Từ Đạo Thanh vốn tưởng Đường Vãn Châu đối mặt với kiếm thế ngập trời của Tình Tảo chắc chắn sẽ dốc toàn lực nghênh kích.
Vì vậy, hắn nắm lấy cơ hội tuyệt vời này, thân hình lướt đi, vung phất trần trong tay đánh lén.
Râu trắng của phất trần giống như chiếc roi quấn tới.
Nhưng không ngờ, Đoạn Nhạc trong Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm của Đường Vãn Châu chém ra lại đột nhiên chuyển hướng chém về phía hắn, dường như đã dự đoán được hắn sẽ ra tay đánh lén.
- Vút!
Đường Vãn Châu và Từ Đạo Thanh tiếp xúc đầu tiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tình Tảo gia nhập vòng chiến.
Ba người vừa tụ đã phân, lùi về ba hướng khác nhau, đạo tâm ngoại tượng và chiến pháp ý niệm xoắn xít lấy nhau.
Trong mắt Từ Đạo Thanh đầy vẻ kinh nghi, cánh tay phải rũ xuống, ngón tay run rẩy, đầu ngón tay không ngừng nhỏ máu.
Phất trần rơi xuống đất.
Vốn là một kiếm chém về phía cổ, nhưng bị hắn dùng cánh tay đỡ được, hóa giải tử kiếp. Nhưng cả cánh tay đều mất đi cảm giác, có xương cốt gãy nát, trong thời gian ngắn đừng hòng khôi phục lại.
Đường Vãn Châu cũng không dễ chịu gì, bị Tình Tảo đâm một kiếm trúng lưng, cho dù có quan bào Châu Mục hộ thể cũng bị nội thương, cổ họng ngứa, miễn cưỡng nuốt máu trở lại, giả vờ như không có chuyện gì.
Từ Đạo Thanh vô cùng tò mò hỏi:
- Ngươi đoán được bằng cách nào?
Đường Vãn Châu dùng kiếm chống thân thể đứng thẳng, không giảm khí thế, âm thầm chữa trị nội thương, dõng dạc nói:
- Ta từng hỏi ngươi, truyền thuyết Độ Ách Quan bồi dưỡng được một mầm non Minh Linh là thật hay giả. Ngươi nói đã nghe qua truyền thuyết, nhưng chưa từng gặp.
Từ Đạo Thanh hỏi:
- Điểm khả nghi ở chỗ nào?
Đường Vãn Châu đáp:
- Ta căn bản chưa từng nghe nói về truyền thuyết này, là thuận miệng bịa ra.
Từ Đạo Thanh vịn trán thở dài nói:
- Nếu vậy, tại sao lúc đó ngươi không lập tức bắt giữ ta?
Đường Vãn Châu cười khổ nói:
- Bởi vì trên người Triệu Đường, Diêm Chỉ Nhược, Nam Cung cũng có điểm đáng ngờ, thậm chí điểm đáng ngờ còn lớn hơn ngươi. Một người che giấu tu vi niệm lực tam trọng. Một người có quá khứ không từ thủ đoạn. Một người hận thù sâu nặng với Ma Quốc và Độ Ách Quan. Đây là điểm thứ nhất.
- Thứ hai, trong Truyền Tống Điện, máu của ngươi không có vấn đề gì, Huyền Thiên Kính cũng không soi ra được bất kỳ sơ hở nào trên người ngươi.
- Thứ ba, Đồ Miên Cẩu nhất định là Hợi Sứ, không sai được. Làm sao ta có thể khẳng định trong mười một Thiếu Dương Vệ còn có một tên gian tế nữa?
- Ta có thể khẳng định ngươi chính là tên gian tế đó là vào lúc nãy. Khi ngươi đuổi tới không nên đứng bên cạnh ta, mà nên đánh chặn phía sau Tình Tảo, hoặc trực tiếp đánh lén nàng. Từ đạo trưởng, chân tướng rốt cuộc là gì?
Từ Đạo Thanh cảm thán một tiếng nói:
- Không thể không nói, ngươi quả thực có tư cách làm Thánh Ti của Thiếu Dương Ti. Nếu không phải Bạch Xuyên và Mạc Đoạn Phong khuấy động nội bộ Thiếu Dương Ti rối tinh rối mù, khiến Nam Cung có suy nghĩ liên thủ cùng bọn họ giết Sở chân truyền, khiến Diêm Chỉ Nhược nảy sinh lòng tham, từ đó khiến ngươi phân tán tinh lực, ta căn bản ngay cả tin tức cũng không thể truyền ra.
- Theo lý mà nói, những người như Nam Cung, Diêm Chỉ Nhược, Khâu Thừa, Lục Thanh bị Bạch Xuyên và Mạc Đoạn Phong lôi kéo qua, nếu không phân tâm, lấy tài trí của bọn họ, có lẽ ta đã sớm bại lộ.
- Thánh Ti, ngươi có thừa nhận các ngươi thua không hề oan? Thua còn chưa đủ thảm, đáng lẽ toàn bộ đều nên bị bắt sống mới đúng.
Trong đầu Đường Vãn Châu hiện ra cảnh tượng Tử Tiêu Lôi Ấn dâng lên trước đó, từng thấy từ xa có bốn cỗ thây khô đứng cùng Lý Duy Nhất, Thanh Tử Khâm, vận chuyển Vạn Tự Khí.
Lại nghĩ đến những Thiếu Dương Vệ tự trốn chạy sau khi đột phá vòng vây.
Đối mặt với sự truy bắt trùng trùng điệp điệp, mỗi người tất nhiên đều phải đối mặt với thử thách sinh tử gian hiểm.
Đường Vãn Châu thở ra một hơi dài, xóa bỏ tạp niệm trong đầu, không bị lời nói của Từ Đạo Thanh ảnh hưởng:
- Nếu các ngươi không khăng khăng muốn bắt sống, có lẽ chúng ta căn bản không thể đột phá vòng vây. Mục đích Sở Ngự Thiên muốn bắt sống chúng ta nằm ở chỗ, cái chết của Tần Chính Dương làm cho Thiếu Dương Ti danh tiếng vang xa, khiến uy danh của hắn bị quét sạch, bức thiết muốn lấy lại thể diện.
Đường Vãn Châu biết, Sở Ngự Thiên muốn bắt sống bọn họ có lẽ còn một nguyên nhân khác, muốn làm rõ tình huống chân thực của Sửu Sứ Tạ Vô Miên.
Rốt cuộc Tạ Vô Miên đã chết hay chưa?
Rốt cuộc Tạ Vô Miên có phải là mật thám mà Tiêu Linh Quân cài vào trong Thái Âm Giáo hay không?
Không làm rõ chuyện này, Sở Ngự Thiên sẽ giống như Đường Vãn Châu đêm trước đại chiến, vĩnh viễn ở trong trạng thái phòng bị và nghi ngờ.
Từ Đạo Thanh đương nhiên biết chân tướng, nhưng Đường Vãn Châu không cho rằng người trước mắt này vẫn là Từ Đạo Thanh từng quen.
Tình Tảo không vội ra tay, dáng vẻ như đang xem kịch.
Nàng biết Đường Vãn Châu đang câu giờ để chữa thương.
Nhưng thời gian thật ra đứng về phía Thái Âm Giáo, rất nhanh sẽ có nhiều Thệ Linh Hầu Tước bao vây tới.
Đường Vãn Châu trong trạng thái liều mạng rất nguy hiểm, Tần Chính Dương còn bỏ mạng ở Đông Hải, Tình Tảo không muốn mạo hiểm.
Từ Đạo Thanh nói:
- Thánh Ti không cần dùng lời lẽ chê bai chúng ta, nếu các ngươi có thực lực gấp mấy lần kẻ địch, chắc chắn cũng sẽ muốn bắt sống để thu được giá trị thông tin, giá trị răn đe, giá trị xúi giục phản trắc lớn hơn.
Đường Vãn Châu nói:
- Nếu ngươi đã bại lộ, sao không thỏa mãn sự tò mò trong lòng ta, nói cho ta biết Đồ Miên Cẩu đã đi đâu? Ngươi là ai? Có lẽ sau khi ta biết đáp án sẽ không nỡ chết, sẽ bị các ngươi bắt sống.
Từ Đạo Thanh đứng ở vị trí địa hình khá cao, nhìn từ khóe mắt có thể liếc thấy mấy bóng dáng Thệ Linh Hầu Tước đang lặng lẽ lẻn tới.
Thế là, hắn tiếp tục kéo dài thời gian:
- Thánh Ti có từng nghe nói đến Thái Hư Tộc không?
Đường Vãn Châu bật thốt:
- Thái Hư Tộc!
Trong mắt Đường Vãn Châu tuôn ra ánh sáng khó tin, nói:
- Thái Hư Tộc thần bí quỷ dị sinh tồn trong chỗ sâu của Vong Giả U Cảnh trong truyền thuyết? Thái Hư Tộc đã ngàn năm không xuất hiện ở phía nam Doanh Châu rồi phải không, lẽ nào ngươi là...
Thân thể của Từ Đạo Thanh đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
- Vút!
Một chùm hư quang hình người bước ra từ trong cơ thể hắn.
Giống như không có bất kỳ vật chất nào, có thể xuyên qua thân thể hư quang của hắn, lờ mờ nhìn thấy địa hình núi non phía sau.
Hư quang hình người cử động hai cánh tay, nói:
- Bị giam cầm trong thân xác nặng nề và yếu ớt thực sự là một chuyện khó chịu, giống như tự mang gông cùm. Thánh Ti, chúng ta làm quen lại một lần nữa, tại hạ là Hợi Sứ Thái Âm Giáo, Tĩnh Trinh.
- Ngàn năm không có tộc nhân đặt chân tới Sinh Cảnh, quả nhiên đã bị lãng quên. Nếu không, Mạc Đoạn Phong xuất thân từ Thái Hư Doanh đáng lẽ có thể suy đoán được một chút.
Đường Vãn Châu hỏi:
- Vậy nên, thân xác của Đồ Miên Cẩu cũng chỉ là vật chứa thân thể của ngươi?
Hư quang hình người tiếp tục nói:
- Tộc nhân Thái Hư muốn tiến vào quốc độ Nhân tộc đương nhiên cần thân phận và vật chứa. Khi ta nhận ra Từ Đạo Thanh luôn giám sát mình, ta liền biết đã bại lộ!