Thanh Huy Sái Kiếm (1)

Không chỉ có gian tế, đám người trong Phạn Diệp Cốc này đầy rẫy sự mâu thuẫn. Ai nấy đều kiêu ngạo, ý chí độc lập mạnh, đều mang những tâm tư riêng thì làm sao có thể cùng chung chí hướng cho được?

Nếu có tu vi tam trọng, lực lượng mạnh đến mức mọi người đều sùng kính nàng như là tín ngưỡng thì đã chẳng xuất hiện tình huống như thế này. Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên bởi vì mạnh hơn nàng nên mới dám ngang ngược làm bậy như thế.

Đường Vãn Châu gạt hết tạp niệm trong lòng đi, khôi phục lại đấu chí sục sôi.

Dẫu có cuồng phong nổi lên, nàng cũng sẽ đạp gió cưỡi sóng vượt qua vạn dặm.

Trường Sinh Tỏa thứ ba sẽ bị nàng đập gãy từng tấc ngay trong chiến đấu hôm nay trở đi.

...

Mười hai Thái Âm Sứ cũng giống như mười hai vị Thiếu Dương Vệ, ở Đạo Chủng cảnh hơn phân nửa đều là Thủ Tịch đỉnh phong, từng người đều có chiến lực vô cùng mạnh mẽ trong cùng cảnh giới.

Võ đạo của La Bình Đạm là Trường Sinh cảnh nhất trọng đỉnh phong, còn tu vi niệm lực thì đạt tới nhị trọng trung kỳ, tu luyện ra được linh quang đặc biệt, cho dù có phải đối mặt với người tu hành tam trọng thì cũng tự tin trốn thoát.

Đó cũng là nguyên nhân tại sao Lý Duy Nhất lúc trước đánh cho hắn kinh hồn bạt vía, khiến hắn phải dùng hai chữ “quái dị” để đánh giá.

- Vèo!

Trong số bảy cỗ khôi lỗi Chiến Thi đang đứng cạnh Thanh Tử Khâm, vị mạnh nhất khi còn sống đã đạt tới Trường Sinh cảnh lục trọng là một cỗ thây khô tóc trắng lắc người bay ra, móng vuốt bao bọc trong pháp khí, tốc độ nhanh như gió lốc, đánh nát linh quang và trận bàn do La Bình Đạm ném ra.

La Bình Đạm kêu lên:

- Quái vật gì thế này?

La Bình Đạm phát hiện ra sự nguy hiểm, vội vã lùi lại phía sau.

Móng vuốt do cỗ thây khô tóc trắng kia vung ra đã đánh trúng pháp trượng xích đồng. Năng lượng pháp khí tràn ra từ vuốt giống như một bức tường khí đập thẳng vào người La Bình Đạm.

- Bùm!

La Bình Đạm lảo đảo lùi lại liên tục, đứng cũng không vững, suýt không cầm nổi pháp trượng. Miệng vết thương ở trước ngực bung ra khiến máu trào ra ngoài.

La Bình Đạm kinh ngạc:

- Tiêu Linh Quân các ngươi cũng dùng cường giả Đại Trường Sinh lúc còn sống để luyện thi sao?

La Bình Đạm nhìn ra được tinh khí của cỗ thây khô này rất dồi dào, bên trong cơ thể còn có Kim Đan của Đại Trường Sinh. Trong lúc lùi lại né tránh, hắn nhanh chóng khiến cho bản thân bình tĩnh lại.

Hắn biết rất rõ về nhược điểm của việc ngự thi.

Chỉ cần cắt đứt sự liên kết giữa người khống chế và Chiến Thi bằng sợi chỉ linh quang, sau đó giết kẻ khống chế. Đến lúc đó, cho dù Chiến Thi của ngươi có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là đồ vật trang trí.

Bên trong cơ thể cỗ thây khô này không giống như là có chiến hồn và chiến phách, có lẽ không phải là sinh thi.

Hắn quát:

- Nằm xuống cho ta!

Linh quang nơi mi tâm La Bình Đạm tuôn ra tứ phía tựa như những con sóng, vô cùng mênh mông, cuộn lên thành cuồng phong, không ngừng phá hủy linh quang niệm lực do Thanh Tử Khâm phát ra.

- Bùm! Phanh!

Lại có thêm hai cỗ thây khô Đại Trường Sinh nữa lao vọt ra từ bên người Thanh Tử Khâm.

Đôi tay của hai thây khô đẩy về phía trước, dựng lên hai bức tường bằng pháp khí, một xanh lá một xanh lam, để ngăn cản những đợt sóng linh quang khổng lồ của La Bình Đạm.

- Ầm!

Thây khô tóc trắng nhân cơ hội này liền bay đi tựa như đạn pháo, tung một quyền đánh mạnh lên người La Bình Đạm.

La Bình Đạm hộc máu, thân thể bay ngược ra sau, đập mạnh xuống mép sông lớn, tạo thành một cái hố sâu hoắm.

Hắn nằm ngửa trên mặt đất, hai mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào ba cỗ Chiến Thi Đại Trường Sinh đang lao về phía mình, da đầu tê dại, sự nhận biết trong lòng hoàn toàn bị lật đổ.

Rốt cuộc thì ở đâu chui ra vậy?

Hai Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng yếu nhất của Thiếu Dương Ti che giấu quá sâu, Thái Âm Giáo đã bị tình báo sai hại thảm.

Hoàng Hôn đứng thẳng tắp trên vầng huyết nhật, giơ cao pháp trượng qua đầu, kích hoạt trận thế đã bố trí ở đây từ sớm. Một tòa trận bàn đường kính trăm trượng ngưng tụ ra trước người.

- Xoạt xoạt!

Dòng sông phù lục không hề đối cứng với trận bàn, mà men theo trận bàn phóng thẳng lên bầu trời.

Hai tròng mắt Hoàng Hôn hóa thành hai vòng xoáy màu đen, những Thiên Kiếm Phù đang bay vút lên cao trở nên chậm chạp trong tầm nhìn của hắn.

Hắn nghĩ thầm:

- Mỗi một tấm đều chứa đựng uy lực của một chiêu thức đến từ võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng. Một khi va chạm, phù lục nhất định sẽ mờ đi, mất đi lực lượng.

Hoàng Hôn thầm thở phào nhẹ nhõm, biết Lý Duy Nhất nhất định sẽ không tùy tiện xuất kiếm.

- Ầm!

Huyết nhật dưới chân hắn rung chuyển kịch liệt, đã bị thứ gì đó đâm vào.

Hoàng Hôn đứng không vững, thông qua cảm nhận niệm lực phát hiện ra một điều.

Huyết nhật bị một cỗ thây khô làm rung chuyển, đánh chệch khỏi mắt trận mấy trượng.

Cỗ thây khô bên dưới lơ lửng trên dòng sông, hai tròng mắt có pháp khí thiêu đốt, pháp khí tràn ra từ Tổ Điền ngưng kết thành mây, thể phách khô cằn cường tráng bá đạo, toàn thân đều là thế vận của Đại Trường Sinh.

Lúc còn sống là Đại Trường Sinh thất trọng.

Bên tai vang lên tiếng chuông hắn.

Thây khô thứ hai giống như thuấn di, xuất hiện không trung phía sau Hoàng Hôn.

Hoàng Hôn là Thánh Linh Niệm Sư tam trọng, La Bình Đạm kém xa hắn. Ý niệm khẽ động, một dòng linh quang huyết hà uốn lượn vài dặm hiện ra, chém đứt kết nối giữa Thanh Tử Khâm và cỗ thây khô kia.

Hai mắt thây khô tối đi, rơi thẳng xuống dưới.

- Không ổn...

Trong lòng Hoàng Hôn không hề vui mừng, hắn phát hiện năm thây khô có khí tức nguy hiểm từ năm hướng khác nhau, đánh thủng trận pháp phòng ngự của hắn rồi nhào đến.

- Ầm!

Linh quang và pháp khí điên cuồng tuôn ra từ mi tâm và Tổ Điền của hắn, tựa như con sông lớn vỡ đê.

Huyết quang rọi khắp trời, pháp khí hóa thành biển.

Uy thế của cường giả tam trọng huy hoàng bá khí, trong chốc lát, sợi tơ linh quang trên người ba cỗ thây khô đã bị huyết quang phá tan, rơi thẳng xuống mặt đất, chỉ còn lại hai cỗ thây khô Đại Trường Sinh lúc còn sống đạt tới thất trọng chia nhau lao đến từ trái phải.

Trong lòng Hoàng Hôn rùng mình, cảm thấy áp lực, vung thiết côn Pháp khí đập ra.

Lại nhả ra năm hạt châu từ trong khí hải bắn về phía cỗ thây khô còn lại.

- Bùm bùm!

Hoàng Hôn không thể chặn được, rơi từ vầng huyết nhật xuống, bộ dạng chật vật không chịu nổi, lòng bàn tay nắm chặt côn máu chảy không ngừng, vẻ mặt đều là kinh hãi.

Cũng giống như La Bình Đạm, hắn nghĩ mãi không thông một Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng lấy đâu ra nhiều Chiến Thi lợi hại tươi mới ẩn chứa Trường Sinh Kim Đan như vậy? Dù chỉ là một viên Kim Đan của Đại Trường Sinh thất trọng, cũng đủ làm vô số Đại Trường Sinh ra tay tranh đoạt.

Giết tại chỗ sao?

Không thể nào.

Trộm mộ?

Đều là cổ thi bị tán loạn tinh khí, không thể có chiến lực như vậy.

Hoàng Hôn gầm lên một tiếng:

- La Bình Đạm, sao ngươi ngay cả một tiểu nha đầu mà cũng không giải quyết được?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters