Ám tiêu

Rõ ràng Lý Duy Nhất đang ở trung tâm của đòn tấn công bằng đạo thuật, nhưng chưởng lực tràn tới lại tự động chia làm hai, chỉ thổi tung mái tóc và vạt áo hắn, tựa như gió mát thoảng qua mặt.

Nắm giữ lực lượng không công kích còn khó hơn kiểm soát lực lượng công kích.

Giờ khắc này, chiến lực mà Hoắc Thiên Minh phô bày ra không thua gì Đường Vãn Châu hai năm trước.

Hơn nữa, chưởng lực cuồn cuộn không dứt kia được vận dụng một cách nhẹ nhàng tự nhiên, rõ ràng là vẫn còn giữ sức.

Hoắc Thiên Minh thu hồi pháp khí và Trường Sinh kinh văn, đắc ý nhàn nhã nói:

- Có thể trở thành Thập Nhị Thái Âm Sứ, Hoắc mỗ coi như có chút bản lĩnh chứ hả?

Lý Duy Nhất nói:

- Đâu chỉ là có chút bản lĩnh, Mão Sứ quá khiêm tốn rồi.

Lý Duy Nhất hơi tin Hoắc Thiên Minh là gián điệp của Tiêu Linh Quân, nếu không vừa rồi hắn không có lý do gì trơ mắt nhìn Hoằng Hầu bị giết. Hành động lúc này cũng là đang phơi bày thực lực chân chính của bản thân, trăm hại mà không có một lợi.

Nhưng trong lòng Lý Duy Nhất còn một tầng băn khoăn khác, liền giả bộ trầm tư, ánh mắt nhìn về phía hai vị Quỷ Hầu đã bị bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đánh chết.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều có tu vi nhất trọng đỉnh phong, sở hữu thực lực đơn độc vật lộn với cường giả nhị trọng. Trong đó, thiên phú phệ hồn của Nhị Phượng, Kim Ô Hỏa Diễm của Tam Phượng, sấm sét phóng ra từ hai mắt của Tứ Phượng đều có tác dụng khắc chế Quỷ Linh.

Sau khi hồn thể của hai vị Quỷ Hầu kia nổ tung, lượng lớn Nghiệp Hỏa màu xanh lục trong cơ thể trút xuống, bốc cháy trên mặt đất.

Lý Duy Nhất lấy ra hồ lô màu đỏ thẫm giao cho Đại Phượng, để nó đi thu thập.

Nhị Phượng thì đang cắn nuốt linh hồn, muốn đột phá đến nhị trọng trước Đại Phượng và Thất Phượng.

Sau khi Lý Duy Nhất suy nghĩ đi nghĩ lại, liền lên tiếng:

- Lẽ nào có hai Tiêu Linh Quân ẩn núp trong Thập Nhị Thái Âm Sứ? Sao ta tin chuyện này được?

Hắn lo lắng mục đích của Hoắc Thiên Minh là thử thám thính sống chết và thân phận chân thật của Tạ Vô Miên.

Hoắc Thiên Minh vô cùng sốt ruột, không nói nhiều nữa:

- Ta mặc kệ Tạ Vô Miên có phải là gián điệp của Tiêu Linh Quân hay không, ta cũng không hy vọng ngươi dễ dàng tin tưởng ta, ngươi chỉ cần đưa tin tới là được. Nói với Thánh Ti của Thiếu Dương Vệ rằng Thái Âm Giáo đang ở phía nam của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, không ngừng tiếp dẫn đại quân Thệ Linh của Nghiệp Thành và bình nguyên Thất Oan vào đây, bảo nàng sớm chuẩn bị đi. Muốn rút lui ngay lập tức, hay là âm thầm liên hợp tất cả thế lực sinh linh tấn công trước thì tùy vào lựa chọn của các ngươi.

Tin tức này tựa như sấm sét giữa trời quang!

Trong lòng Lý Duy Nhất chấn động mạnh, buột miệng hỏi:

- Triệu tập đại quân, Sở Ngự Thiên đang muốn làm gì?

Hoắc Thiên Minh nhẹ lắc đầu:

- Dường như có liên quan đến một vài tình huống của bản thân Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta vẫn chưa tra xét rõ nguyên nhân cụ thể. Nhưng tiện tay giải quyết các ngươi là chuyện tất nhiên.

- Vận chuyển Tuế Nguyệt Thạch đưa ra ngoài là điều kiện đối phương đưa ra khi Sở Ngự Thiên mượn binh từ Nghiệp Thành. Mặt khác, ta nghe nói mấy chục năm trước, vào chu kỳ khu vực Khô Vinh yếu đi, có Thệ Linh phát hiện ra tình hình khác thường của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, vì vậy đã ở lại không đi ra ngoài. Dưới sự giúp đỡ của Minh Vực, ai cũng không biết bọn chúng đã tu luyện đến cảnh giới cỡ nào, Sở Ngự Thiên vẫn luôn tìm kiếm bọn chúng. Nhưng những Thệ Linh này tựa như bốc hơi khỏi thế gian, Thái Âm Giáo đến nay vẫn chưa tìm được bất cứ ai.

- Tóm lại, nếu các ngươi còn giữ đạo thuật do cường giả thế hệ trước ban tặng thì tuyệt đối không được dùng tùy tiện, có lẽ quyết đấu sinh tử thật sự vẫn chưa tới.

Lý Duy Nhất và Hoắc Thiên Minh đồng thời sinh ra cảm ứng, nhìn về phía bắc.

Phía bắc, một luồng khí tức sắc bén lấy tốc độ cực nhanh lao tới, tựa như một thanh thiên kiếm chói lọi vắt ngang qua lãnh thổ vạn dặm, khí thế khiến người ta kinh hãi.

Tốc độ cực nhanh.

Tình Tảo vốn sở trường về đạo thuật thân pháp vẫn có vẻ kém hơn kẻ này.

Hoắc Thiên Minh nói:

- Là Tề Kiếm Như của Độ Ách Quan, đi vào cùng đội ngũ của Ma Quốc. Hắn theo ta một đoạn đường rồi, vẫn luôn tìm cơ hội xuất thủ, cho rằng ta không phát hiện. Lúc này chắc là phát hiện ra chấn động chiến đấu nên mới bay nhanh đến.

Vẻ mặt Hoắc Thiên Minh nghiêm túc, biết rõ hậu quả của việc bại lộ thân phận:

- Tề Kiếm Như đã bứt đứt xiềng xích Trường Sinh Tỏa thứ ba, đạt tới tam trọng sơ kỳ, chiến lực vượt qua ngươi và ta một khoảng lớn. Nếu hắn có thể ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc nâng cao tu vi lên đến điểm giới hạn bứt đứt Trường Sinh Tỏa thứ tư, sau khi ra ngoài phá cảnh bước vào Đại Trường Sinh, xác suất cao sẽ trực tiếp được sắc phong làm chân truyền, lấy ưu thế tu vi đè ép các đối thủ cạnh tranh khác. Ngươi mau dốc toàn lực tấn công ta, tuyệt đối đừng nương tay.

Nói xong, Hoắc Thiên Minh ôm lấy mỹ nữ Thi Hầu đang ngất xỉu lên, chân bước như tàn ảnh, thi triển đạo thuật thân pháp tầng bốn đại thành, Phi Vân Thập Tam Độ.

- Vút!

Lắc người một cái, trên mặt đất xuất hiện mười ba Hoắc Thiên Minh.

Mỗi thân ảnh cách nhau một, hai dặm, chỉ trong nháy mắt đã đến ngoài hai mươi dặm. Thuật chạy trốn cao minh tới cực điểm.

Đại Trường Sinh tứ trọng muốn đuổi theo cũng không phải chuyện dễ dàng.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Độn thuật lợi hại thật.

Lý Duy Nhất thu bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào trong túi trùng, pháp khí kích hoạt quan bào Châu Mục hóa thành quả cầu ánh sáng sương mù màu tím, Không Gian Độn Di đuổi theo mười mấy dặm.

Hắn lớn tiếng hét:

- Chết đến nơi rồi còn muốn chạy trốn?

- Ầm ầm!

Tử Tiêu Lôi Ấn bay ra ngoài, tấn công qua hư không.

Một lát sau, một luồng kiếm quang sáng ngời xé gió lao tới, rơi xuống mặt đất rải rác Tuế Nguyệt Thạch. Thân ảnh trẻ tuổi anh tư hiên ngang như Kiếm Tiên từ mờ ảo chuyển thành rõ ràng.

Chân trời biến thành màu tím, truyền tới tiếng sấm sét nổ vang.

Tề Kiếm Như điều tra dấu vết chiến đấu trên mặt đất, lộ ra vẻ kinh hãi, sau đó men theo đất bị sét đánh cháy đen đuổi theo trăm dặm, phát hiện vết máu dưới đất.

Hắn đã phát hiện ra khí tức của Tử Tiêu Lôi Ấn.

Nhưng không tin bằng vào sức của một mình Lý Duy Nhất có thể hoàn thành hành động vĩ đại như vậy.

Phải biết rằng, Hoắc Thiên Minh, Hoằng Hầu đều là tam trọng đỉnh phong, Địa Long Thi Hầu cũng là cường giả trong tam trọng. Đồng thời đối mặt với ba kẻ này, Tề Kiếm Như còn không nắm chắc phần thắng được bao nhiêu.

Tề Kiếm Như đang muốn tiếp tục truy đuổi về phía trước, trong bóng tối, một quỷ ảnh khổng lồ màu đỏ như máu to cỡ ngọn núi lớn bước ra.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.

Âm phong thổi quét toàn bộ bình nguyên.

Ánh mắt Tề Kiếm Như sâu thẳm, cảm nhận được sát ý thấu xương.

Huyết Sơn Hầu chạy tới từ Thiên Đô Hà Minh Vực, cho rằng người chặn giết đội ngũ áp giải là Tề Kiếm Như, sải bước lao đến, khuôn mặt dữ tợn, miệng phát ra tiếng quát phẫn nộ:

- Nhân loại, ngươi muốn chết!

...

Phía nam của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chính là thế lực Thệ Linh lấy Viễn Cổ Nghiệp Thành làm trung tâm, là nơi hồn về của kẻ chết oan, oan hồn, oán hồn.

Trong tình báo Bách Lục của Động Khư Doanh, Nghiệp Thành Quân Hầu Lục xếp ở hàng đầu, cao thủ nhiều như mây.

Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu cùng Ngọc Thi Hầu giao chiến với Bạch Xuyên lúc trước chính là đến từ Viễn Cổ Nghiệp Thành.

Thành chủ Nghiệp Thành là tồn tại lợi hại hơn cả Thánh Anh, là cường giả Thệ Linh đệ nhất ở khu vực xung quanh Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Có lời đồn rằng Ngũ Quỷ của bình nguyên Thất Oan đều phải nghe theo mệnh lệnh của thành chủ Nghiệp Thành.

Lý Duy Nhất từng gác ở trạm gác Nghiệp Thành ba tháng, biết vị trí đại khái của Viễn Cổ Nghiệp Thành. Vì thế, hắn đi thẳng về hướng nam, tìm dọc theo khu vực Khô Vinh ở ven Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, dò xét dấu vết của quân đội.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters