Thanh Tử Khâm đứng đến bên cạnh Lý Duy Nhất, quay người cảnh giác nhìn chăm chú vào Từ Đạo Thanh, ánh mắt lạnh lẽo:
- Ta cảm thấy hắn bị bệnh nặng thì đúng hơn.
Lý Duy Nhất nói:
- Để ta nói cho ngươi biết nguyên nhân, bởi vì Từ đạo trưởng chính là Đồ Miên Cẩu. Nếu là Đồ Miên Cẩu nói ra những lời vừa rồi, có phải là hợp lý hơn nhiều rồi không? Hơn nữa, ta thấy Tĩnh Trinh huynh không phải muốn có được đội trưởng, mà là mưu đồ khác.
Điều mà Lý Duy Nhất nghĩ đến trong lòng chính là Thái Hư Trùng.
Có thể khiến cho Thái Hư Tộc bặt vô âm tín suốt ngàn năm phải mạo hiểm lẻn vào Động Hư Doanh, chắc chắn phải có nguyên nhân khiến bọn chúng vô cùng động tâm.
Thanh Tử Khâm vô cùng mờ mịt:
- Đồ Miên Cẩu? Tĩnh Trinh? Sao ngươi cũng giống như hắn, toàn nói những lời ta nghe không hiểu vậy?
Ở phía đối diện, vẻ mặt Từ Đạo Thanh đã hoàn toàn thay đổi, trong đôi mắt sâu thẳm hiện lên một tia lạnh lẽo quái dị.
- Rào!
Pháp khí hóa thành hào quang màu tím tuôn ra từ trong cơ thể hắn.
Hắn vung phất trần lên, sợi râu trắng hóa thành hàng vạn sợi tơ mỏng sắc bén như lưỡi đao bao phủ về phía hai người đối diện.
- Vút vút!
Lý Duy Nhất đã sớm có chuẩn bị, Thiên Kiếm Phù ở mi tâm bay ra như thác đổ, đánh bật tất cả các sợi tơ phất trần bay về.
Từ Đạo Thanh nói:
- Thiên Kiếm Phù thật lợi hại, nhưng với khoảng cách gần như thế này, vẫn là võ tu lợi hại hơn một chút.
Thân hình Từ Đạo Thanh dưới sự bao phủ của tử hà xông lên, không đợi Lý Duy Nhất tung ra toàn bộ Thiên Kiếm Phù, hắn đã áp sát đến gần, tay phải ngưng tụ thành một luồng chỉ kình điểm ra.
Linh quang trên người Lý Duy Nhất hội tụ lại, ngưng tụ thành một bộ áo giáp ngọn lửa tỏa ra vầng sáng bốn màu.
Niệm võ hợp nhất, bàn tay mở ra, dốc toàn lực tung ra một chưởng.
Lý Duy Nhất từng lật xem điển tịch mang ra từ Lăng Tiêu Cung, tìm được những ghi chép liên quan đến Thái Hư Tộc. Dựa theo lời giải thích trên điển tịch, sử dụng linh quang hộ thể có thể phần nào chống lại Thái Hư Tộc.
- Ầm ầm!
Chưởng ấn và chỉ kình va chạm.
Ánh mắt Từ Đạo Thanh kinh dị, bị chưởng lực dời non lấp biển của Lý Duy Nhất ép cho liên tiếp lùi về phía sau ba bước.
Hắn gặp nguy không loạn, sau khi ổn định thân hình, một luồng hư quang hình người từ trong cơ thể hắn bay ra. Hư quang hình người di chuyển thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị, lách qua Lý Duy Nhất, xông thẳng về phía Thanh Tử Khâm.
- Hỏng bét!
Lý Duy Nhất nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm lớn. Hắn chỉ muốn nhân cơ hội này thăm dò thân phận của Thanh Tử Khâm, lại chưa từng nghĩ tới, lỡ như nàng không phải Lạc Âm Cơ thì sẽ vô cùng nguy hiểm.
Xét cho cùng, nguyên nhân là do tiềm thức của hắn đã nhận định Thanh Tử Khâm là Lạc Âm Cơ, là mang theo đáp án ngược dòng câu hỏi.
- Bùm!
Từ Đạo Thanh bị Thiên Kiếm Phù dày đặc chém thành vô số mảnh vụn.
Lý Duy Nhất xoay người đuổi theo, vô cùng lo lắng lớn tiếng hét:
- Đội trưởng... Cẩn thận!
Biến cố bất ngờ khiến Thanh Tử Khâm không kịp phòng bị.
Còn chưa kịp hỏi, hư quang hình người đã đến trước mặt nàng, ngũ quan mơ hồ, gần như trong suốt.
Giống như một cái bóng, không cảm ứng được bất kỳ vật chất nào, cũng không phải trạng thái khí.
Nhưng sự nguy hiểm lại chân thật tồn tại.
Thanh Tử Khâm đang trong trạng thái mờ mịt, hoa dung thất sắc, gần như theo bản năng giơ cổ tay thon dài trắng như ngọc lên.
Ống tay áo màu xanh trượt xuống, để lộ chuỗi hạt đeo trên cổ tay.
Là hơn mười tinh thần niệm lực xâu chuỗi lại với nhau, giống như những viên ngọc trai tròn xoe.
- Rào!
- Ầm!
Theo sự hoảng loạn của nàng, một luồng linh quang được rót vào, bí văn trên bề mặt hơn mười tinh thần niệm lực mở ra, linh quang chói mắt bùng nổ, ánh sáng như ngàn vạn mũi tên nhọn bắn ra.
Nhìn từ xa, trên đỉnh núi giống như xuất hiện một ngôi sao chân thật, ánh sáng chói lọi, cách xa ngàn dặm cũng có thể nhìn thấy nó lấp lánh.
Hư quang hình người phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục vì bị thương, bị linh quang mãnh liệt bùng phát từ chuỗi hạt chấn động bay rớt xuống núi.
Tiếng kinh hô hoảng sợ loáng thoáng vang lên:
- Tinh thần niệm lực do… Thánh Linh Vương Niệm Sư tu luyện ra…
Lý Duy Nhất đuổi theo trở về, liếc nhìn Thanh Tử Khâm vẫn đang trong trạng thái kinh sợ, hồn xiêu phách lạc. Chân hắn đạp một cái, nhảy xuống núi, đuổi theo hư quang hình người.
Hắn vung tay đánh ra một đại thủ ấn ngưng tụ từ pháp khí tiên hà thanh huy, đè ép xuống như đám mây.
Hư quang hình người bay lơ lửng giữa không trung, nhanh chóng ổn định thân hình, hai tay nâng lên trời.
Xung quanh hư ảnh xuất hiện từng vòng gợn sóng bán trong suốt.
Lập tức, pháp khí do Lý Duy Nhất thả ra bị hư ảnh không ngừng hấp thu. Pháp khí đại thủ ấn theo đó phân giải, hóa thành từng luồng hà vụ, mất đi lực lượng công phạt.
Lý Duy Nhất thầm rùng mình, chưa từng thấy sinh linh nào quỷ dị như vậy.
Trên điển tịch của Lăng Tiêu Cung chỉ ghi chép thân thể của Thái Hư Tộc không có vật chất, chuyên môn công kích hồn linh và ý thức của tu giả, cắn nuốt chúng, từ đó chuyển hóa thành lực lượng tu vi của bản thân.
Chiến y Pháp khí và pháp khí hộ thể của tu giả thông thường không thể chống đỡ.
Một khi bị chúng xâm nhập vào thân thể, trừ khi tu vi của võ tu cao hơn chúng gấp mấy lần trở lên mới có thể dựa vào chiến pháp ý niệm để đánh tan, hoặc là luyện sát.
Không thể phòng ngự, vô cùng nguy hiểm.
Đương nhiên, Thái Hư Tộc cũng có nhược điểm.
Chúng muốn phát động công kích vật lý thì phải đoạt xá thể xác, thông qua thể xác mới có thể thi triển ra các loại đạo thuật. Ngoài ra, võ tu có tinh thần ý chí kiên định, tu luyện chiến pháp ý niệm đặc biệt cũng có thể phòng ngự chống đỡ.
Nhưng Thái Hư Tộc vậy mà có thể cắn nuốt pháp khí, hóa giải thành vô hình, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lý Duy Nhất. Cũng khó trách pháp khí hộ thể không ngăn được chúng xâm nhập thân thể.
Giọng nói của hư quang hình người lúc thì là Từ Đạo Thanh, lúc thì của Đồ Miên Cẩu, lúc lại là giọng nữ:
- Lý Duy Nhất, ngươi hủy diệt thể xác tam trọng đỉnh phong của ta, vậy phải lấy thân thể của ngươi để bồi thường.
Thái Hư Tộc dường như không có giới tính.
Hư quang hình người nhanh chóng co rút lại, hóa thành một đoàn cường quang lớn bằng nắm tay, bắn mạnh về phía ngực Lý Duy Nhất như trường mâu.
Nó không tin, chỉ dựa vào tu vi niệm lực của Lý Duy Nhất ngưng tụ ra một bộ áo giáp linh quang mà có thể ngăn được nó.
Lý Duy Nhất vội vàng lui nhanh về phía sau, ngưng tụ ra một trăm lẻ tám Lôi Cực Trận đánh ra.
Đoàn sáng không hề e ngại lôi điện, trực tiếp xuyên qua, đến trước mặt hắn.
Chân Lý Duy Nhất đạp bộ pháp Hoàng Long Đăng Thiên, vô cùng hung hiểm tránh đi đoàn sáng, không dám để Thái Hư Tộc áp sát. Áo giáp linh quang có thể cản được Tĩnh Trinh hay không, hắn cũng không nắm chắc mười phần, suy cho cùng hắn mới có tu vi Thánh Linh Niệm Sư nhị trọng sơ kỳ, mà Từ Đạo Thanh tu vi tam trọng đỉnh phong cũng bị hại.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta thực sự không tin, thế gian không có lực lượng nào có thể khắc chế Thái Hư Tộc.
Chân Lý Duy Nhất đạp tiên hà thanh huy đứng ở giữa không trung, đánh ra ấn ký chữ Vạn tỏa ánh sáng vàng rực, công kích về phía đoàn sáng đang bay từ dưới lên.