Kể từ khi nghe những lời của Nam Cung, Lý Duy Nhất tiếp xúc với Thanh Tử Khâm cũng cảm nhận được sự bất thường trên người nàng, rất khó giữ sự chân thành như trước kia.
Nhưng hắn không cảm nhận được bất kỳ địch ý nào trên người Thanh Tử Khâm, trong lòng không khỏi đau khổ và mâu thuẫn.
Rất muốn trực tiếp lật bài ngửa với nàng, hỏi cho rõ ngọn ngành.
Lý Duy Nhất cảm thấy đồng tình với những gì Tiên Hà Tông gặp được.
Nếu nàng lún chưa quá sâu, Lý Duy Nhất không ngại dốc toàn lực kéo nàng về.
Nhưng nghĩ lại, nếu đối phương thật sự là Lạc Âm Cơ, lấy tu vi hiện tại của hắn mà vội vàng lật bài ngửa thì thật sự quá mức nguy hiểm.
Thanh Tử Khâm nói:
- Tình huống hiện tại thì chúng ta không thể thăm dò nữa. Chỉ có thể mau chóng tìm được Nam Cung, xem nàng có chịu thành thật với chúng ta hay không.
...
Chẳng màng đến việc bại lộ tung tích và tiêu hao pháp khí, Lý Duy Nhất trực tiếp điều khiển Ngọc Chu bay ở tầm thấp, bay về phía vầng trăng khổng lồ trên đường chân trời với tốc độ nhanh nhất.
Bốn ngày chạy gấp, đã vượt qua mấy vạn dặm lãnh thổ.
Mỗi khi pháp khí trong cơ thể tiêu hao một nửa, Lý Duy Nhất sẽ lập tức dừng lại hồi phục, không để bản thân rơi vào trạng thái suy nhược.
Trên đường chân trời phía xa, vầng trăng sáng vằng vặc thoạt nhìn còn khổng lồ hơn cả ngọn núi hùng vĩ ở gần trong tầm mắt, khiến người ta phải cảm thán tạo hóa khéo léo của thiên nhiên, quả thực không giống như cảnh tượng nên có ở nhân gian.
Ánh trăng dịu nhẹ, không chói mắt chút nào.
Trời đất núi sông nửa sáng nửa tối, đều kéo theo những chiếc bóng trải dài.
Trên đỉnh một dãy núi có địa hình khá cao, có thể quan sát tình hình địch ở bốn phía, Lý Duy Nhất vừa hồi phục pháp khí, vừa nhóm lửa, dùng Vạn Vật Trượng Mâu xiên qua một cái cánh gà dài bốn thước, gác lên đống lửa để nướng.
Củi lửa bốc cháy lách tách.
Vòng ngoài đống lửa được bố trí trận pháp ẩn nấp.
Thanh Tử Khâm đứng cách đó không xa, thổi tiêu địch, cố gắng liên lạc với Thiếu Dương Vệ ở phạm vi mấy ngàn dặm gần đó.
Nàng thở dài một tiếng, hỏi:
- Không có tiếng hồi đáp, mọi người rốt cuộc đã đi đâu rồi?
Nàng quay người nhìn cánh gà đã được nướng vàng rộm, nhíu mày liễu hỏi tiếp:
- Đã là lúc nào rồi, ngươi còn nghĩ đến chuyện ăn?
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, không ngừng lật cánh gà:
- Con Trường Sinh Kê mà La Bình Đạm nuôi đã qua hai năm rồi, ta luôn không nỡ ăn cánh gà này, chỉ là muốn chia sẻ cùng đội trưởng.
Thanh Tử Khâm đi đến ngồi xuống cạnh hắn, đôi mắt đẹp vĩnh viễn mang theo cảm xúc u sầu chăm chú nhìn ngọn lửa đang nhảy múa:
- Ngươi biết không, ta rất ghét những kẻ dẻo miệng, nhưng ngươi nói như vậy, ta lại không ghét chút nào. Biết tại sao không?
Lý Duy Nhất bình tĩnh hỏi:
- Tại sao?
Thanh Tử Khâm nói:
- Bởi vì, ngươi nói thế nào thì làm như thế ấy, chứ không phải nói một đằng, làm một nẻo. Cứ lấy cái cánh gà này mà nói, nếu hai năm trước ngươi nói ra lời này, ta nửa chữ cũng không tin. Nhưng hai năm rồi, ngươi vẫn còn giữ lại, điều này khiến trong lòng ta rất xúc động, ta không cho rằng ngươi không thích ăn nên mới để lại.
- Cũng giống như việc, ngươi chờ ở Thiên Đô Hà Minh Vực suốt hai năm, ta cũng tin không nghi ngờ. Nói được làm được là điều rất có sức hấp dẫn, nếu có thể làm được như những gì đã nói, thì chính là sự thẳng thắn đáng yêu như đứa trẻ, khiến người ta ở chung vô cùng thoải mái.
Lý Duy Nhất tự biết rõ mình không hề thẳng thắn đáng yêu như vậy, lập tức xấu hổ đến đỏ mặt, may mà có ánh lửa che lấp.
Bàn tay ngọc thon dài của Thanh Tử Khâm từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một chiếc hộp đựng tinh dược ngàn năm, nói:
- Cây tinh dược năm ngàn năm này là ta hái được ở Minh Vực nơi ta dưỡng thương.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi đưa cái này là muốn mượn Vạn Vật Trượng Mâu sao?
Thanh Tử Khâm nói:
- Hai tháng tu luyện trên đỉnh núi của Phạm Diệp Cốc Minh Vực, chẳng phải ta đã mượn rồi sao? Vừa hay trả lại cho ngươi.
Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào đôi mắt lạnh lùng của nàng một hồi, cười nói:
- Đây chính là tinh dược năm ngàn năm, đội trưởng xưa nay luôn nhỏ mọn, đột nhiên hào phóng như vậy khiến ta thật là không quen.
Thanh Tử Khâm nhẹ giọng hừ nói:
- Thích thì lấy không thì thôi.
Nàng trực tiếp ném hộp thuốc xuống chân hắn, quay mặt đi, nhìn chăm chú vầng sáng Tuế Nguyệt ở phương xa, nửa thân trên khảm vào trong vầng trăng tròn khổng lồ, tựa như một bức tranh tĩnh mịch.
Lý Duy Nhất nhặt hộp thuốc lên, cất vào Túi Càn Khôn bên hông:
- Cách Xuân Thành chỉ còn lại một ngày đường cuối cùng, nơi đó là một Minh Vực lớn nhất của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nghe nói Minh Linh Khí bao phủ ba ngàn dặm sơn hà, tài nguyên tu luyện vô cùng dồi dào. Kẻ mạnh nhất của các thế lực khắp nơi chắc chắn đều tụ tập ở đó...
Thanh Tử Khâm ngắt lời lải nhải của hắn, hỏi:
- Nghe thấy không? Tiếng tiêu địch, có người đang hồi đáp ta, hỏi ta là ai.
Lý Duy Nhất cẩn thận lắng nghe:
- Hiểu được mật ngữ của Thiếu Dương Vệ chúng ta, chắc hẳn không phải là người của Thái Âm Giáo.
Thanh Tử Khâm sau khi thổi tiêu địch phản hồi thân phận của mình, liền nhận được một tiếng địch đáp lại, nàng nói:
- Là Từ đạo trưởng, hắn muốn gặp ta một lát.
Trong lòng Lý Duy Nhất kinh ngạc, nhất thời cảm thấy khó xử.
Nếu Thanh Tử Khâm thật sự có vấn đề, Từ Đạo Thanh lại chạy tới đây, hắn sẽ phải đồng thời đối mặt với hai kẻ địch lớn.
Nhưng Hợi Sứ Tĩnh Trinh trong cơ thể Từ Đạo Thanh chủ động hẹn gặp nàng. nếu Thanh Tử Khâm thật sự có vấn đề nhất định sẽ để lộ sơ hở.
Đây là một cơ hội tuyệt vời để thăm dò rõ thân phận của Thanh Tử Khâm!
Lý Duy Nhất nói:
- Từ đạo trưởng chắc chắn biết bấm đốt ngón tay, bằng không tại sao vừa vặn đến lúc ta nướng cánh gà? Thật không muốn chia cho hắn một phần... Ây, đừng nói cho hắn biết ta cũng ở đây, cho hắn một kinh hỉ đi.
Không lâu sau khi Thanh Tử Khâm thổi tiêu địch hồi đáp, bóng dáng trẻ tuổi mang nét tiên phong đạo cốt của Từ Đạo Thanh nương theo gió mà đến, xuất hiện trên sườn núi, tay cầm phất trần, tìm kiếm khắp nơi.
Thanh Tử Khâm nói:
- Xem ra Từ đạo trưởng hẳn là không có vấn đề gì, hắn đi tới một mình, không có kẻ bám đuôi.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi đi đón hắn đi.
Thanh Tử Khâm răm rắp nghe theo, bước ra khỏi trận pháp ẩn nấp, tiến đón Từ Đạo Thanh vẫn còn ở cách đó ngoài trăm trượng.
Lý Duy Nhất giấu bức thư mà Ngọc Dao Tử đưa cho vào trong tay áo, híp mắt lại nhìn qua, không bỏ sót bất cứ biểu cảm nhỏ nhặt nào của Từ Đạo Thanh, đồng thời cảm ứng xem hai người có đang truyền âm giao lưu hay không.
Đáng tiếc là, hắn chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của Thanh Tử Khâm, không nhìn thấy vẻ mặt của nàng lúc này.
Ánh mắt trong trẻo của Từ Đạo Thanh xuất hiện gợn sóng kích động:
- Tạ ơn trời đất, tốt quá rồi, Thanh cô nương, ngươi thật sự vẫn còn sống, ngươi đi một mình sao?
Thanh Tử Khâm nhẹ gật đầu, vì Lý Duy Nhất nói muốn cho Từ đạo trưởng một kinh hỉ, nàng đáp:
- Ừm!
Ánh mắt Từ Đạo Thanh ngay lập tức tràn ngập sự chân thành không gì sánh được, dùng để bày tỏ tình cảm chan chứa trong lòng mình:
- Thanh cô nương biết không, những ngày qua Đạo Thanh luôn đi tìm ngươi ở phía nam. Trên thế gian rất khó có nữ tử thứ hai khiến ta phải vương vấn trong lòng như vậy.
Thanh Tử Khâm nói:
- Ta nghe không hiểu đạo trưởng đang nói cái gì.
Từ Đạo Thanh tiến lên hai bước:
- Thanh cô nương, ta biết thân thế của ngươi, cũng biết tại sao ngươi luôn xa cách từ chối người khác. Hãy cho ta một cơ hội, ta có thể bảo vệ ngươi, dùng sinh mạng để bảo vệ. Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã tin chắc rằng, ngươi chính là nữ tử mà ta muốn chờ đợi.
Thanh Tử Khâm rảo bước đi về phía trận pháp ẩn nấp, lạnh lùng nói:
- Từ đạo trưởng, ngươi quá đường đột rồi, ngươi làm cho ta cảm thấy rất xa lạ, hoàn toàn không giống với trước kia.
Từ Đạo Thanh đuổi theo:
- Có lẽ tình cảm vốn khiến một người đánh mất lý trí, biến thành... Lý Duy Nhất...
Lý Duy Nhất cầm chiếc cánh gà khổng lồ đã nướng chín bước ra khỏi trận pháp ẩn nấp, nhìn đạo sĩ trẻ tuổi đuổi theo sau lưng Thanh Tử Khâm, cười hỏi:
- Từ đạo trưởng, dạo này vẫn khỏe chứ?
Cánh gà bốc khói nóng, mùi thịt thơm nức mũi.