Ánh mắt chăm chú vào miệng giếng, mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc, hai tay siết chặt Hoàng Long Kiếm, âm thầm vận chuyển pháp khí trong cơ thể.
Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh tổng cộng chỉ có năm cái.
Tiêu Linh Quân, Thái Âm Giáo, Đạo Cung, Yêu tộc, Ma Quốc, mỗi thế lực giữ một cái.
Nghe đoạn đối thoại của hai người bên trên, có khả năng cao là người của Đạo Cung.
Ân oán giữa Lý Duy Nhất và Đạo Cung khá sâu, ở tòa thành phế tích hoang vu hẻo lánh này, nếu không có thực lực bảo vệ tính mạng đầy đủ thì ngay cả người phe mình cũng chẳng thể tin tưởng hoàn toàn, huống hồ người đến còn là võ tu của thế lực đối địch.
Thanh Tử Khâm áp tai lên vách giếng, chuyên chú lắng nghe, đôi mắt to tràn ngập nghi hoặc hỏi:
- Sao bọn họ bỗng nhiên yên lặng vậy?
Lý Duy Nhất nói:
- Tuy giếng cạn đã bị giấu đi, nhưng chúng ta không kịp dọn sạch dấu chân và những dấu vết khác. Vốn tưởng rằng bọn họ chỉ vội vàng lướt qua, ai ngờ là chuyên môn tới đây, ôm mục đích đi tìm tòi/ Đã phát hiện ra chúng ta rồi!
Lý Duy Nhất không hề lộ ra chút sợ hãi nào, quanh người vờn quanh thanh huy tiên hà, kích hoạt quan bào Châu Mục.
- Gào!
Một Long Hồn sương trắng lao ra từ miếng bổ tử trước ngực quan bào, xông thẳng về phía miệng giếng bên trên, phá tan Ẩn Nặc Phù.
Trong phế tích cách giếng cổ ước chừng hai mươi trượng, Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất trên mi tâm đều mở ra một con mắt màu đỏ, nhìn về phía miệng giếng, điệu động pháp khí, hợp lực kích hoạt một chiếc đỉnh cổ ba chân.
Bọn họ chính là hai người mạnh nhất dưới trăm tuổi của Hỗn Nguyên Cung, một trong năm cung đàn Đạo Cung, trời sinh đã có được Tam Nhãn Huyền Đồng, ở Đạo Chủng cảnh liền vì thiên tư trác tuyệt mà được Siêu Nhiên thu làm đệ tử, chưởng quản Thiên Tự Khí bát phẩm Hư Kiều Đỉnh.
- Bùm!
Long Hồn thình lình lao thẳng lên trời, tỏa ra thế vận của Võ Đạo Thiên Tử, cuốn bay cả phế tích cổ thành.
Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất đều hoảng sợ biến sắc, lùi nhanh, cho rằng gặp phải cấm kỵ bất thường của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Ẩn Nặc Phù mất đi tác dụng, miệng giếng cổ hiện ra.
- Vút!
Lý Duy Nhất bay ra theo Long Hồn, cầm kiếm đáp xuống một bức tường đổ nát gần đó, liếc nhìn hai người một cái, dùng giọng sang sảng cất tiếng:
- Hai vị bằng hữu của Đạo Cung, tuyệt đối đừng xuất thủ, đều là người nhà cả. Ta là Thần Tử ngày xưa của Lăng Tiêu Đạo Giáo, có giao tình sâu với Vũ Hồng Lăng, Tử Y Nữ của Thần Di Sơn.
Hư Kiều Đỉnh lơ lửng trên đỉnh đầu Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất đã hiện ra kinh văn, huyền quang bắn ra bốn phía, biến to cỡ vại nước. Nếu Lý Duy Nhất chỉ ra trễ một chút nữa thôi, hắn cùng Thanh Tử Khâm và giếng cổ sẽ bị đánh vùi xuống lòng đất.
Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất rất nhanh bình tĩnh lại, liếc nhau một cái, đồng thanh hét lên:
- Lý Duy Nhất?
Có võ tu nào của Đạo Cung không biết tới vị thiên kiêu trẻ đánh bại chân truyền Sinh Vô Luyến trước công chúng?
Trận chiến ở Đông Hải, ngay cả chân truyền Tử Vô Yếm cũng bỏ mạng, Đạo Cung thảm bại, mất sạch thể diện.
Kẻ đầu sỏ gây chuyện lại chính là võ tu Lăng Tiêu đã bị phế Tổ Điền ở trước mắt này. Không biết bao nhiêu hào kiệt thế hệ trẻ của Đạo Cung muốn chém hắn, để từ đó vinh quang vô hạn, kiếm ngàn vạn phần thưởng trong giáo.
Ngay lúc này, tên đại địch của Đạo Cung này vậy mà không biết xấu hổ tự xưng là người một nhà?
Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất cảm thấy Lý Duy Nhất đang trêu đùa mình, sau khi tức giận bừng bừng thì trong mắt lại hiện ra ý mừng thầm. Nếu có thể giết Lý Duy Nhất ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lấy được công lao này còn hơn hẳn bất cứ cơ duyên nào.
Chỉ giao lưu bằng ánh mắt trong thời gian ngắn ngủi.
- Ầm ầm!
Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất đều hiểu tâm tư của đối phương, đồng thời thả chiến pháp ý niệm ra khóa chặt lấy Lý Duy Nhất, tiếp đó, hợp lực đánh ra Hư Kiều Đỉnh.
Lý Duy Nhất đạp Thanh Hư Cản Thiền Bộ, thân thể như hư hóa thành một luồng khói xanh lẩn trốn sự phong tỏa ý niệm của hai vị cường giả tam trọng đỉnh phong, vòng đến sau lưng họ.
Lý Duy Nhất nói:
- Hai vị, chúng ta không oán không thù, cớ gì phải ra tay đánh nhau sứt đầu mẻ trán? Ta có tình báo trọng yếu muốn chia sẻ với các ngươi.
Sắc mặt Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất thay đổi liên tục.
Lần thay đổi thứ nhất là không ngờ thực lực của Lý Duy Nhất mạnh tới mức này, có thể trốn khỏi sự khóa chặt bằng ý niệm của bọn họ.
Lần thay đổi thứ hai là, bọn họ bỗng dưng nhận ra Lý Duy Nhất là một võ tu Trường Sinh cảnh.
Chẳng phải Tổ Điền của hắn đã phế rồi sao?
Phong Phủ phá Trường Sinh?
- Ầm ầm!
Hư Kiều Đỉnh đánh trật mục tiêu, rơi vào phế tích cổ thành.
Tàn vách sụp đổ, bụi bặm bay mịt mù.
Tổ Điền của Vũ Bão Nguyên phun ra mây mù pháp khí cuồn cuộn mãnh liệt, thu hồi Hư Kiều Đỉnh, tiếp tục điều khiển.
Vũ Thủ Nhất thì xoay người lại, hai tay kết ấn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất đang di chuyển nhanh, con mắt màu đỏ ở giữa trán tỏa luồng sáng quỷ dị.
- Rào!
Một con mắt màu đỏ cao hơn trượng hiện ra trước người hắn, lơ lửng dựng thẳng đứng, thả ra vô số quang ngân màu đỏ quấn chặt về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất dừng thân pháp lại, phiêu dật chém ra một luồng kiếm quang hình vòng cung phá tan những quang ngân đỏ bay tới:
- Hai ngươi thật sự không phân biệt được cái gì nên ưu tiên giải quyết trước sao, có biết là đại họa đã buông xuống Đạo Cung?
Cao thủ quyết đấu chỉ cần giao phong thử thăm dò là có thể nhìn thấu tiêu chuẩn cao thấp của đối phương.
Sắc mặt Vũ Thủ Nhất thay đổi lần thứ ba, ghim chặt mắt vào bóng người đứng ngạo nghễ của Lý Duy Nhất, nhìn ra được chiến lực của tên tiểu tử này đã đạt tới cảnh giới không thua kém gì hai huynh đệ bọn họ.
Ở hướng khác, ánh mắt Vũ Bão Nguyên rơi vào trên người Thanh Tử Khâm bay ra từ dưới giếng cổ.
Bên cạnh Thanh Tử Khâm đứng hai cỗ khôi lỗi Chiến Thi hùng mạnh nhất. Pháp khí tỏa ra từ người chúng khiến cho Vũ Bão Nguyên cực kỳ e ngại, nhìn ra được đã đạt tới cấp Trường Sinh cảnh thất trọng.
Mà trên đầu hai người là một Long Hồn màu trắng đang bay lượn lờ chực sẵn, bộ dáng như chuẩn bị lao xuống bất cứ lúc nào.
Sau khi thu hồi Hư Kiều Đỉnh, Vũ Bão Nguyên cùng Vũ Thủ Nhất truyền âm qua lại trong chốc lát, sau đó cười lớn:
- Ai có thể ngờ rằng dưới một cái giếng cạn giữa phế tích cổ thành lại ẩn giấu Lý Duy Nhất tiếng tăm lừng lẫy và một vị tuyệt sắc giai nhân khuynh quốc khuynh thành chứ? Nếu có chỗ nào quấy rầy, xin hai vị giơ cao đánh khẽ.
Ánh mắt Vũ Thủ Nhất cảnh giác hỏi:
- Lý Duy Nhất, lời nói lúc nãy của ngươi có ý tứ gì? Cái gì gọi là sắp sửa có đại họa buông xuống Đạo Cung?
Lý Duy Nhất hừ nhẹ một tiếng:
- Đạo Cung các ngươi quả nhiên là một lũ hồ đồ trùng, rõ ràng đã chọc tới đại địch khủng bố Sở Ngự Thiên, vậy mà vẫn còn lẩn trốn ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc tìm kiếm những thứ hư vô giả tạo. Lẽ nào các ngươi không biết, Sở Ngự Thiên đã điều động đại quân Thệ Linh chuẩn bị bứng trọn ổ Đạo Cung các ngươi? Kẻ đầu tiên à hắn muốn dọn dẹp chính là vị chân truyền Đạo Cung của các ngươi, từ đó đoạt lại Thái Âm Ấn.
Vũ Thủ Nhất nói:
- Ngươi đừng có buông lời đe dọa.