Lý Duy Nhất nói:
- Có phải buông lời đe dọa hay không, hai ngươi đi Phạn Diệp Cốc Minh Vực xem xét một phen sẽ biết, đến lúc đó tự nhiên cảm kích lời nhắc nhở trượng nghĩa của ta. Nếu không phải vì Hồng Lăng, ta nhất định sẽ tọa sơn quan hổ đấu, để Sở Ngự Thiên diệt hết các ngươi, quả thực là chuyện cực kỳ sảng khoái.
Ánh mắt Vũ Bão Nguyên sâu thẳm, trầm tư một lát rồi nói:
- Lấy thực lực của hai người, dù huynh đệ bọn ta muốn giữ các ngươi lại thì cũng phải trả cái giá không nhỏ, chắc hẳn các ngươi sẽ không cố ý nói dối để thoát thân.
Lý Duy Nhất nói:
- Ai giữ được ai thì chưa chắc, lúc trước Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm cũng tự tin y như các ngươi vậy.
Vũ Thủ Nhất định nổi cơn thịnh nộ liền bị Vũ Bão Nguyên ngăn lại.
Vũ Bão Nguyên nói:
- Ta tin tưởng Phạn Diệp Cốc Minh Vực có lẽ thật sự có tình huống khác thường. Nhưng kẻ đầu tiên mà Sở Ngự Thiên muốn đối phó e rằng không phải Đạo Cung bọn ta, mà là Tiêu Linh Quân các ngươi mới đúng? Chỉ có năm Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh, muốn đoán được ngươi gia nhập Tiêu Linh Quân chẳng phải là chuyện khó khăn gì.
Lý Duy Nhất giả vờ kinh ngạc, ngay sau đó mang vẻ mặt tràn đầy sự thán phục:
- Đạo Cung ngoại trừ tỷ muội Hồng Lăng, có vẻ như vẫn còn có người thông minh. Nếu đã là người thông minh thì nên hiểu tình báo của Tiêu Linh Quân tuyệt đối không có sai sót. Nếu ta là các ngươi thì lúc này nên lập tức tới Phạn Diệp Cốc Minh Vực để tra hỏi thật giả, sau đó nhanh chóng bẩm báo lại cho chân truyền Đạo Cung.
Vũ Bão Nguyên chắp tay vái Lý Duy Nhất:
- Tại hạ là Vũ Bão Nguyên của Hỗn Nguyên Cung, xá đệ tên Vũ Thủ Nhất. Chút tình cảm chân thành của Lý Thần Ẩn đối với Hồng Lăng cô nương, Vũ mỗ nhất định sẽ chuyển cáo đúng sự thật. Chúng ta đi!
Hai người hóa thành hai tàn ảnh nhanh phóng ra khỏi phế tích cổ thành, tiến về hướng Phạn Diệp Cốc Minh Vực.
Vũ Thủ Nhất khó hiểu hỏi:
- Ca, Lý Duy Nhất quá quái dị, tốc độ tu luyện quả thực nghịch thiên, chiến lực cũng không thua kém ta. Không nhân cơ hội này diệt trừ tiểu tử này thì hậu họa vô tận, cho dù phải trả giá một ít thì cũng đáng.
Vũ Bão Nguyên nói:
- Hắn mặc quan bào Châu Mục, muốn giữ hắn lại đâu dễ dàng như vậy? Hơn nữa, ngươi cho rằng nếu không có thủ đoạn lợi hại do Ngọc Dao Tử ban tặng, hắn dám ngông cuồng như vậy sao? Lấy tạo nghệ niệm lực của Ngọc Dao Tử, cho dù chỉ tùy tiện vẽ một tấm phù... chắc ngươi nên biết có đáng mạo hiểm hay không chứ?
Nghĩ tới mối quan hệ giữa Lý Duy Nhất và Ngọc Dao Tử trong lời đồn, Vũ Thủ Nhất nghĩ mà sợ hỏi:
- Ca thực sự tin lời hắn nói sao?
Vũ Bão Nguyên nói:
- Có tin hay không, đi điều tra sẽ rõ.
Tại phế tích cổ thành.
Thanh Tử Khâm lạnh lùng nói:
- Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất là cường giả hàng đầu của Đạo Cung, không ngờ lại dễ bị lừa gạt đến thế, quả thực là hai tên ngốc.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta có lừa đâu? Hơn nữa, bọn họ thông tuệ tuyệt đỉnh, biết xem xét thời thế, hiểu rõ mức độ nặng nhẹ sự việc, không phải ngốc. Sở Ngự Thiên triệu tập quân đội Thệ Linh Quỷ Quân, không thể nào chỉ vì đối phó Tiêu Linh Quân chúng ta.
Thanh Tử Khâm nói:
- Ngươi không nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ lúc trước sao?
Lý Duy Nhất tò mò khó hiểu, khiêm tốn thỉnh giáo hỏi:
- Ý ngươi là gì?
Thanh Tử Khâm vẫn đeo khăn che, không nhìn ra vẻ mặt:
- Tuế Nguyệt Cổ Tộc phát sinh tình huống khác thường, Đạo Cung có thể phát hiện ra, chắc Thái Âm Giáo cũng biết rồi. Nếu Sở Ngự Thiên chỉ vì muốn đối phó Tiêu Linh Quân và Đạo Cung, với năng lực hiện tại của hắn vốn đã dư sức làm được, cần gì phải điều khiển quân đội tới nữa?
Lý Duy Nhất nói:
- Ý của ngươi là nói, đội quân kia không phải để đối phó chúng ta, mà là điều tra một bí mật nào đó của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc?
Thanh Tử Khâm trầm tư nói:
- Tuế Nguyệt Cổ Tộc chính là những người sống sót của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, quy ẩn tại Thánh Đường Sinh Cảnh. Nam Cung xuất thân từ Cổ Tộc này, nàng là hậu nhân của những người sống sót ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Lý Duy Nhất nói:
- Chuyện này ta cũng có suy đoán.
Thanh Tử Khâm nói:
- Trận chiến phá vây ở Phạn Diệp Cốc, ngươi cũng đã nhìn thấy thực lực võ đạo mà Nam Cung bày ra! Lấy tuổi tác của nàng, thông thường sao mà có được tạo nghệ cao siêu như vậy?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ý của ngươi là, Tuế Nguyệt Cổ Tộc có khả năng thật sự đã hiểu rõ được phương pháp tự do ra vào khu vực Khô Vinh?
Lý Duy Nhất ngẫm nghĩ, lại nói:
- Không đúng! Nếu sự thực là như vậy, Tuế Nguyệt Cổ Tộc nhất định có Đại Trường Sinh, thậm chí Siêu Nhiên tọa trấn tại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc. Sở Ngự Thiên có điều thêm quân đội nhiều hơn thì cuối cùng cũng vẫn bị tiêu diệt sạch.
Thanh Tử Khâm nói:
- Chỉ cần thực sự có cường giả ở cấp bậc kia ra tay, Vong Giả U Cảnh cũng sẽ nhòm ngó ra manh mối, lấy được kết quả khẳng định. Kết cục sẽ là Vong Giả U Cảnh tấn công Thánh Đường Sinh Cảnh, tận diệt Tuế Nguyệt Cổ Tộc, hay là Võ Đạo Thiên Tử tới thăm Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cả hai đều có khả năng.
Lý Duy Nhất không tiếc lời khen ngợi:
- Vẫn là đội trưởng có tư tưởng sáng suốt, băng tuyết thông minh, chớp mắt đã đánh tan sương mù, nhìn thấu chân tướng.
Thanh Tử Khâm tức giận nói:
- Ngươi còn có tâm tình chọc ghẹo ta. Sở Ngự Thiên chắc chắn sẽ mượn dịp này diệt sạch chúng ta, mau nghĩ cách đi.
Lý Duy Nhất ngắt lời:
- Dưới giếng có động tĩnh.
Lý Duy Nhất ra hiệu im lặng, nhìn về phía miệng giếng cổ cách đó không xa.
Những lớp sương mù âm hàn xanh lục nhạt từ trong giếng bay ra.
- Lách tách!
Lấy miệng giếng làm trung tâm, trên mặt đất nứt nẻ.
Kèm theo tiếng nổ ầm ầm, phần lớn diện tích của cổ thành sụt xuống, âm khí nồng đậm từ trong lòng đất ùa ra, nhanh lóng lan ra khắp nơi.
Thân thể Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm được bao phủ trong linh quang, thân hình lóe lên, lập tức bay đi.
Họ trốn đến một ngọn đồi sỏi đá cách đó mười mấy dặm, quay người nhìn lại.
Chỉ thấy một hư ảnh thành quan cổ kính hiện ra trong ngọn Quy Hỏa màu xanh lục, vô cùng hùng vĩ tráng lệ.
Có vô số binh lính từ trong thành quan xông ra, toàn thân tỏa tử khí, sát ý ngút trời. Loáng thoáng có thể nghe thấy dường như có tiếng trống trận và tiếng tù và vang lên.
Lý Duy Nhất liếc nhìn Thanh Tử Khâm một cái, phát hiện sắc mặt nàng cũng trắng bệch, cực kỳ hoảng sợ.
Hắn hỏi:
- Đội trưởng, lấy kiến thức của ngươi có biết đây là tình huống gì?
Thanh Tử Khâm suy đoán:
- Trận chiến diệt quốc năm đó, toàn bộ Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đều bị chôn vùi, người chết nhiều vô số kể. Những binh lính đã chết có oán khí cực nặng, rất có thể đã hóa thành oán linh ngủ say dưới lòng đất, bị cuộc giao phong trước đó của các ngươi làm tỉnh giấc.
Lý Duy Nhất cố ý nói:
- Ta cho rằng, tòa phế tích cổ thành này không chừng thật sự cất giấu bí mật lớn gì đó. Những binh lính oán linh này có khả năng là do con người đánh thức, đang canh giữ thứ gì đó.
Hắn muốn xem tiếp theo Thanh Tử Khâm có hành động bất thường gì không.
Ví dụ như, âm thầm truyền tin tức.