Sở dĩ hắn nghĩ đến việc sử dụng chiêu này, chính là vì Đường Vãn Châu từng nói với hắn, khi quan sát ấn ký chữ Vạn trên vách đá, ý thức giống như rơi vào vòng xoáy, sắp bị nghiền nát.
Cho dù Thái Hư Tộc quỷ dị đến cỡ nào, chắc chắn cũng có ý thức.
Bên trong đoàn sáng, Tĩnh Trinh cảm nhận được lực lượng thần bí của ấn ký chữ Vạn khiến nó vô cùng khó chịu, ý thức choáng váng, không dám chạm vào, lập tức né tránh bay sang phía bên phải.
Từ trong đoàn sáng truyền ra tiếng nói:
- Xem ra thiên kiêu có tiềm lực nhất của Thiếu Dương Ti không phải Đường Vãn Châu, mà là Lý Duy Nhất nhà ngươi. Đợi ta tìm được thể xác mạnh hơn, nhất định sẽ coi việc giết ngươi là chuyện quan trọng hàng đầu.
Đoàn sáng chui xuống mặt đất rồi biến mất không thấy.
- Ầm ầm!
Ấn ký chữ Vạn bám sát phía sau rơi xuống, đập ra một cái hố sâu hình chữ Vạn dài mười mấy mét trên mặt đất. Ánh sáng màu vàng trong hố sâu hồi lâu không tan.
Lý Duy Nhất lập tức thả niệm lực ra dò xét, lại phát hiện Tĩnh Trinh đã chạy trốn không còn tăm hơi.
Vốn khó cảm nhận và khóa chặt Thái Hư Tộc.
Lo lắng Tĩnh Trinh lại tập kích Thanh Tử Khâm, hắn xoay người muốn chạy về đỉnh núi.
Lại thấy Thanh Tử Khâm đã kích hoạt tinh thần niệm lực trên cổ tay, bay nhanh đến sau lưng hắn, muốn giúp hắn một tay.
Nàng hỏi:
- Người đâu?
Lý Duy Nhất lại dò xét lòng đất một lần nữa, nhún vai nói:
- Chạy rồi!
Thanh Tử Khâm hỏi:
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Hai mắt Thanh Tử Khâm tràn ngập lửa giận, nhìn ra Lý Duy Nhất đã sớm biết thân phận chân thật của Từ Đạo Thanh, nhưng lại cố ý giấu giếm nàng.
Lý Duy Nhất hổ thẹn trong lòng, tránh đi đôi mắt gần như bốc cháy của nàng, vừa quay về đỉnh núi, vừa đưa lưng về phía nàng kể lại tình huống mà mình biết.
Ánh sáng của tinh thần niệm lực trên cổ tay Thanh Tử Khâm hội tụ lại, váy dài đung đưa, nàng bước nhanh đuổi theo sau lưng hắn, hỏi:
- Hắn mới là Hợi Sứ? Nếu ngươi đã biết hắn là gian tế, là Thái Hư Tộc, vô cùng nguy hiểm, vậy mà để ta đi đón hắn một mình, hơn nữa không báo trước cho ta. Ngươi có biết vừa rồi hung hiểm đến cỡ nào không? Ngươi... có ý gì?
Đi đến đỉnh núi, Lý Duy Nhất thu toàn bộ Thiên Kiếm Phù dưới đất vào mi tâm.
Cho dù Tĩnh Trinh mượn tu vi cường đại của thể xác Từ Đạo Thanh, có những Thiên Kiếm Phù này tương trợ Lý Duy Nhất, trong cuộc quyết đấu lúc trước Tĩnh Trinh cũng rơi vào thế hạ phong.
Trên mặt đất tràn ngập những mảnh vụn huyết nhục.
Từ Đạo Thanh chỉ còn lại bộ xương màu vàng là xem như nguyên vẹn.
Tổ Điền, Phong Phủ, khí hải, Túi Càn Khôn đều bị chém vỡ, tan biến trong không gian, khiến Lý Duy Nhất thầm cảm thấy đáng tiếc.
Thanh Tử Khâm vóc dáng xinh đẹp đứng trong gió lạnh lẽo tràn ngập mùi máu tanh, ống tay áo bay phần phật, ánh mắt u buồn nhìn chằm chằm vào bóng lưng không nói một lời của Lý Duy Nhất, tự lẩm bẩm:
- Ta hiểu rồi! Ngươi đang nghi ngờ ta, thăm dò ta đúng không? Ngươi... ngươi cảm thấy ta cũng là gian tế của Thái Âm Giáo?
Lý Duy Nhất không dám xoay người nhìn nàng, có thể tưởng tượng ra ánh mắt của nàng lúc này.
Càng hiểu rõ, lấy tính cách của nàng, trước mắt hai người đã ở bên bờ vực đoạn tuyệt.
Không thể trốn tránh.
Hắn lấy Vạn Vật Trượng Mâu lúc trước vội vàng ném vào trong Túi Càn Khôn ra, giơ chiếc cánh gà khổng lồ lên, đi tới, đưa đến trước mũi cao thẳng của nàng, nói:
- Vẫn còn nóng, ngươi ngửi thử xem, thịt gà của Trường Sinh cảnh có mùi khác hẳn.
Hai mắt Thanh Tử Khâm phủ sương mù, tràn ngập oán hận, sau đó xoay người bước đi, lạnh lùng nói:
- Nếu đã không còn sự tin tưởng thì đừng đi cùng nhau nữa, cứ đề phòng qua lại, hai người đều rất đau khổ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi muốn đi đâu?
Thanh Tử Khâm không nói thêm một câu, đã thi triển thân pháp đi xuống núi.
Một lúc sau.
Lý Duy Nhất đuổi kịp nàng như một luồng khói xanh, ngăn trước mặt nàng, không đợi nàng nổi khùng lên, hắn giành nói trước:
- Đầu tiên, ta cũng tán thành, nếu hai người không còn sự tin tưởng thì đừng gượng ép tiếp tục đi cùng nhau. Nhưng có chuyện rồi, ngươi nhìn cái bóng của ngươi xem.
Thanh Tử Khâm bướng bỉnh ngẩng cao đầu, kiên trì một lát, mới lại nhìn về phía cái bóng bị ánh trăng kéo dài.
Chỉ thấy, trong cái bóng xuất hiện từng luồng quang vụ.
Nàng vung tay, đánh không tan.
Nàng dẫn động tinh thần niệm lực trên cổ tay, quang vụ cũng chỉ tiêu tán một cách chậm rãi. Không có thời gian một hai ngày thì đừng hòng xua đuổi hoàn toàn.
Nàng nhìn về phía cái bóng của Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta cũng có! Không có gì bất ngờ, chắc chắn là thủ đoạn của Tĩnh Trinh. Dựa vào những quang vụ trong cái bóng này, cho dù chúng ta trốn cách xa vạn dặm, hắn đều có thể tìm được chúng ta. Thủ đoạn của Thái Hư Tộc quả thực khác với lẽ thường, không thể phỏng đoán.
Vừa rồi Lý Duy Nhất cũng đã thi triển đủ loại thủ đoạn, đều chỉ có thể chậm rãi luyện hóa.
Thanh Tử Khâm nói:
- Không sao, dù sao ta cũng là tà nữ của Thái Âm Giáo, ta không cần phải lo lắng. Ngươi muốn trốn thì mau chóng chạy đi, chắc chắn Thái Âm Giáo cũng có bí bảo truyền tin, lúc này Tĩnh Trinh nói không chừng đang triệu tập đám cao thủ tới giết ngươi. Không trốn nữa sẽ không kịp đâu.
Lý Duy Nhất bị ép đến mức bất đắc dĩ, đành phải tung ra tuyệt chiêu, hỏi:
- Đội trưởng có biết vì sao ta lại nghi ngờ ngươi, ta đang nghi ngờ điều gì không?
Thanh Tử Khâm nửa chữ cũng không muốn nghe, nghiêng người tránh nhìn thẳng hắn.
Lý Duy Nhất nói:
- Có người nói với ta, quan hệ giữa ngươi và Từ Đạo Thanh mập mờ, từng lén lút gặp mặt.
Thanh Tử Khâm trong nháy mắt thẹn quá hóa giận, hỏi:
- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?
Lần này, đến lượt Lý Duy Nhất nghiêng người hướng nàng, nói:
- Vốn dĩ ta không tin, nhưng những lời âu yếm cảm động lúc trước của Từ Đạo Thanh không giống như nói lần đầu tiên. Ta nghĩ, nếu quan hệ của các ngươi thực sự không bình thường, ta mạo muội ra tay đối phó Từ Đạo Thanh, e rằng ngươi sẽ liều mạng với ta. Nếu Từ Đạo Thanh dùng thêm khổ nhục kế, ta có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa.
Thanh Tử Khâm giơ hai tay bịt tai, cắn chặt hàm răng trắng tinh, dậm chân nói:
- Ngươi quả thực muốn chọc tức chết người ta, là ai đơm đặt? Chuyện không nói có?
Lý Duy Nhất nói:
- Nam Cung.
Thanh Tử Khâm kinh ngạc, khó tin hỏi:
- Lý Duy Nhất, ngươi sẽ không lại trêu đùa ta đấy chứ? Dám để ba người chúng ta giáp mặt đối chất không?
Lý Duy Nhất đáp:
- Tại sao không dám?
Dù sao Nam Cung cũng nợ Lý Duy Nhất hai nhân tình.
Lý Duy Nhất lập tức nói tiếp:
- Nhưng tiền đề là, chúng ta phải có mạng chạy đến Xuân Thành, đồng thời tìm được nàng. Con đường đi đến Xuân Thành tiếp theo chắc chắn tràn ngập nguy hiểm, chúng ta phải chân thành hợp tác, mới có khả năng xông qua.
Thanh Tử Khâm bị lời nói của hắn dẫn vào chuyến đi đến Xuân Thành, tạm thời quên đi sự bực bội lúc trước, nghiêm túc suy nghĩ, nói:
- Chắc chắn Tĩnh Trinh biết chúng ta muốn đến Xuân Thành, sẽ triệu tập lượng lớn cao thủ mai phục ở phía trước. Hơn nữa, Thái Âm Giáo quỷ kế đa đoan, giỏi nhất là mượn đao giết người, mượn lực đánh lực.
- Rất có thể, bọn chúng sẽ thông báo hành tung của ngươi cho Ma Quốc, Đạo Cung, Yêu tộc, những kẻ có thù sâu như biển với ngươi. Càng có khả năng phóng đại uy hiếp phá cảnh Trường Sinh của ngươi, mặc dù chiến lực võ đạo hiện tại của ngươi đã khoa trương đến mức dọa người.
- Ngươi nên biết, không phải mọi võ tu đều dễ dàng tin tưởng ngươi như Vũ Bão Nguyên và Vũ Thủ Nhất.