Bóng tối vô tận, ánh trăng của Tuế Nguyệt trở nên vô cùng yếu ớt ở nơi biên cương này. Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc vốn chính là nơi mà ánh trăng Tuế Nguyệt chạm tới, vẽ ra biên giới quốc gia của chính mình trong Vong Giả U Cảnh.
Toàn bộ thế giới chìm trong yên tĩnh, chỉ có tiếng gió cát gào thét thổi không dứt.
Trong khoảnh khắc, mọi dấu vết đều bị chôn vùi.
Điều này dẫn đến việc Lý Duy Nhất tìm kiếm mấy ngày, chạy hai vạn dặm nhưng không thu hoạch được gì.
Cho dù thật sự có quân đội Thệ Linh rải khắp vùng hoang dã vô bờ bến như vậy, nếu thi triển chút ít thủ đoạn ẩn nấp, muốn tìm được cũng khó như lên trời, chẳng khác gì mò kim đáy bể.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Lẽ nào Hoắc Thiên Minh lừa ta?
Lý Duy Nhất nhìn khu vực Khô Vinh màu xám trắng ở phía xa, chuẩn bị vượt qua, đi tới trạm gác, để Tiêu Linh Quân tới Viễn Cổ Nghiệp Thành điều tra.
Động ý niệm, hắn nghĩ đến một nơi.
Phạn Diệp Cốc Minh Vực.
Nơi đó chỉ cách khu vực Khô Vinh ven biên giới có sáu ngàn dặm.
Nếu Thái Âm Giáo có đại nhân vật tiếp dẫn đại quân Thệ Linh, chắc chắn cần một nơi để đóng quân.
Phạn Diệp Cốc Minh Vực đã trải qua một trận huyết chiến thê thảm, ai dám trở về điều tra? Quay về cũng không có ý nghĩa gì.
Hơn nữa, ở đó còn có trận pháp phòng ngự hoàn chỉnh, vừa khéo là nơi tuyệt vời để đóng quân giấu lính.
Cách biệt hai năm, Lý Duy Nhất một lần nữa quay lại Phạn Diệp Cốc Minh Vực, ẩn thân tại một khu vực đá vụn, đứng từ xa ngắm nhìn ba ngọn núi hùng vĩ sừng sững kia.
Những vết nứt và vết thương trên mặt đất do Pháp khí va chạm tạo ra đến nay vẫn chưa được gió cát lấp đầy.
Đột nhiên, mắt Lý Duy Nhất nheo lại khi thấy bên ngoài cửa cốc dựng một cây cột cờ, một thi thể bị treo trên đó.
Quan bào Thiếu Dương Vệ rách nát, tóc rũ rượi như rơm khô, thi thể đã bị phong hóa trở nên khô quắt và xám đen.
Là Lục Thanh!
Trong lòng Lý Duy Nhất rối bời cảm xúc.
Lúc trước khi Phó Tiêu Tôn để bọn họ tự do quyết định có đi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc hay không, những lời hào hùng tráng chí của Lục Thanh vẫn còn văng vẳng bên tai.
Đệ nhất nhân cùng cảnh giới trong một thời kỳ của một Giới Cảnh, từng hưởng thụ vô số lời ca ngợi và sự ưu ái, vậy mà mới ở Trường Sinh cảnh nhất trọng đã phải dừng bước đột ngột, đánh mất tương lai trong sự kỳ vọng của mọi người.
- Ầm ầm!
Trên khu đất trống phía trước cửa cốc, một trận lốc xoáy thổi ngang qua, cuốn lên bụi bặm cát đá.
Trong bụi cát tỏa ra âm vân vụ khí.
Một đội kỵ binh Quỷ Quân toàn thân mặc khôi giáp, chỉnh tề đồng loạt bước ra từ trong sương mù âm u.
- Loảng xoảng, loảng xoảng.
Mang những trang bị tiêu chuẩn như giáp trụ, chiến đao, cung tên, bọn chúng hiển nhiên là có thể tạo thành chiến trận, bộc phát ra chiến lực phi phàm.
Quân kỷ của chúng nghiêm minh, sát khí vô cùng nặng nề. Bất kể là quân lính hay tọa kỵ hồn thú, trong đôi mắt đều bốc cháy Nghiệp Hỏa màu xanh lục, mang lại cho người ta cảm giác áp lực rất lớn.
Lý Duy Nhất đang khoanh chân đả tọa lập tức mở hai mắt, nhìn chăm chú sang đó.
Chỉ thấy một chiếc chiến xa màu đen từ trong đám sương mù âm u đi ra.
Chiến xa màu đen dừng ở phía trước cửa cốc.
Trong cốc có binh lính Quỷ Quân đi ra, khom người bẩm báo điều gì đó.
Người trong xe dùng phương thức truyền âm để ra lệnh cho toàn bộ Quỷ Quân, hoàn toàn không lộ diện, dáng vẻ có vẻ khá bí ẩn.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Không ngờ thật sự tiếp dẫn âm binh của Nghiệp Thành. Muốn tiếp dẫn âm binh tất nhiên phải dùng Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh, một vật phẩm quan trọng như thế này chắc chắn Sở Ngự Thiên đã giao cho cao thủ đáng tin nhất quản lý. Sẽ là ai, Tình Tảo? Hoặc là Lạc Âm Cơ trước giờ chưa từng lộ diện?
Ánh mắt Lý Duy Nhất ghim chặt không rời, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Hắn phát hiện hai kẻ dẫn đầu đội kỵ binh Quỷ Quân này, ngay cả giáp trụ trên người cũng thiêu đốt Nghiệp Hỏa, quỷ thể cao tới vài mét, khí tràng vô cùng bất phàm, rõ ràng là những nhân vật lợi hại trên Nghiệp Thành Quân Hầu Lục.
Đột nhiên, hai người này tựa như có cảm ứng, nhìn về phía nơi Lý Duy Nhất ẩn nấp.
Sắc mặt Lý Duy Nhất biến đổi kịch liệt, nhận ra chính vì mình nhìn quá lâu nên đã khiến đối phương nhận ra sự bất thường. Vì thế, hắn vội vàng dọn sạch dấu vết trên mặt đất, mượn sức gió, tàng hình nương theo gió bay đi.
May mắn là khoảng cách đủ xa, đối phương không chắc liệu có người đang rình coi hay không, chỉ kiểm tra đơn giản một vòng rồi liền quay trở lại.
Từ trong chiếc chiến xa đen vọng ra một giọng nói không biết là nam hay nữ:
- Không được nán lại trước cửa cốc, lập tức đưa quân vào cốc, bản sứ còn phải tiếp tục đi tiếp dẫn tốp quân đội tiếp theo.
...
Sau khi rời khỏi Phạn Diệp Cốc Minh Vực, Lý Duy Nhất lập tức chạy về phía biên cương của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chuẩn bị bẩm chuyện này cho Tiêu Linh Quân trước.
Không có Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh cũng có thể vượt qua khu vực Khô Vinh, nhưng sẽ giảm nhiều tuổi thọ.
Nếu đường cùng thì sau đó khớp khẩu cung với Đường Vãn Châu, nói rằng lúc ấy Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh nằm trong tay hắn, cũng có thể qua mắt người khác được.
Mượn lực lượng thời gian của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, Lý Duy Nhất đi ra khỏi khu vực Khô Vinh, sau đó thổi vang tiêu địch. Một lát sau, trong bóng tối xa xôi có tiếng tiêu địch hồi đáp hắn, biểu thị đó là người đang chờ bên ngoài để ứng cứu bọn họ.
Sau khi Lý Duy Nhất bẩm báo tình hình xong, liền quay trở lại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chuẩn bị lập tức lên đường đi Xuân Thành.
Xa xa, hắn lại nhìn thấy phế tích cổ thành mà lúc trước mọi người cùng nhau bước vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc rồi tạm thời dừng chân.
Nó tựa như một con cự thú bị năm tháng vứt bỏ, nằm yên lặng ở đường chân trời.
Phế tích cổ thành cách khu vực Khô Vinh chỉ có năm trăm dặm, còn rất gần Viễn Cổ Nghiệp Thành. Đặt vào thời kỳ phồn thịnh của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, chắc chắn đây là trấn nhỏ vùng biên cương dùng để phòng thủ oán hồn, oan hồn ở phía nam.
Nghĩ đến những dấu chân phát hiện lúc đầu, Lý Duy Nhất vẫn luôn cảm thấy quá trùng hợp.
Thế là, ma xui quỷ khiến, hắn lại đi đến bên ngoài phế tích cổ thành.
Tường thành bị phong hóa nghiêm trọng, chỉ còn lại lớp đất đắp bên trong và những tảng đá lớn lộ ra một nửa bên ngoài, giống như cự thú bị lột da, để lộ ra khung xương.
Bên trong thành càng rách nát hơn, phòng ốc sớm đã sụp đổ, chỉ còn lại những bức tường tàn vách đứt lung lay sắp đổ. Trên một số bức tường có thể mơ hồ thấy những bức tranh màu thời cổ đại.
Bên ngoài thành, những dấu chân mà Lý Duy Nhất lúc trước phát hiện đã biến mất.
Không rõ là tự nhiên biến mất, hay là bị người ta dọn dẹp.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Gió ở đây rất yếu.
Lý Duy Nhất đi vào trong thành, từ mi tâm phóng ra từng sợi tơ linh quang tra xét cả phế tích. Cũng có Địa Thần Kinh bị phóng ra ngoài để thăm dò tình hình dưới lòng đất.
Bước đến cạnh một cái giếng cổ, hắn dừng bước.
Là một cái giếng cạn, đá xung quanh bị thời gian cả vạn năm bào mòn trở nên trơn bóng.
Lý Duy Nhất ngồi xổm xuống, kinh ngạc phát hiện dưới đáy vòng đá bao quanh giếng cạn vậy mà mọc ra rêu xanh.
Rêu xanh rất thưa thớt, có thể thấy là mới mọc ra trong vài tháng gần đây. cũng có khả năng đã bị dọn dẹp vào vài tháng trước.
Trong phế tích cổ thành nặng nề tử khí và vô cùng hoang vắng, dấu vết sinh mệnh nhỏ bé này thật quái lạ và đột ngột.
Lý Duy Nhất suy nghĩ một lát, nhảy xuống giếng cạn.
Giếng cạn rất sâu, chừng mấy chục mét, tối om như mực.
- Vút!