Hắn phát hiện bốn thây khô rớt xuống sông kia lại bị linh quang của Thanh Tử Khâm đánh thức một lần nữa, cùng hai thây khô khác bay vút lên đánh tới.
- Ầm!
Bờ sông đằng xa, trong Tổ Điền của La Bình Đạm tuôn ra pháp khí và kinh văn Siêu Nhiên cuồn cuộn vô cùng, hất văng ba khôi lỗi Chiến Thi đang vồ về phía hắn.
Sau đó, hắn đầu cũng không ngoảnh lại, cưỡi gà ngự quang bỏ chạy thục mạng:
- Chạy mau, hai người này rất kỳ lạ. Chỉ cần mười ba khôi lỗi Chiến Thi là có thể lấy mạng của chúng ta.
Lý Duy Nhất lơ lửng giữa không trung, lẩm bẩm:
- Quả nhiên, bọn họ cũng mang theo át chủ bài bảo mạng.
Nếu La Bình Đạm đã tiêu hao pháp thuật bảo mạng của chính mình, Lý Duy Nhất cũng không cần phải khách sáo nữa.
- Xoạt xoạt!
Dòng sông phù lục của Thiên Kiếm Phù đuổi kịp La Bình Đạm đang bỏ trốn cách đó ba dặm, đâm xuyên từ trên xuống dưới.
- Phụt!
- Phập!
Sau một hồi liều mạng chống cự, gầm gừ, gà gáy, cơ thể La Bình Đạm bị ít nhất sáu Thiên Kiếm Phù xuyên qua, cùng con gà trống bên dưới ngã xuống vũng máu.
Sáu, bảy mươi Thiên Kiếm Phù bay trở lại, trong đó có hơn mười tấm trở nên mờ nhạt, bay quanh Lý Duy Nhất một vòng, sau đó đi vào mi tâm ôn dưỡng.
Hoàng Hôn cười lạnh:
- Các ngươi chính là hậu thủ do Tiêu Linh Quân chuẩn bị để đối phó Thái Âm Giáo sao? Đáng tiếc, niệm lực các ngươi quá yếu, không thể khống chế lực lượng. Nếu có tu vi nhị trọng, hôm nay e là bản sứ cũng phải bỏ mạng ở đây.
Hoàng Hôn không kịp cứu viện, trong mắt lộ rõ sát khí, dẫn động trận thế dưới lòng đất. Lập tức, dòng sông rộng ba mươi trượng trước mắt lấy tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường hóa thành sương trắng hơi nước.
- Bùm!
Vầng huyết nhật lớn bằng ngọn đồi nổ tung.
Huyết vụ và sương trắng đan xen vào nhau trong thiên địa này, che khuất tầm nhìn, cản trở linh quang và cảm nhận.
Bóng dáng của Hoàng Hôn theo đó biến mất vào trong sương mù.
Tất cả khôi lỗi Chiến Thi đều hóa thành ruồi nhặng mất đầu.
Lý Duy Nhất giật mình:
- Thủ đoạn niệm lực thật lợi hại... Không ổn!
- Cẩn thận!
Lý Duy Nhất hét lớn nhắc nhở, thi triển thân pháp lao đến chỗ Thanh Tử Khâm bằng tốc độ nhanh nhất.
Hắn gọi Hoàng Long Kiếm ra, nắm chặt trong tay.
Thanh Tử Khâm cầm Diêu Hồn Linh, vô cùng cẩn thận quan sát xung quanh. Khôi lỗi Chiến Thi canh giữ cạnh nàng chỉ còn lại bốn cỗ, chia ra bốn phương hướng.
Hai cỗ đứng một trước một sau chính là Chiến Thi Đại Trường Sinh.
- Ầm!
Hoàng Hôn đi từ phía bên phải tới, khoảng cách với Thanh Tử Khâm vẫn còn mười mấy trượng, đạo thuật ngưng tụ từ pháp khí tuôn ra trên người hắn đánh bay khôi lỗi Chiến Thi đứng ở bên phải nàng nhẹ nhàng như người rơm.
Ngay cả linh quang trên người Thanh Tử Khâm cũng bị nghiền nát, khiến ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi khác trở nên cứng đơ, ngã rạp bay ra ngoài.
Mặt Thanh Tử Khâm không còn màu máu, cảm nhận được khoảng cách với cường giả tam trọng, lập tức chạy trốn, lao về phía hai cỗ Chiến Thi Đại Trường Sinh thất trọng đang quay trở lại.
Nhưng pháp khí của Hoàng Hôn đã sớm đè lên người nàng từng tầng từng lớp, tựa như từng ngọn núi lớn rơi xuống, đè nén khiến nàng nửa bước cũng khó dời.
Thiết côn vung lên.
Kinh văn tuôn ra trên côn hóa thành đám mây chữ sáng chói.
Hoàng Hôn lạnh lùng nói:
- Tiểu nha đầu, tu vi mới là gốc rễ của mọi thứ, một khi hoàn toàn dựa vào ngoại lực, vậy bản thân ngươi sẽ trở thành nhược điểm lớn nhất.
Hoàng Hôn không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào, chỉ muốn một gậy bổ nàng thành huyết nê.
- Keng!
Tiếng kiếm ngân chói tai và tiếng long ngâm chấn động đến mức khiến sương mù cuồn cuộn.
Trên mặt đất, cát bay đá chạy.
Lý Duy Nhất bay tới như tia chớp, tựa như thiên thần giáng trần, tiêu sái thong dong vung một kiếm ra.
Kiếm khí chém rách sương mù, đánh cho mây chữ kinh văn rung động, va chạm với thiết côn phát ra âm thanh kim loại trầm đục.
Hoàng Hôn bị hắn chém lui liên tục về phía sau, thiết côn trong tay kêu ùuù.
Lý Duy Nhất kiêu ngạo đứng đó, trên người bao phủ thanh huy tiên hà, dùng ánh mắt nhìn xuống đối thủ:
- Các hạ nói không sai chút nào, tu vi bản thân mới là nền tảng của tất cả. Nhưng tu vi của ngươi hình như chưa mạnh như vậy, chỉ là tam trọng sơ kỳ nhỉ?
Hoàng Hôn nhìn thanh huy tiên hà tuôn ra từ Tổ Điền của Lý Duy Nhất, hoàn toàn sửng sốt:
- Ngươi... Tổ Điền của ngươi chưa phế? Ngươi là Trường Sinh cảnh!
Lý Duy Nhất đáp:
- Phế rồi, nhưng lại chữa khỏi.
Lý Duy Nhất rất rõ, bí mật phá cảnh Trường Sinh sớm muộn gì cũng sẽ bị cả thiên hạ biết.
Hắn đã bẻ gãy Càn Khôn Tỏa vào một tháng trước.
Thanh Tử Khâm ngây ngốc nhìn bóng lưng cô ngạo đứng trong thanh huy tiên hà phía trước, nàng biết rằng kiếp này không thể nào quên anh tư thoải mái đánh lui Hoàng Hôn của hắn.
Hoàng Hôn không tin, cho rằng người trong thiên hạ đều bị lừa!
Hắn bảy tuổi học võ, chín tuổi minh tưởng, mười tuổi đã tàn sát Thi Quỷ trong U Cảnh. Hắn nỗ lực hơn bất cứ kẻ nào, tàn nhẫn hơn bất kỳ ai, khổ tu tám mươi năm, niệm lực và võ đạo đều đạt đến tam trọng. Nhưng lúc này, đối mặt với một Lý Duy Nhất hai mươi tuổi, dưới đáy lòng hắn sinh ra suy nghĩ thống khổ “phải lập tức bỏ trốn“.
- Vút! Vút...
Bên tai vang lên tiếng xé gió của khôi lỗi Chiến Thi.
Hoàng Hôn quát:
- Địa Long Phiên Thân!
Bàn tay Hoàng Hôn đập mạnh xuống đất, thi triển tuyệt kỹ thành danh, đại thuật tầng bốn đại thành.
Bùn đất trên mặt đất xung quanh trở nên mềm nhũn.
Tiếp đó, dưới lòng đất vang lên tiếng long ngâm trầm thấp, bùn đất cuộn trào như nước biển.
Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy thân thể khổng lồ của nê long, vảy rồng, đuôi rồng, vuốt rồng, thân rồng màu xám nâu với tư thế xoay vòng tấn công về phía Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm, thanh thế to lớn.
Lý Duy Nhất quát:
- Định!
Tay trái Lý Duy Nhất chộp về phía hư không, ấn ký chữ Vạn vàng óng xoay tròn bay ra, hóa thành mấy trăm mét, trấn áp mặt đất đang gầm thét cuồn cuộn.
Lý Duy Nhất gọi với theo:
- Dậu Sứ đừng đi.
- Vút!
Thân hình Lý Duy Nhất khẽ động, hóa thành một dòng thanh hư trường hà, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách hai dặm.
Một kiếm xé gió bay ra, tựa như sao băng rơi xuống đất.
Hoàng Hôn giật mình:
- Thật nhanh!
Hoàng Hôn đang thi triển độn thuật đi nhanh, bên tai vừa nghe thấy tiếng ve kêu vang rọi, kiếm quang lại đã đến phía sau.
Hoàng Hôn đột ngột dừng bước, quay người nghênh địch.
Tay hắn kết ra trận ấn viên thuẫn, ngăn cản kiếm quang.
Đồng thời, một bóng dáng giống y đúc tách ra khỏi người hắn, cầm gậy đi vòng, bổ về phía thắt lưng Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất khẽ ồ lên một tiếng, nhìn ra Hoàng Hôn đang kết trận ấn chính là linh quang huyễn ảnh.
Hoàng Hôn cầm gậy mới là chân thân.
Đây đã là vận dụng niệm lực và võ đạo rất xuất sắc, chiêu này vừa ra, Lý Duy Nhất cảm thấy uy hiếp to lớn. Hắn không thèm để ý một gậy này của Hoàng Hôn có uy năng cỡ nào, vội vàng dùng tay không thi triển Linh Bảo Kiếp Nã.
Ánh sáng ảo ảnh trên cánh tay hiện lên liên tục, tựa như Thiên Thủ Như Lai, va chạm ba lần với thiết côn Thiên Tự Khí đang bổ tới.