm thiết.

Những chiếc lá Phù Tang Thần Thụ kia thế đi không giảm, giống như lưỡi đao rực lửa mỏng manh sắc bén, xoay tròn bay qua mặt sông, bay thẳng về phía La Bình Đạm.

Sắc mặt La Bình Đạm chợt biến đổi, nhận ra có điềm chẳng lành, hắn chỉ cảm thấy tiểu tử Lý Duy Nhất này quả nhiên quái dị. Hơn một năm trước, ở Vong Giả U Cảnh, khi đối mặt với hắn thì tiểu tử này chỉ có thể kinh hoàng bỏ chạy thục mạng.

Vậy mà vừa rồi, chỉ với một chiêu vận dụng linh quang vô cùng đơn giản đã phá vỡ được niệm thuật mà hắn dồn sức tung ra.

Không lẽ tu vi niệm lực của tiểu tử này còn cao hơn hắn?

- Ầm!

La Bình Đạm lập tức cắm mạnh pháp trượng xích đồng có hình dạng cành cây sâu xuống lòng đất, kích hoạt linh quang.

Mười mấy trận bàn từ trên cành cây vọt ra, bảo vệ hắn và con gà trống, ngăn cản những chiếc lá bay tới. Lá cây đập vào trận bàn, đánh cho trận bàn rung lên bần bật, ép hắn phải lùi về sau liên tục.

- Xoạt!

Lý Duy Nhất gọi Vạn Vật Trượng Mâu ra, một chùm tia sáng chói mắt phóng thẳng lên vòm trời, phá tan trận thế do La Bình Đạm bố trí ở nơi này.

Hắn mượn cớ này để truyền tin tức về lại Phạn Diệp Cốc.

Thế nhưng, khi đánh tan trận thế ở nơi này, Lý Duy Nhất nhìn thấy rõ ràng hướng Phạn Diệp Cốc đã bị mây mù bao phủ. Trong đám mây đen, có thể lờ mờ nhìn thấy ánh sáng của Pháp khí và trận pháp.

Rất rõ ràng, rút dây động rừng. Bên này vừa nổ ra chiến đấu, bên kia lập tức triển khai hành động. Có thể thấy, kẻ đứng trong bóng tối chỉ huy của Thái Âm Giáo tuyệt đối không phải là hạng người ngông cuồng như Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên, sẽ không cho Thiếu Dương Ti cơ hội phản ứng trước.

Lý Duy Nhất hô:

- Thả Chiến Thi ra, cẩn thận đề phòng, trong bóng tối vẫn còn một người đang lẩn trốn.

Lý Duy Nhất bỏ lại câu nói này rồi bùng nổ tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã băng qua mặt sông.

Linh quang ở mi tâm cuồn cuộn không ngừng tràn ra, một mâu vung lên bổ xuống.

La Bình Đạm không ngờ tốc độ của Lý Duy Nhất nhanh đến mức này, hắn bị dọa lông tơ toàn thân dựng đứng, căn bản không kịp phản ứng.

- Bùm bùm!

Năm trận bàn che chắn trước người hắn đã bị đánh vỡ nát, hóa thành những hạt ánh sáng.

Mũi của trường mâu không đâm trúng hắn, chỉ sượt qua trước ngực.

Nhưng lực lượng còn sót lại chấn cho hắn bay ngược ra sau.

Chưa đợi hắn đứng vững lại, nhát mâu thứ hai của Lý Duy Nhất đã đâm tới trước mặt. La Bình Đạm sợ vỡ mật, liều mạng kích hoạt trận pháp, phù lục phòng ngự, cùng với chiến y Pháp khí đang mặc trên người.

Chuông đồng lắc lư không ngừng, hắn thả đội quân vong hồn trong Túi Càn Khôn ra.

- Ầm!

- Phụt!

Lý Duy Nhất lấy thế như bẻ cành khô, đánh xuyên qua toàn bộ lớp phòng ngự trên người La Bình Đạm. Vô số vong hồn bị linh quang chấn cho hồn bay phách lạc, hóa thành khói mù.

Một mâu đâm xuyên qua chiến y Thiên Tự Khí trên người La Bình Đạm, mũi mâu cắm thẳng vào lồng ngực.

Con gà trống khổng lồ kia muốn tiến lên ứng cứu, nhưng trực tiếp bị linh quang trên người Lý Duy Nhất chấn cho rụng lông rớt đầy đất.

La Bình Đạm không thể ngờ đối phương lại mạnh đến mức làm hắn không đỡ nổi ba hiệp.

- Rào rào!

Mặt đất dưới chân Lý Duy Nhất đột nhiên trở nên mềm nhũn, đồng thời truyền đến một lực kéo hình xoắn ốc. Giống như là bị vô số rễ cây quấn lấy, thân thể chìm dần xuống lòng đất.

Máu trước ngực La Bình Đạm chảy ròng ròng, hắn nhìn mặt đất đã khôi phục lại nguyên trạng, thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói:

- Nếu như ngươi ra tay muộn một chốc nữa, e rằng ta đã bỏ mạng dưới tay hắn rồi. Sao có thể trong một năm ngắn ngủi mà mạnh tới mức này chứ?

Một giọng nói từ dưới đáy nước truyền đến:

- Là do ngươi quá khinh địch chăng?

Cảnh vật thiên địa xung quanh hoàn toàn thay đổi, một vầng mặt trời máu rực cháy dâng lên trên con sông lớn rộng ba mươi trượng.

Huyết nhật to lớn như một ngọn đồi, bên trong chứa đựng nguồn năng lượng hủy thiên diệt địa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters