Phục kích (2)

Sau khi rời tay, ấn ký ngày càng to lớn trong lúc xoay tròn.

Toàn bộ hư không cũng dường như xoay theo.

- Bùm!

Ấn ký chữ Vạn đè các cột nước vỡ nát, hóa thành bọt nước rơi lả tả.

Ngay sau đó, càng nhiều cột nước được sinh ra.

Hồn linh của Hoằng Hầu mạnh mẽ, thi triển ra thuật pháp công kích ý niệm.

Nhất thời, mây đen hồn vụ vô tận bao trùm lấy Lý Duy Nhất, ngấm vào trong cơ thể hắn. Trước sức mạnh quỷ dị này, phòng ngự của chiến y Pháp khí trên người có cũng như không.

- Vù rào!

Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ dâng lên trong hư không, bức tất cả mây đen hồn vụ vừa mới xâm nhập vào cơ thể Lý Duy Nhất ra ngoài, tiếp đó, đốt cháy sạch.

Hoắc Thiên Minh xuất hiện tại ven hồ nước đen thui, vừa kích hoạt Thiên Xỉ Chiến Hoàn, vừa gầm lên:

- Giỏi cho Lý Duy Nhất, dám tập kích bản sứ. Không chém ngươi, bản sứ làm sao giải thích với chân truyền đây?

Lý Duy Nhất trừng mắt nhìn hắn, một đống Thiên Kiếm Phù bay ra từ mi tâm, hóa thành mưa phù đan xen chằng chịt bay tới.

Hoắc Thiên Minh mắng:

- Chiêu này của ngươi vô dụng! Bản sứ đã phá cảnh tới tam trọng đỉnh phong, vô địch dưới chân truyền... sao mà nhiều vậy?

Sắc mặt Hoắc Thiên Minh liền biến đổi, phát hiện ra Thiên Kiếm Phù bay tới không chỉ có năm, sáu chục tấm, thoạt nhìn có gần một trăm, thầm chửi một câu:

- Luyện phù không tốn tiền sao?

Hắn vội vàng giơ Thiên Xỉ Chiến Hoàn lên, xoay tròn che trước người, hình thành một màn chắn vòng xoáy khổng lồ.

Đồng thời, hắn không quên nhắc nhở mỹ nữ Thi Hầu bên cạnh:

- Ngôn Cơ, mau trốn ra sau lưng ta, tiểu tử này cực kỳ quái dị, là một trong những kẻ thù mà chân truyền coi trọng nhất.

Lý Duy Nhất nhìn thấy các Thiên Kiếm Phù bị Thiên Xỉ Chiến Hoàn không ngừng chấn bay ra ngoài, biết Hoắc Thiên Minh quả thực đã khác xưa, tu vi quả nhiên tăng lên một mảng lớn.

- Tinh dược ngàn năm hơn phân nửa là nằm trên người Hoắc Thiên Minh! Phải lấy tốc độ nhanh nhất giải quyết đi Hoằng Hầu, nếu không nó liên thủ với Hoắc Thiên Minh, ta sẽ rơi vào cảnh khó khăn giống với Nam Cung năm đó.

Lý Duy Nhất tự nhận chiến lực của bản thân so với Nam Cung trước kia còn có khoảng cách, nhưng hắn nắm giữ nhiều loại thủ đoạn có thể khắc chế âm linh, xét ở điểm này thì không người nào theo kịp hắn.

- Rào rào!

Tử Tiêu Lôi Ấn cuối cùng lại ngưng tụ ra lực lượng căn nguyên, rơi vào hồ nước màu đen phía dưới.

Vang tiếng nổ điếc tai, mặt hồ nổ tung, đất sụp lún. Lôi điện màu tím tựa như vạn con rồng gầm rống tuôn ra từ khắp mọi hướng.

Hoàng Long Kiếm trong tay Lý Duy Nhất hiện ra chín cái bí văn cổ xưa. Hắn mở ra Thông Thiên Nhãn ở mi tâm, bắn ra cột sáng, tìm kiếm hồn thể của Hoằng Hầu trong hồ nước màu đen ở dưới.

- Tìm thấy rồi, dưới lòng đất.

- Vù!

Lý Duy Nhất đánh ra sáu trang Địa Thư bay xuống lòng đất, phong tỏa khu vực nơi hồn thể Hoằng Hầu đang ở.

Tiếp theo, một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận ngưng tụ ra trước, hóa thành một trăm lẻ tám chùm sáng lôi điện rơi xuống, cùng lúc chém tới hồn thể Hoằng Hầu.

Âm thanh vang dội mà kinh hãi của Hoằng Hầu vọng từ lòng đất:

- Hoắc Thiên Minh, cứu ta! Tiểu tử này quả thật quái dị, địa hình nơi đây đã bị hắn phong tỏa, hồn thể của ta không thể trốn đi!

Hoắc Thiên Minh nói:

- Ráng chống đỡ, bản sứ lập tức thoát vây.

Hoắc Thiên Minh bị Thiên Kiếm Phù che trời lấp đất bao phủ, gầm thét liên tục.

- Vù!

Lý Duy Nhất giơ kiếm qua đỉnh đầu, dẫn tới Lục Giáp Dương Lôi.

Khoảnh khắc tiếp theo, thân thể và kiếm tựa như con thoi lôi điện, với khí thế tuyệt luân lao lao thẳng xuống đất, cả người đâm sâu vào bên trong lòng đất.

Sau một phen giao phong kịch liệt, nghe thấy một tiếng bùm, hồn thể của Hoằng Hầu bị Hoàng Long Kiếm đâm xuyên, nổ tung.

Tu vi của Hoằng Hầu cao thâm cỡ nào, đạt tới tam trọng đỉnh phong, hồn vụ bắn tán loạn, nhanh chóng xông tới chỗ Hoắc Thiên Minh, muốn ngưng tụ lại một lần nữa.

Điều làm cho Hoằng Hầu kinh hãi chính là, tất cả hồn vụ vậy mà bốc cháy lên.

- Không... tại sao lại như vậy... lực lượng này của ngươi gì? Tại sao còn đáng sợ hơn cả lôi điện? Tại... sao...

Trong tiếng thét chói tai thê lương, từng sợi hồn vụ của Hoằng Hầu hóa thành hỏa diễm quang hà, dần cháy rụi không còn gì.

- Vù vù!

Thiên Kiếm Phù đang vây đánh Hoắc Thiên Minh tựa như thủy triều bay đi mất.

Thân thể Hoắc Thiên Minh bị kinh văn bao phủ, Thiên Xỉ Chiến Hoàn lơ lửng trên đỉnh đầu, một đôi mắt hổ nhìn chằm chằm hồ nước màu đen bị lôi điện che phủ trước mắt, cùng với hồn hỏa đang bốc cháy trên mặt hồ, trong lòng vô cùng chấn động.

Mới trôi qua bao lâu chứ?

Lý Duy Nhất vậy mà có thể vừa kiềm chế hắn, trong thời gian cực ngắn đánh chết một vị Dị Chủng Thệ Linh Hầu Tước tam trọng đỉnh phong.

Ở một đầu khác, hai Thệ Linh Quỷ Hầu bị bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vây công, hồn thể đã sớm vỡ nát.

Lý Duy Nhất cầm Hoàng Long Kiếm, Tử Tiêu Lôi Ấn lơ lửng trên đầu, thân hình trác tuyệt bay lên từ mặt hồ màu đen, nhìn chăm chú Hoắc Thiên Minh bên bờ hồ, hỏi:

- Các hạ thật sự vô địch dưới chân truyền sao? Ta nhớ không lầm, ngươi đã từng mời ta đấu một chọi một công bằng?

Hoắc Thiên Minh nói:

- Đương nhiên nhớ kỹ, ta vẫn nhớ rõ tiền đặt cược. Nguy rồi, ai đó?

Hoắc Thiên Minh đột ngột gầm lên một tiếng như vậy, ngay sau đó, hắn làm ra một hành động khiến Lý Duy Nhất sửng sốt.

Chỉ thấy, Thiên Xỉ Chiến Luân lơ lửng trên đỉnh đầu hắn đột nhiên đập vào mỹ nữ Thi Hầu bên cạnh, đánh nàng ngất xỉu ngã xuống đất.

Hoắc Thiên Minh nói:

- Kinh Trập, ta có một tin tức cực kỳ quan trọng, ngươi phải nhanh chóng đi báo lại cho Thánh Ti của Thiếu Dương Ti.

Hoắc Thiên Minh giống như đột nhiên biến thành một người khác, vẻ mặt nghiêm túc, trong giọng nói không còn vẻ hời hợt.

Lại là chiêu này?

Ánh mắt Lý Duy Nhất khác lạ, nghĩ đến Tạ Vô Miên lúc sắp chết, bèn nói:

- Kinh Trập? Ngươi đừng nói với ta, ngươi là ám tiêu của Tiêu Linh Quân nhé? Hợi Sứ Tĩnh Trinh là Thái Hư Tộc ẩn náu trong Thiếu Dương Ti, Thái Âm Giáo các ngươi có thể biết danh xưng tiết khí của ta cũng không phải việc gì khó. Giống như chúng ta biết rành về Thập Nhị Thái Âm Sứ các ngươi.

Hoắc Thiên Minh nói:

- Tin tức về Thập Nhị Thái Âm Sứ đều do ta truyền về Tiêu Linh Quân.

Hoắc Thiên Minh muốn chứng minh bản thân, lại nói:

- Lần giao phong vừa rồi, nếu ngươi dùng toàn bộ niệm lực khống chế chín mươi ba tấm Thiên Kiếm Phù, quả thật có thể trấn áp ta, thậm chí có thể khiến ta bị thương. Nhưng ban nãy, đa số niệm lực của ngươi đều được dùng để chống lại và hóa giải công kích ý niệm của Hoằng Hầu, sự khống chế đối với Thiên Kiếm Phù kỳ thực rất yếu kém, ta muốn phá vỡ nó vốn không phải là việc khó. Một khi ta và Hoằng Hầu liên thủ, ngươi còn có phần thắng sao?

Dường như là để chứng minh bản thân có thực lực đánh phá trấn áp của Thiên Kiếm Phù.

Hoắc Thiên Minh nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất, đồng thời nhấc bàn tay phải lên, đung đưa trước sau tựa như rồng rắn vẫy đuôi.

Mây mù ở xung quanh cuồn cuộn nổi lên.

Một chưởng ấn đạo thuật tầng năm mới nhập môn Vân Hải Phất Phong Chưởng ngưng tụ ra, vỗ nhẹ về phía Lý Duy Nhất.

- Ầm ầm!

Mấy chục vạn Trường Sinh kinh văn và pháp khí đan xen thành lốc xoáy, đánh cho hồ nước màu đen trong vòng mấy dặm trước mắt hóa thành hơi nước, mặt đất cũng bị gọt mất một tầng, lõm xuống.

Lý Duy Nhất duy trì cảnh giác, kiếm quang lóe lên, nhưng lại giữ vẻ bình tĩnh gặp nguy không loạn.

Chỉ thấy sự điều khiển chưởng lực và đạo thuật của Hoắc Thiên Minh tinh diệu đến cực điểm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters