- Vấn đề nằm ở Thiếu Dương Ti các ngươi. Rốt cuộc Đồ Miên Cẩu có phải là Hợi Sứ hay không? Vì sao hắn có thể đột nhiên biến mất như vậy?
Nghĩ thông được điểm này, Bạch Xuyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Theo đó, sự tự tin của hắn tăng vọt, chuyển khách thành chủ, ưỡn ngực đứng ngạo nghễ, dùng ánh mắt dò xét quét qua tất cả Thiếu Dương Vệ có mặt, nói:
- Kế hoạch của ta và Mạc huynh vốn dĩ kín không kẽ hở, lại vì các ngươi mà công dã tràng. Ai cho Bạch mỗ một lời giải thích đây? Rốt cuộc là kẻ nào đã truyền tin tức?
Thấy hắn có hành động như vậy, thư sinh Triệu Đường nổi lên một ngọn lửa giận vô danh, quát:
- Kín không kẽ hở? Nếu không nhờ có tình huống chưa biết ép Thái Âm Giáo phải lập tức tập kích bất ngờ thì sao? Đợi lúc Mạc Đoạn Phong dẫn địch về cốc, khi trận pháp trong cốc mở ra để đón hắn, kẻ địch núp sẵn dưới lòng đất đột ngột tập kích, ùn ùn kéo tới giết vào trong, chúng ta làm sao mà chống đỡ được?
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Triệu tiên sinh vẫn chưa nói đến chỗ mấu chốt! Ta chỉ có thể nói, may mà Mạc Đoạn Phong vẫn chưa trở về.
- Nếu như gian tế đã ở trong số chúng ta, vậy khẳng định là kẻ đó đã truyền đi tin tức Mạc Đoạn Phong đi điều tra, và Bạch Xuyên ở lại canh giữ rồi. Liệu Mạc Đoạn Phong có còn trở về được không? Kẻ trở về sẽ là Mạc Đoạn Phong thật sao? Lúc nãy tập kích, tại sao Sở Ngự Thiên không hề xuất hiện?
- Bạch Xuyên, lúc các ngươi thực hiện kế hoạch, có từng suy nghĩ tới việc trong số chúng ta có thể sẽ có gian tế chưa?
Bất kỳ ai cũng có thể nghe ra được, Thường Ngọc Kiếm không còn chút kính ý với Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên.
Lời này vừa nói ra, vô số người có mặt đều sợ toát mồ hôi lạnh.
Ngay cả Bạch Xuyên cũng á khẩu không trả lời được.
Sau khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi, trong mắt Bạch Xuyên lại trào ra một luồng tinh quang chói lòa, nói:
- Các vị yên tâm, Bạch mỗ có mang theo đại trận từ trong tộc, đủ để bảo vệ Phạn Diệp Cốc bình an vô sự. Nhưng trước đó, nhất định phải lôi tên nội gián kia ra trước đã.
Lời vừa dứt, Bạch Xuyên liền lao ra như một bóng ma, vòng qua phía sau lưng Đường Vãn Châu, một tay bóp lấy cổ của Lý Duy Nhất, một tay bắt lấy Thanh Tử Khâm, quát:
- Vì sao trên người các ngươi có một luồng âm khí nhàn nhạt? Ta không ngửi thấy được mùi người!
Đường Vãn Châu đáp:
- Hai người đó chính là khôi lỗi thế thân.
Bạch Xuyên kinh ngạc:
- Khôi lỗi thế thân?
Hai đồng tử của Bạch Xuyên nở rộ thần quang, rót pháp khí vào bên trong thân thể hai cái xác, ngay sau đó ném bọn họ xuống một bên, chất vấn:
- Rốt cuộc là có chuyện gì? Chân thân của hai người bọn họ đâu?
Đường Vãn Châu đáp:
- Đã rời cốc!
Đường Vãn Châu lại nói:
- Nếu như ta đoán không lầm, chính vì Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm rời cốc nên mới kinh động tới cục diện của Thái Âm Giáo, ép bọn chúng không thể không tập kích trước thời hạn.
Khi nói ra những lời này, Đường Vãn Châu ngước mắt nhìn về phía chùm sáng trắng đang đứng trên đỉnh núi kia.
Bóng người xinh đẹp trong chùm sáng trắng đó chính là Nam Cung.
Đường Vãn Châu vô cùng nghi ngờ có phải Nam Cung đã nhận thấy được manh mối bên ngoài cốc nên mới cố tình để cho Thanh Tử Khâm rời đi, từ đó gây ra hàng loạt phản ứng dây chuyền tiếp theo hay không.
Bởi vì Nam Cung hẳn là biết rất rõ, chỉ dựa vào Thanh Tử Khâm thì căn bản không thể rời khỏi Phạn Diệp Cốc, sẽ bị Đường Vãn Châu đang canh giữ miệng cốc ngăn lại. Nhưng quan hệ giữa Thanh Tử Khâm và Lý Duy Nhất lại vô cùng gần gũi, nhờ vào quan hệ giữa Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu thì nàng có thể rời cốc.
Mà lấy mối quan hệ của Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu, sao hắn có thể không nói cho nàng biết ẩn khuất này?
Mượn hành động này, vừa có thể thăm dò tung tích kẻ địch, vừa báo lại tình huống cho Đường Vãn Châu biết, lại không đắc tội quá mức với Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên, có thể nói là một công ba việc.
Nếu thật sự là như vậy, tu vi và lòng dạ của nữ tử này đáng sợ đến cực điểm.
Ánh mắt Bạch Xuyên như ngọn đuốc, trầm giọng nói:
- Đường Vãn Châu! Là ngươi hạ lệnh bất kỳ người nào cũng không được rời cốc.
Giọng nói của Nam Cung từ trên đỉnh núi nhẹ nhàng truyền xuống:
- Tu vi của bọn họ quá yếu, khi đối mặt với nguy hiểm của ngày hôm nay thì chẳng phát huy được tác dụng gì, thay vì ở lại đây chờ chết, không bằng thả bọn họ rời đi, hoặc giả còn có một cơ may sống.
Bạch Xuyên đương nhiên biết rõ chính Nam Cung đã tiết lộ kế hoạch của hắn và Mạc Đoạn Phong, bèn gằn giọng hỏi:
- Bọn họ đi rồi, vậy thì ai sẽ là người chủ trì trận pháp?
Lý Duy Nhất đã nghĩ sai một điểm. Bạch Xuyên nói kế hoạch cho Nam Cung biết vốn không phải là muốn nàng hỗ trợ bày trận, mà là hắn đã nhìn ra được Nam Cung có mối liên hệ rất lớn với Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Hơn nữa, thông qua dấu chân bên ngoài khu phế tích cổ thành, hắn đã nhìn ra được manh mối. Thế nên mới muốn mượn cơ hội này để tạo dựng giao tình, mưu đồ kiếm lợi ích lớn.
Nam Cung nói:
- Gửi gắm hy vọng vào hai Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng chủ trì trận pháp sao? Trong cốc không thiếu Thánh Linh Niệm Sư. Diêm Chỉ Nhược là Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng đỉnh phong, Triệu Đường là Thánh Linh Niệm Sư tam trọng. Bạch Xuyên, chẳng phải ngươi cũng là Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng sao? Ngươi không phải là Thánh Linh Niệm Sư thì cớ gì phải mang theo trận pháp? Mấy người chúng ta đều là niệm võ song tu, sự tình đã đến nước này rồi thì tiếp tục giấu giếm tài năng còn có ý nghĩa gì không?
Diêm Chỉ Nhược chính là Tỳ Bà Nữ.
Ánh mắt của mọi người đều dồn về phía Triệu Đường, vô cùng chấn động.
Phải biết rằng, võ đạo của Triệu Đường vậy mà cũng đạt tới tam trọng.
Đôi mắt quyến rũ của Diêm Chỉ Nhược hướng nhìn về phía đỉnh núi, nói:
- Thú vị, ta nhìn thấu những người khác. Chỉ có ngươi, ta quả thực không ngờ tới việc ngươi còn tu luyện cả võ đạo nữa.
Đường Vãn Châu đã sớm đứng trên đống đất đá ngoài miệng cốc, quan sát đám mây đen quỷ khí trên đỉnh đầu.
Nàng lên tiếng:
- Bây giờ mời chư vị dập tắt cơn giận trước đã, chờ sau khi rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, bẩm báo với Tiêu Tôn, mọi chuyện sẽ xử trí theo quân quy. Kẻ địch sắp tấn công rồi, chúng ta bắt buộc phải ngừng sự nghi kỵ và lục đục nội bộ, lo vượt qua cơn hoạn nạn này đã.
- Ta chỉ ra một mệnh lệnh, một khi nội gián ra tay, tất cả chúng ta sẽ ngừng việc đối phó với kẻ địch bên ngoài. Dù phải chết ở trong Phạn Diệp Cốc thì cũng phải băm vằm kẻ đó ra thành vạn mảnh, không cho hắn bất kỳ một cơ hội sống sót nào.
Triệu Đường là người đầu tiên đồng ý:
- Rất tốt! Chỉ có làm như vậy mới có thể khiến tên nội gián kia sinh lòng kiêng dè, không dám khinh suất hành động thiếu suy nghĩ.
Đường Vãn Châu luôn quan sát ánh mắt của mỗi một người, nhưng không nhìn ra được bất kỳ sơ hở nào.
Vẫn chưa thăm dò ra được.
Sự tinh ranh của tên gian tế đã vượt xa dự tính của nàng.