Trong lòng bàn tay hắn bốc cháy lên một ngọn Linh Hỏa, chiếu sáng bóng tối.
Rất nhanh, Lý Duy Nhất lại phát hiện hơi nước và vết rêu xanh từ phía dưới lan dần lên vách giếng.
Hắn ngưng tụ linh quang thành từng rễ Địa Thần Kinh, thăm dò sâu xuống lớp bùn dưới đáy giếng.
Lý Duy Nhất chợt nghe thấy động tĩnh từ phía miệng giếng truyền xuống, hắn giật thót tim, đột ngột ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một cái đầu khô quắt xõa mái tóc bạc phơ đang nằm nhoài trên đó dòm xuống, che kín toàn bộ miệng giếng, khuôn mặt vô cùng đáng sợ, dọa người.
Lý Duy Nhất quay trở lại miệng giếng.
Nhìn về phía bóng người yểu điệu màu xanh đứng ở không xa, lại nhìn cỗ thây khô mặc áo bào Pháp khí của Tiên Hà Tông bên cạnh, hắn nhẹ vỗ ngực, thở ra một hơi, oán trách:
- Đội trưởng, ngươi có biết lúc nãy suýt chút dọa chết người không? Có phải ngươi cố ý không?
Thanh Tử Khâm xinh đẹp đứng cách bốn bước chân, mang khăn che mặt, chiếc cổ ngọc tựa như thiên nga trắng mảnh khảnh, gợi cảm, đường cong trước ngực no tròn nhưng đến chỗ dây thắt lưng màu trắng thì lại nhanh chóng hẹp lại, một bàn tay ôm hết. Mà nửa thân dưới càng có tỷ lệ cân xứng hơn, cho dù không vén váy lên cũng có thể cảm nhận được độ dài kinh người của đôi chân.
Mười ba cỗ thây khô phân bổ tại các hướng khác nhau trong phế tích, mang lại cho người ta cảm giác u ám sát khí, hình thành sự đối lập mãnh liệt với một mỹ nhân duyên dáng yêu kiều trong bóng đêm.
Nàng hừ lạnh một tiếng:
- Tự ngươi thu liễm toàn bộ khí tức, làm sao ta biết trong giếng là địch hay bạn? Không chôn ngươi dưới giếng đã là may rồi.
Lý Duy Nhất nghiêm túc hỏi:
- Tới bao lâu rồi?
Thanh Tử Khâm thu toàn bộ thây khô vào:
- Vừa tới chưa được bao lâu! Nhớ lại những dấu chân phát hiện lúc đi ngang qua, nên ta chuẩn bị kiểm tra, nhưng không ngờ gặp ngươi. Sao ngươi xuất hiện ở đây?
Lý Duy Nhất đáp:
- Chuyện này gọi là duyên phận, ta cũng có suy nghĩ giống vậy.
Lý Duy Nhất luôn cảm thấy quá mức trùng hợp, vì vậy hỏi:
- Chẳng phải chúng ta đã hẹn gặp mặt ở Thiên Đô Hà Minh Vực sao? Ngươi đi đâu vậy? Ta ở đó đợi ngươi hai năm, thổi tiêu địch không biết bao nhiêu lần, còn tưởng ngươi gặp chuyện bất trắc gì rồi. Lúc nãy ta tới Phạn Diệp Cốc Minh Vực thám thính, còn tưởng cái xác treo trên cột cờ là ngươi, ngươi có biết khoảng thời gian qua ta đã lo lắng thế nào không?
Thanh Tử Khâm cảm thấy khó tin:
- Ngươi chờ hai năm?
Lý Duy Nhất nói:
- Đáng lẽ ta định theo Nam Cung và Liễu Diệp đi tới Xuân Thành, nhưng nghĩ lại tu vi của ngươi thấp, không có kinh nghiệm, đầu óc còn cứng ngắc, ngộ nhỡ ngươi cứ ở lì một chỗ đợi ta ở Thiên Đô Hà Minh Vực, xui xẻo bị Thái Âm Giáo và Thệ Linh bắt giữ, ta nhất định sẽ hối hận cả đời. Ngươi còn sống, tại sao không tới tụ hợp với ta?
Ánh mắt phía trên tấm khăn che mặt của Thanh Tử Khâm lạnh băng:
- Ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi, ngươi hẹn ở đâu? Ngày hôm đó sau khi chúng ta chia tay, ta vừa đến Thiên Đô Hà Minh Vực liền đụng mặt với Thệ Linh Hầu Tước, suýt chút nữa bỏ mạng tại đó. Sau khi thoát thân, ta chỉ có thể lẩn trốn ở một Minh Vực hẻo lánh dưỡng thương trước. Bên ngoài trôi qua hơn hai tháng, ta nghĩ chắc là an toàn rồi, chuẩn bị quay lại Phạn Diệp Cốc thăm dò, kết quả... ta cũng nhìn thấy Lục Thanh... Lý Duy Nhất, ngươi biết còn có những ai sống sót không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta chỉ biết Nam Cung, Liễu Diệp, Thánh Ti còn sống. Phải rồi, ngươi đến Phạn Diệp Cốc Minh Vực, có phát hiện ra tình huống bất thường gì không?
Thanh Tử Khâm nói:
- Đây chính là lý do ta đi ngang qua chỗ này. Ta đã âm thầm quan sát ba ngày, có nhiều âm binh cấp Thống Soái của Viễn Cổ Nghiệp Thành tụ tập ở đó, bọn chúng nhất định có ý đồ. Ta không biết còn ai sống, cũng không biết nên tin tưởng ai, chỉ có thể liều mạng xông qua khu vực Khô Vinh, rời đi trước để bẩm báo tin tức lên trên.
Lý Duy Nhất dùng giọng điệu chân thành cười khổ nói:
- Chúng ta có suy nghĩ giống nhau, nhưng sau khi đi được một đoạn ta lại cảm thấy sợ hãi. Sợ rằng ba trăm năm tuổi thọ của Thánh Linh Niệm Sư không chống đỡ nổi lực lượng thời gian của khu vực Khô Vinh.
Thanh Tử Khâm nói:
- Không thể nào giảm hết ba trăm năm tuổi. Chúng ta cùng nhau ra ngoài thôi, lấy tu vi của chúng ta, tiếp tục ở lại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc quá nguy hiểm.
Lý Duy Nhất lắc đầu:
- Trước khi ngươi đến, ta vẫn còn rất do dự. Nếu ngươi đã tới rồi, chúng ta chia nhau ra hành động, ngươi ra ngoài bẩm báo cho Tiêu Linh Quân, ta tới Xuân Thành tìm kiếm đám người Thánh Ti.
Thanh Tử Khâm nhìn chăm chú vào hắn hồi lâu, chán nản ngồi bên miệng giếng, u sầu thở dài:
- Rốt cuộc có đi qua khu vực Khô Vinh được không, thực ra ta cũng không chắc.
Lý Duy Nhất nói:
- Hay là chúng ta cùng đến Xuân Thành? Muốn đánh thì cùng đánh, muốn đi thì cùng đi, tuyệt đối không bỏ rơi một Thiếu Dương Vệ nào.
Thanh Tử Khâm nói:
- Nói cũng phải...
Lý Duy Nhất ngắt lời:
- Có người tới!
Sắc mặt Lý Duy Nhất hơi đổi, liếc nhìn Thanh Tử Khâm một cái, hai người lập tức nhảy xuống giếng cạn.
Trước khi xuống giếng, Thanh Tử Khâm lấy ra một tấm phù lục dán bên cạnh giếng.
Lập tức, cả cái giếng cạn biến mất, nếu không tra xét ở khoảng cách gần thì căn bản không thể phát hiện ra.
Rơi xuống đáy giếng.
Thanh Tử Khâm phát hiện ra rêu xanh trên vách giếng, cẩn thận nghiên cứu, nhẹ giọng hỏi:
- Đây là thứ bất thường mà lúc nãy ngươi tra xét được sao?
Lý Duy Nhất luôn dán mắt vào miệng giếng bên trên, vô cùng căng thẳng, pháp khí chuyển đến hai tai:
- Tấm Ẩn Nặc Phù này của ngươi rốt cuộc có đáng tin cậy không? Chúng ta sẽ không tự nhốt chết mình dưới giếng chứ?
Thanh Tử Khâm lườm hắn:
- Thiên phú niệm lực của ngươi cao, nhưng về mặt phù đạo thì thua xa ta.
- Rào rào!
Hai tiếng xé gió tiến vào phế tích cổ thành, tiếng bước chân nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Hai người ở một khu vực trong thành cách mấy trăm trượng, nhưng trong đầu Lý Duy Nhất có thể phác họa ra tư thế tiếp đất của bọn họ, cùng với lộ trình sắp đi.
Bọn họ phát ra pháp khí để tra xét tìm kiếm khắp nơi.
Một giọng nói trẻ tuổi vang lên:
- Nơi này chính là một cứ điểm quân sự quan trọng ở phía nam Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thời xưa, Nghiệp Vân Quan. Từng đóng quân trăm vạn người, có hơn vạn trận pháp. Nghe nói, bên trong ải được bố trí Không Gian Truyền Tống Trận, một khi chiến tranh bùng nổ, các cường giả đỉnh phong có thể trong khoảnh khắc đầu tiên dịch chuyển tới.
Một giọng nói khác vang lên:
- Ca, ngươi cảm thấy Tuế Nguyệt Cổ Tộc thông qua Không Gian Truyền Tống Trận trốn vào khu vực Khô Vinh à? Nếu thật sự đơn giản như vậy, Ma Quốc, Độ Ách Quan, Yêu tộc, Vong Giả U Cảnh không thể nào không bắt chước làm theo.
Giọng nói trẻ tuổi vang lên:
- Ai biết được? Có lẽ bọn họ cho rằng Không Gian Truyền Tống Trận trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã bị Tuế Nguyệt Nữ Hoàng phá hủy toàn bộ lúc lâm chung. Nói chung, những địa phương đặc biệt trên đường biên giới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đều đáng giá để điều tra.
- Bên trên nhận được tin tức, Tuế Nguyệt Cổ Tộc trong trăm năm gần đây xuất hiện một vài tình huống khác thường, đột nhiên xuất hiện nhiều cao thủ vô danh, cũng có một số tu giả tu vi bất ngờ tăng vọt.
- Cấp trên phỏng đoán, Tuế Nguyệt Cổ Tộc đã bí mật nắm giữ phương pháp tự do ra vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lần này chúng ta phải điều tra cho rõ ràng. Chỉ cần tìm được manh mối sẽ nhận khen thưởng dày.
Hai tiếng bước chân ở phía trên hướng về phía giếng cổ.