Cường giả Thệ Linh (2)

- Ngọc Thi Hầu, đến từ Hủ Trạch Thi Hải, là một cỗ Siêu Nhiên Ngọc Thi vạn năm trước sinh ra linh trí, nhục thân cường đại cực điểm, bây giờ là tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng. Mặc dù tinh khí trong thi hài Siêu Nhiên xói mòn như thế nào đi nữa, nhục thân của nó cũng khủng khiếp vô cùng, nếu coi nó là Hầu Tước chính là sai lầm lớn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Có thể địch lại Đại Trường Sinh không?

Thanh Tử Khâm đáp:

- Không rõ nữa.

Thanh Tử Khâm nhẹ lắc đầu:

- Tình báo Bách Lục chỉ ghi chép đơn giản, khi nào chạm trán nó, chúng ta lập tức bỏ chạy là được. Ngoài ra, Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, Mã Thi Hầu, Đế Văn Cốt Hầu đều không phải tầm thường. Những gì chúng ta nhìn thấy bây giờ hiển nhiên chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm.

Lý Duy Nhất gật đầu, ánh mắt nghiêm túc:

- Cho dù xuất hiện trăm cường giả Hầu Tước cũng không lạ.

Chỉ riêng bình nguyên Thất Oan đã chiếm cứ đất của Bách Châu Lăng Tiêu Sinh Cảnh năm xưa. Mỗi một châu điều động một vị Hầu Tước, liền là trăm cường giả Hầu Tước.

Mà Thất Oan Quân Hầu Lục chỉ là một bản ghi trong tình báo Bách Lục của Động Khư Doanh, cho dù Bách Lục chỉ là một con số ảo.

Động Khư Doanh cũng chỉ là một doanh trong số đó của Tiêu Linh Quân.

Lý Duy Nhất nói:

- Sở Ngự Thiên rốt cuộc lấy bản lĩnh cỡ nào mà có thể thuyết phục được đám cường giả Thệ Linh trong U Cảnh kia để hắn thống lĩnh tất cả Hầu Tước. Năng lực này mới thật sự đáng sợ.

Thái Âm Ấn có thể điều động đại quân Thệ Linh.

Nhưng muốn để những Thệ Linh Hầu Tước cao quý như Ngọc Thi Hầu, Đế Văn Cốt Hầu cúi đầu nghe lệnh, đây không phải là chuyện Thái Âm Ấn có thể làm được. Nói cho cùng, Thệ Linh mới là chủ nhân, Thái Âm Giáo chỉ là người hầu.

Thanh Tử Khâm nói:

- Chu kỳ suy yếu trước kia cũng có Thệ Linh Hầu Tước tiềm năng do Động Khư Quỷ Thành tuyển chọn đi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc để tìm kiếm cơ duyên, nhưng lần này, rõ ràng đã được coi trọng hơn nhiều so với trước đây. Hơn nữa, Thái Âm Giáo cũng xen vào, trước kia rất ít khi xuất hiện bóng dáng của bọn họ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Trước kia cũng không đến nỗi giương cung bạt kiếm như vậy chứ?

Thanh Tử Khâm gật đầu:

- Nói chính xác hơn, trước kia ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hai bên đều cố ý tránh chiến đấu, lấy việc tìm kiếm cơ duyên và tu luyện là chủ. Cho dù tranh đấu, cũng là tranh giành cơ duyên.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đoán, Bạch Xuyên và Mạc Đoạn Phong trước khi tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc không hiểu rõ về số lượng và thực lực của cao thủ Thệ Linh. Lúc này, đám người trong cốc phỏng chừng là tiến thoái lưỡng nan.

Bảy con phượng bị thả ra ngoài điều tra đã bay về, đậu xuống vai Lý Duy Nhất.

...

Ngọc Thi Hầu, Đế Văn Cốt Hầu, Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu, cùng với năm vị Thệ Linh Hầu Tước mạnh mẽ khác đứng trên một tòa trận đài Hắc Thạch hình tròn, chia ra tám phương hướng khác nhau hợp lực kích hoạt một món Vạn Tự Khí có hình chiếc chiêng.

Vị trí của đài tế cách Phạn Diệp Cốc khoảng sáu, bảy dặm, bị từng tầng mây mù bao trùm.

Đám người Thiếu Dương Ti trong cốc không nhìn rõ là ai đang kích hoạt.

- Ầm!

Vạn Tự Khí hình chiêng như cối xay thanh đồng, sau khi kích hoạt một phần uy năng căn nguyên, tạo thành cột gió xoáy thông thiên triệt địa, đánh mạnh lên lưới ánh sáng trận pháp bao quanh ba ngọn núi nguy nga.

Lưới ánh sáng lõm xuống, rất nhanh mờ đi.

Tiếp đó lại bùng nổ ra ánh sáng chói tai.

Âm thanh gõ chiêng nhức tai đinh óc, từng đợt sóng âm cuồn cuộn giữa hư không mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Dù là Thệ Linh hay sinh linh đều không dám tới gần.

Uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí, cho dù chỉ có một phần được kích hoạt, cũng mang năng lực dời non lấp bể, là một món trọng khí dùng để phá trận giết địch.

- Ong ong!

- Keng chát!

Mỗi một lần đánh mạnh lên lưới ánh sáng trận pháp, mặt đất xung quanh đều rung chuyển dữ dội.

Mặt đất ngoài rìa trận pháp phòng ngự đã xuất hiện vết nứt rộng vài thước.

Trong cốc.

Nam Cung, Diêm Chỉ Nhược, Triệu Đường chia nhau đứng trên đỉnh ba ngọn núi lớn, điều khiển trận pháp phòng ngự.

Bạch Xuyên điều khiển tám lá cờ đen trận pháp, trấn thủ miệng cốc.

Từ Đạo Thanh cầm phất trần, nhìn trộm đám mây đen, mày nhíu chặt:

- Chư vị, tình hình không ổn! Thệ Linh Hầu Tước càng ngày càng nhiều, ta vậy mà nhìn thấy cả bóng dáng của Mã Thi Hầu. Nếu Mạc Đoạn Phong lại dẫn dụ thêm một toán địch tới nữa, chúng ta ngăn cản bằng cách nào?

Bạch Xuyên lúc này cũng hiểu mình đã xem nhẹ kẻ địch:

- Ta cảm thấy thủ lâu ắt thua. Chẳng bằng lập tức xông ra ngoài, chém giết quân địch bên ngoài trước, sau đó lại nghênh chiến Sở Ngự Thiên.

Thường Ngọc Kiếm lên tiếng:

- Tình hình bên ngoài thế nào, chúng ta hoàn toàn không nắm rõ. Đột ngột lao ra, lỡ như Phạn Diệp Cốc thất thủ thì chúng ta phải làm sao?

Bạch Xuyên đưa đề nghị:

- Bạch mỗ, Thánh Ti, Từ đạo trưởng, Trì Hạo Hãn cùng nhau xông ra ngoài là được, những người còn lại canh giữ trong cốc.

Đường Vãn Châu nói:

- Làm vậy chẳng phải là tạo cho gian tế cơ hội để lợi dụng hay sao?

Tâm tình Bạch Xuyên cực kỳ phức tạp, trước đây chưa từng gặp phải cục diện rối rắm đến như vậy, chẳng những khó phân biệt địch ta, mà còn không có thời gian để suy xét và kiểm tra trong ngoài. Bất kể việc gì dường như cũng cần thiết đưa ra một quyết định chính xác trong thời gian ngắn nhất. Ở Kiếm Đạo Hoàng Đình, đa số các trường hợp đều là tỷ võ lôi đài, mặc dù có tâm cơ tính kế cũng chỉ đơn thuần là những suy tính khéo léo trong thời điểm đánh nhau.

Bạch Xuyên lên tiếng:

- Mọi loại mưu lược đứng trước lực lượng tuyệt đối đều có thể bị đập tan dễ dàng.

Bạch Xuyên cố gắng làm cho mình bình tĩnh, nhìn chăm chú vào hai mắt Đường Vãn Châu:

- Trước lúc xuất phát, Phó Tiêu Tôn chắc chắn đã giao cho Thánh Ti thủ đoạn át chủ bài cực kỳ lợi hại. Ngay lúc này không sử dụng, định chờ đến lúc nào nữa đây?

Đường Vãn Châu im lặng đáp trả, không muốn rơi vào vòng xoáy tranh cãi.

Rõ ràng nắm giữ át chủ bài nhưng không sử dụng, tác dụng của át chủ bài mới là lớn nhất.

Vừa mới bước vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, thậm chí ngay cả mặt mũi Sở Ngự Thiên cũng chưa được gặp, không biết át chủ bài của đối thủ là cái gì, cứ như thế sử dụng át chủ bài của mình. Đường Vãn Châu không cho rằng làm như vậy thì mình còn có thể dắt đám người Thiếu Dương Ti trốn khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thành công.

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Bảng Nhãn đại nhân có thân phận cao quý cỡ nào, tại sao không sử dụng thuật bảo mạng do ngươi mang theo trước?

Hai mắt Bạch Xuyên híp lại, đối mặt với sự xúc phạm nhiều lần của Thường Ngọc Kiếm, hắn đã có chút không thể nhẫn nhịn được nữa.

Giọng nói Đường Vãn Châu cực kỳ lạnh lẽo:

- Lần này không giống với mọi khi, đối thủ tỏ rõ muốn giết sạch chúng ta. Thay vì đứng chịu trận phòng thủ, chẳng bằng chủ động xông ra. Sau khi phá vòng vây liền phân tán chạy trốn, không chừa cơ hội cho tên gian tế lẩn vào giữa chúng ta. Ta sẽ mượn tiếng địch của tiêu địch đặc biệt lần lượt tìm thấy các ngươi, mỗi một người đều sẽ bị kiểm tra, tìm ra gian tế, giết ngay tại chỗ.

- Lúc cần thiết, ta sẽ sử dụng pháp bảo mạng do Phó Tiêu Tôn trao cho, yểm trợ cho các ngươi ly khai. Ta tin rằng, một khi có cơ hội trốn thoát, mỗi một người đều có năng lực ẩn giấu và sinh tồn.

- Ta có thể quyết định cho Thiếu Dương Ti. Bạch Xuyên, còn ngươi thấy sao?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters