Thanh Tử Khâm đứng bên bờ đối diện của con sông, quanh người là mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi, trong tay cầm Diêu Hồn Linh, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, lẩm bẩm đọc:
- Trường Hà Huyết Nhật, Địa Long Phiên Thân. Dậu Sứ, Hoàng Hôn.
Bóng dáng của Hoàng Hôn nhô lên từ dưới nước, là một nam nhân trung niên để chòm râu, nuôi một nhúm tóc bạc. Một tay hắn cầm côn, một tay cầm trượng.
Trường Hà Huyết Nhật, là ám chỉ trận pháp mà hắn tinh thông.
Địa Long Phiên Thân, ám chỉ đạo thuật hắn tu luyện.
Võ đạo và niệm lực của hắn đều đã đạt tới tam trọng.
Ánh mắt Hoàng Hôn u buồn, dường như vĩnh viễn không mở mắt ra nổi, hắn nói:
- Lý Duy Nhất đã bị ta trấn áp xuống dưới lòng đất rồi, không quá mười giây thì sẽ phải chết ở dưới đó thôi. Tiểu nha đầu, ngươi thế mà không có chút gì sợ hãi sao? Nếu như bản sứ đoán không sai, ngươi hẳn là vị Phó Kiêu Vệ của Niệm Sư Vệ, tên là Thanh Tử Khâm phải không?
Miệng vết thương trên ngực La Bình Đạm đã ngừng chảy máu, hắn dần lấy lại vẻ bình tĩnh, nói:
- Ha ha, Mão Sứ sau khi xem qua bức họa của ngươi, đã đặt cho ngươi một biệt danh là Đại Hung Khâm hay là Đại Hung Câm gì đó, tóm lại là vô cùng có hứng thú với ngươi, tuyên bố nhất định phải bắt sống. Nếu hắn mà biết ngươi ở bên này thì chắc chắn sẽ hối hận muốn chết cho xem.
- Ùng ục, ùng ục.
Nước sông sôi sục rồi sụp xuống.
- Ầm ầm!
Lý Duy Nhất từ chỗ sụp lún ấy mượn thế bay vút lên giống như một chùm tia sáng.
- Xoẹt xoẹt!
Từ mi tâm hắn, hàng loạt Thiên Kiếm Phù bay ra rợp trời, hóa thành một dòng sông phù lục dài nhắm thẳng về phía Hoàng Hôn.
Hoàng Hôn kinh ngạc nói:
- Thiên Kiếm Phù ư? Không thể nào, sao hắn có thể luyện chế ra nhiều như vậy chứ? Nguyên liệu để luyện phù ít nhất cũng phải tốn tới mấy ngàn vạn, thậm chí là lên tới hàng ức viên Dũng Tuyền Tệ.
Hoàng Hôn rất tinh mắt, đồng tử co rụt lại, nhìn ra được mỗi một tấm phù kiếm đó đều có tính uy hiếp rất lớn.
Liếc mắt nhìn qua, ít nhất có sáu, bảy mươi tấm phù lục đang lơ lửng trên không trung.
Kiếm khí bao phủ cả mảnh thiên địa này, sát cơ vô hạn, giống như có cả một đám võ tu Trường Sinh cảnh cầm kiếm xông đến chém giết.
Lấy tu vi của Hoàng Hôn lại chẳng dám nghênh đỡ chính diện, lập tức phi độn về phía vầng huyết nhật lớn cỡ ngọn đồi đang lơ lửng trên không trung kia, dựng trận pháp lên để ngăn cản thế tấn công của Lý Duy Nhất.
Thanh Tử Khâm cũng không ngờ phù lục do Lý Duy Nhất chế tạo lại đáng sợ như thế, hơn nữa số lượng vô cùng kinh người.
Nàng thầm nghĩ:
- Gia hỏa này rốt cuộc còn giấu giếm bao nhiêu thực lực đây? Cường giả niệm võ song tu tam trọng thế mà bị hắn làm cho sợ hãi, phải rơi vào thế phòng ngự.
Nàng điều khiển sáu cỗ Chiến Thi Đại Trường Sinh hóa thành sáu tàn ảnh xông thẳng về phía Hoàng Hôn, lại một lần nữa bỏ mặc La Bình Đạm ở một bên.
La Bình Đạm hét lên:
- Các ngươi không coi người khác ra gì! Lý Duy Nhất rất mạnh, bản sứ thừa nhận, vốn dĩ hắn đã được công nhận là một kẻ quái dị rồi. Nhưng lẽ nào ngươi cũng mạnh sao?
La Bình Đạm không rõ lắm về thực lực của đám khôi lỗi Chiến Thi kia, nhưng bản thân hắn cũng là Thánh Linh Niệm Sư giỏi về luyện thi, nên trong lòng có thể phán đoán đại khái.
Do đó, ngay khoảnh khắc Thanh Tử Khâm phái sáu cỗ Chiến Thi Đại Trường Sinh ra ngoài, hắn lập tức lướt qua mặt sông, chĩa trượng thẳng tới, tấn công về phía Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng mà hắn cho là kẻ yếu nhất trong số tất cả Thiếu Dương Vệ.
Trong phạm vi trăm dặm của Minh Vực, ba núi một cốc, trận pháp đã được mở ra toàn bộ.
Đủ loại trận văn huyền ảo, giống như những vì sao lơ lửng giữa không trung, bên bờ vực hay ở miệng cốc. Kết giới phòng ngự tựa như từng tầng lụa mỏng trên người thiếu nữ rủ xuống giữa thiên địa, ngăn cách bên trong và bên ngoài cốc.
Ngọn núi hiểm trở nằm bên phải đã sụp xuống một mảng lớn, bùn đất và những tảng đá khổng lồ rơi xuống lấp kín miệng cốc.
Đối với võ tu Trường Sinh cảnh mà nói, ra vào không phải là chuyện khó khăn gì, nhưng trận thế phòng ngự của Phạn Diệp Cốc lại vì vậy mà xuất hiện một cái hổng, tạo thành vùng phòng thủ mỏng yếu.
Đó là do cường giả chưa rõ lai lịch lúc trước đã lấy trọng khí hình chiếc cồng ra từ trong bóng tối, bay vượt qua khoảng cách mấy dặm lao tới đánh lén mà thành.
May mắn thay, cảm nhận ý niệm của Đường Vãn Châu trong suốt hai tháng gần đây vẫn luôn bao phủ toàn bộ Phạn Diệp Cốc Minh Vực. Nàng đã phát hiện ra ngay từ đầu, đẩy lùi làn sóng cường địch đầu tiên gồm Thìn Sứ Tình Tảo và Mão Sứ Hoắc Thiên Minh đi theo trọng khí lao tới. Bám theo sát phía sau hai người họ là hai ba mươi Thệ Linh Hầu Tước chui lên từ dưới lòng đất.
Vô cùng hung hiểm.
Nếu dưới tình huống không hề phòng bị, đám người Thiếu Dương Ti lại để cho kẻ địch giết vào trong, phá hủy trận pháp và bị bắt làm con tin, vậy thì Phạn Diệp Cốc cũng chẳng còn là cạm bẫy gì nữa, càng đừng nói đến việc dựa vào trận pháp để tiêu diệt gọn toàn bộ kẻ địch.
Chỉ có thể rơi vào kết cục thê thảm là chết, hoặc bị bắt.
Có thể nói, trong toàn bộ cốc, chỉ có Bạch Xuyên là chuẩn bị đầy đủ tâm lý, biết rằng Thái Âm Giáo nội trong mấy ngày nay sẽ kéo đến.
Tuy nhiên, sự tấn công đột ngột vừa rồi vẫn khiến hắn trở tay không kịp, phản ứng chậm hơn Đường Vãn Châu mất mấy giây, trong lòng bất giác âm thầm sợ hãi. Nếu vừa nãy là Sở Ngự Thiên xông trận, dẫn theo nhiều vị Thái Âm Sứ và các cường giả Thệ Linh đến thì chẳng phải sẽ trong nháy mắt tan tác hay sao?
Nhưng hắn không biết rằng, chính Lý Duy Nhất lặng lẽ ra khỏi cốc, truy kích kẻ đang dòm ngó trong bóng tối, đã ép Thái Âm Giáo không thể không lập tức phát động tấn công bất ngờ trong tình huống chưa chuẩn bị kỹ càng.
Thái Âm Giáo cũng bị trở tay không kịp.
Bọn chúng rõ ràng nhận được tin tức “Đường Vãn Châu hạ lệnh, trước khi Mạc Đoạn Phong trở về, bất kỳ ai cũng không được rời khỏi cốc“.
Bạch Xuyên đứng ở miệng cốc, trên đống bùn đất và cự thạch sụp xuống kia, tỏ vẻ đầy trách nhiệm khi muốn dựa vào lực lượng của chính mình để bảo vệ lỗ hổng của trận pháp.
Thế nhưng, đám người Thiếu Dương Ti trong cốc sau khi biết được sự thật đều sục sôi phẫn nộ.
Trì Hạo Hãn đứng ở bên dưới, đối mặt với Bạch Xuyên, trừng đôi mắt to như chuông đồng, nói bằng giọng điệu châm biếm:
- Đây cũng là một phần trong kế hoạch của các ngươi sao?
Bạch Xuyên nhíu mày thật chặt, vừa kể vừa phân tích:
- Mạc Đoạn Phong dùng tiêu địch truyền tin, theo lý mà nói, hắn và đám kẻ địch Thái Âm Giáo bị hắn dẫn dụ đến vẫn còn ở cách đây mấy ngàn dặm.
- Sự xuất hiện đột ngột của Thìn Sứ và Mão Sứ chỉ có thể nói rõ một điều, trong số các ngươi nhất định có gian tế của Thái Âm Giáo.
- Trước khi chúng ta tiến vào Phạn Diệp Cốc Minh Vực, tên gian tế đó đã dùng thủ đoạn bí mật để truyền tin tức ra ngoài. Cho nên, kẻ địch mới có thể bằng cách thức thần không biết quỷ không hay giấu mình ở gần đây, đột nhiên tấn công, đánh cho chúng ta trở tay không kịp.