Cường giả Thệ Linh (1)

Lý Duy Nhất không đoạt lấy thiết côn, Hoàng Hôn cũng không thể bất ngờ khiến hắn bị trọng thương. Trong tình huống hoàn toàn yếu thế, Lý Duy Nhất đánh thành thế hòa với đối phương.

Lần giao phong này gần như xảy ra trong chớp mắt.

Sau nháy mắt, Lý Duy Nhất đã rơi xuống đất, ổn định xu thế suy tàn, một kiếm chém xuống, chém nát linh quang huyễn ảnh và trận ấn của Hoàng Hôn. Tiếp theo, hắn xoay người, vung kiếm chém ngang, kéo theo kiếm quang vàng hình bán nguyệt.

- Phập!

Hoàng Hôn dùng hết thủ đoạn vẫn tránh không thoát, thân hình bị ném bay ra ngoài.

Vùng bụng của Hoàng Hôn xuất hiện một lỗ hổng máu dài nửa thước, nội tạng bị quấy nát, nếu mũi kiếm dịch xuống hai tấc nữa, e rằng Tổ Điền đã bị chém rách. Chiến kiếm của đối phương quá sắc bén, chiến y Pháp khí Thiên Tự Khí giống hệt tờ giấy.

- Vút!

Hoàng Hôn chui vào lòng đất, cưỡi nê long bỏ đi:

- Hôm nay Hoàng mỗ lãnh giáo phong thái của hào kiệt đệ nhất thiên hạ rồi, đừng đuổi theo nữa, truy đuổi nữa sẽ chết người đấy.

Thanh Tử Khâm mang khôi lỗi Chiến Thi chạy tới, nhìn mảnh đất hoang tàn rách nát trước mắt:

- Độn thuật lợi hại thật, Đại Trường Sinh tứ trọng e là chỉ có thể nhìn mà thở dài.

Lý Duy Nhất trầm ngâm:

- Trên người Hoàng Hôn chắc chắn mang theo đại phù, hoặc là một chiêu đạo thuật của cường giả. Ta thật sự không dám ép hắn vào đường chết. Trừ khi... tấn công từ xa, luôn giữ khoảng cách. Ngươi có thể học hỏi chiêu uy hiếp này, có xác suất lớn dọa sợ được người khác.

Một thiên chi kiêu tử có thể tu luyện võ đạo và niệm lực đến tam trọng trong vòng trăm năm, tiến vào vùng đất nguy hiểm như Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, không thể nào không có trọng bảo trên người.

Thanh Tử Khâm nói:

- Trách ta, ta không phát huy tốt chiến thuật. Dựa vào mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi, hoàn toàn có thể vây giết hắn ở cự ly xa, hiện tại lại làm phiền ngươi tới cứu ta.

Lý Duy Nhất cảm nhận được tâm trạng tỏ vẻ yếu thế và tự trách trên người nàng, liền an ủi:

- Ngươi lần đầu tiên nghênh chiến cường địch như thế, có thể phát huy như vậy đã không tệ rồi! Kinh nghiệm chiến đấu là đúc kết lại, tích lũy được qua từng lần đọ sức sinh tử.

- Hoàng Hôn nói không sai, ngươi chỉ là cường độ niệm lực nhất trọng, rất dễ bị người tu hành cảnh giới cao dùng linh quang và pháp khí phá hủy liên kết giữa ngươi và Chiến Thi. Tiếp theo, ngươi phải suy ngẫm xem, làm sao dùng chiến thuật bù đắp nhược điểm này.

Một lát sau, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm mang theo thi thể La Bình Đạm trốn ra khỏi chiến trường kia, đi vòng đến một hướng khác của Phạn Diệp Cốc Minh Vực. Bọn họ dừng lại cách ba mươi dặm, ẩn nấp sau đồi đá vụn, nhìn về ba ngọn núi nguy nga bị mây mù bao phủ, quan sát tình thế trước mắt.

Con gà trống thì bị hắn dùng băng phong lại, thức ăn ngon như vậy không thể lãng phí.

Thanh Tử Khâm sử dụng một loại niệm thuật nhãn đồng, nhìn trộm từng bóng người lướt qua trong tầng mây mù ở đằng xa, không ngừng viết xuống cái gì đó trên mặt đất.

Bên cạnh nàng là Lý Duy Nhất lục lọi Túi Càn Khôn, điều tra thi thể của La Bình Đạm.

Trong chiếc Túi Càn Khôn trân quý được luyện chế thành từ khí hải Siêu Nhiên, âm khí thịnh vượng, chứa đến hàng vạn quỷ linh vong hồn, mấy ngàn con Quỷ Diện Hiêu. Lúc trước, La Bình Đạm muốn thả chúng ra, nhưng bị Lý Duy Nhất ngắt ngang.

Đám vong hồn và Quỷ Diện Hiêu này dùng để đối phó võ tu bình thường, bao vây săn giết, trinh sát tìm kiếm, đồ thành vơ vét của cải, có thể phát huy tác dụng cực kỳ tốt. Nhưng muốn dùng chúng để cản trở võ tu Trường Sinh cảnh cấp độ như Lý Duy Nhất thì là người si nói mộng.

Thứ có giá trị nhất chính là pháp trượng xích đồng của La Bình Đạm, Trường Sinh Kim Đan, cùng với hai mươi lăm viên tinh thần niệm lực ở mi tâm.

Pháp trượng xích đồng, đầu trên tựa như nhánh cây, đầu dưới tựa như rễ cây, treo hai chiếc chuông đồng.

Là được luyện chế từ một loại thực vật đặc biệt.

Trên nhánh cây, vẫn còn trận văn của bảy trận pháp mà La Bình Đạm luyện chế, chuông thì lại là dùng để khống chế quỷ linh vong hồn và Quỷ Diện Hiêu.

Hai mươi lăm viên tinh thần niệm lực là đồ tốt, Lý Duy Nhất điều động linh quang hỏa diễm bốn màu, luyện hóa phách niệm tàn lưu của La Bình Đạm.

Hắn nắm chặt một viên, minh tưởng hấp thu.

Chỉ khoảng nửa khắc, niệm lực linh quang bị tiêu hao lúc chiến đấu vừa rồi đã khôi phục lại.

Lý Duy Nhất đưa cho Thanh Tử Khâm một viên.

Thanh Tử Khâm lắc đầu:

- Ta không cần.

Thanh Tử Khâm khẽ lắc đầu, kéo tay áo chỗ cổ tay trái lên, lộ ra nửa đoạn cánh tay nhỏ nhắn trắng như ngọc bích.

Trên cánh tay giấu một chiếc vòng tay xâu hơn mười viên tinh thần niệm lực, đã sử dụng bí pháp tỏa quang, quang hoa u ám, nhưng vừa nhìn đã nhận ra nó ẩn chứa thần dị, rất không đơn giản.

Lý Duy Nhất hiểu ý:

- Thảo nào ngươi dám đi vào Vong Giả U Cảnh, có chuỗi hạt này, căn bản không sợ tiêu hao linh quang còn có thể hấp thụ để tu luyện.

Hắn biết nàng chủ động để lộ chuỗi tinh thần niệm lực này là biểu hiện sự tin tưởng đối với hắn nhiều hơn.

Thanh Tử Khâm kéo tay áo xuống, che lại xâu chuỗi, ánh mắt do dự muốn nói lại thôi, cuối cùng hỏi:

- Chuyện Tổ Điền của ngươi bị phế, suy sụp tự sát, các tin đồn đều là giả đúng không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Hiện tại người biết chuyện này, cộng thêm ngươi thì không vượt qua mười người. Vị hôn thê Tả Khâu Hồng Đình của ta đều không biết gì.

Thanh Tử Khâm nói:

- Vậy sau khi nàng biết tin tức này, nhất định sẽ rất vui mừng thay cho ngươi. Bất luận nói thế nào, chúc mừng ngươi, võ đạo đã có thể đi thông, tương lai trời cao biển rộng, ngay cả kẻ địch đều thừa nhận ngươi là nhân kiệt đệ nhất thiên hạ.

Lý Duy Nhất cười:

- Ngươi là người đầu tiên chúc mừng ta.

Thanh Tử Khâm luôn có cảm giác Lý Duy Nhất lại đang trêu đùa nàng, nhưng lần này không có cảm xúc bài xích, ngược lại trong lòng nổi lên gợn sóng, cố ý tỏ ra tức giận:

- Bây giờ là lúc nào rồi, ngươi còn có thể cười được? Có phải trời sập xuống, ngươi cũng có thể treo nụ cười trên mặt hay không?

Lý Duy Nhất ngừng cười, cay đắng nói:

- Thật ra trong lòng ta lo lắng muốn chết. Đường Vãn Châu, Liễu Diệp, Thường Ngọc Kiếm đều là bằng hữu tốt của ta, đám người Thiếu Dương Ti cũng là đồng chí của ta. Nhưng năng lực hai người chúng ta quả thực có hạn, làm việc tùy tiện không khác gì chịu chết. Không cười một tiếng giảm bớt áp lực trong lòng, lẽ nào khóc ra, làm cho hai người đều đau lòng xót dạ, hoảng sợ bất an mới có vẻ trọng tình trọng nghĩa sao?

Thanh Tử Khâm gật đầu:

- Ngươi nói không sai, chúng ta tùy tiện làm việc, quả thực không khác gì đi nộp mạng.

Thanh Tử Khâm ý bảo Lý Duy Nhất xem bức vẽ trên mặt đất.

- Ta có trí nhớ nhìn liền không quên, đã sớm nhớ kỹ tình báo Bách Lục trong doanh. Vừa rồi ta ghi nhớ chút, vẻn vẹn Thệ Linh Hầu Tước xuất hiện trong tầm nhìn đã có ba mươi bảy vị. Trong đó có bốn vị được đánh dấu trọng điểm trên tình báo Bách Lục của Động Khư Doanh, nghĩa là thực lực chúng mạnh mẽ, có khả năng trưởng thành đến cấp Quân và cấp Vương.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters