Hướng chết mà sống (1)

Lý Duy Nhất nói:

- Nhưng cũng có một cái lợi là cường giả đỉnh phong của các phương thế lực, ai mà không muốn chém giết Sở Ngự Thiên để danh dương thiên hạ, được võ tu trong thiên hạ tâng bốc và kính trọng? Chỉ cần bọn họ có thể kiềm chế được Sở Ngự Thiên, ta không ngán những Thái Âm Sứ còn lại của Thái Âm Giáo.

Đương nhiên Thanh Tử Khâm biết Lý Duy Nhất có tư cách nói lời này.

Nàng hỏi:

- Ngươi từng nghe qua cái tên Cổ Chân Tướng chưa?

Lý Duy Nhất đáp:

- Tân Giáp Trạng Nguyên của Ma Quốc, sao có thể chưa từng nghe qua? Nghe đồn, sau khi hắn đạt tới Đạo Chủng cảnh thì không tu luyện đại thuật, mà là tu luyện đế thuật. Hơn nữa, trước khi phá cảnh Trường Sinh cảnh, hắn đã tu luyện đế thuật đến tầng ba đại thành. Không biết bây giờ tạo nghệ tu vi đã cao minh đến cỡ nào.

Lý Duy Nhất lại nói:

- Còn có truyền thuyết, hắn là Võ Đạo Thiên Tử chuyển thế, lúc sinh ra trên người đã có đế uy, khiến cho người và thú dữ trong phạm vi trăm dặm đều quỳ xuống, tóm lại là truyền tụng vô cùng thần kỳ.

Trong đôi mắt đẹp làm rung động lòng người của Thanh Tử Khâm hiện lên sự hồi ức và kinh thán, nói:

- Không phải lời đồn, là sự thật. Mấy năm trước, ta từng gặp hắn một lần, lưu lại ấn tượng không thể xóa nhòa. Trên người hắn đế uy cuồn cuộn, bễ nghễ thiên hạ, những người khác của thế hệ trẻ giống như thần dân vây quanh bên cạnh hắn, thiên chi kiêu nữ, tài nữ, nữ quyến quý tộc của Tiêu Dao Kinh tụ tập lại, nhưng lại giống như phi tử mặc cho hắn lựa chọn. Người này không giống như người nên có ở nhân gian.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy còn ta?

Thanh Tử Khâm nhìn về phía chiếc cánh gà nướng vẫn đang giơ trong tay hắn, nói:

- Ngươi vốn dĩ nên thuộc về nhân gian! Dù sao, nếu Cổ Chân Tướng đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, e rằng Sở Ngự Thiên cũng phải tránh đi mũi nhọn của hắn, không thể muốn làm gì thì làm.

Trong lòng Lý Duy Nhất tò mò, nghe Thanh Tử Khâm miêu tả, cảnh tượng nàng gặp Cổ Chân Tướng dường như là trong một buổi thịnh hội ở Tiêu Dao Kinh. Sao nàng lại xuất hiện ở trường hợp như vậy?

Tạm thời đè nén lòng hiếu kỳ, hắn nói:

- Trực tiếp xông vào Xuân Thành đi! Nếu ta dốc toàn lực kích hoạt Ngọc Chu, không tiếc pháp khí bị tiêu hao, điều tức hai lần, nửa ngày là có thể đến nơi. Minh Linh Khí trong Xuân Thành có thể làm suy yếu nhận tri, Tĩnh Trinh muốn truy tung chúng ta nữa thì cũng không phải chuyện dễ dàng.

- Đồng thời, chỉ cần Thái Âm Giáo đại động can qua, đám người Thánh Ti và Nam Cung nhất định sẽ phát giác, đến đây tiếp ứng chúng ta.

- Trốn về hướng khác, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Hơn nữa, Sở Ngự Thiên không còn gì để kiêng dè, nói không chừng sẽ đích thân ra tay truy sát chúng ta.

Thanh Tử Khâm nói:

- Nhưng làm như vậy, chúng ta sẽ hoàn toàn bại lộ ngoài sáng, Ngọc Chu càng trở thành mục tiêu để kẻ địch ẩn trong bóng tối công kích.

Lý Duy Nhất chỉ vào quang vụ trong cái bóng, nói:

- Chúng ta không có nhiều sự lựa chọn. Hoảng sợ bỏ chạy, chi bằng chủ động đón lấy, tiến về phía Tuế Nguyệt. Chúng ta sợ Thái Âm Giáo, Thái Âm Giáo lại sợ chúng ta oanh liệt, bọn họ càng thích làm việc trong bóng tối, càng thích chúng ta e sợ bọn họ.

Thanh Tử Khâm lại bị hắn thuyết phục, oán khí lúc trước đã bị ném đi nơi khác.

...

Ngọc Chu giống như một ngôi sao băng xẹt qua vòm trời, tiến thẳng về phía Tuế Nguyệt khổng lồ trên mặt đất phía xa.

Lý Duy Nhất một tay bóp linh tinh, một tay bóp tinh thần niệm lực, sừng sững đứng ở mũi tàu, dốc toàn lực kích hoạt. Tâm trạng của hắnkhông nhẹ nhõm như biểu hiện bên ngoài, vắt óc nghĩ đối sách.

Thanh Tử Khâm thả toàn bộ mười ba cỗ khôi lỗi Chiến Thi ra ngoài, niệm lực phóng ra ngoài, cảm nhận đất xung quanh, trong lòng sinh ra cảm giác kích thích lại hưng phấn.

Trước đó, nàng không dám mạnh dạn thả cảm nhận ra như vậy.

Nàng đột nhiên nói:

- Ta đã ngưng tụ ra mười chín tinh thần niệm lực.

Lý Duy Nhất nói:

- Có tinh thần niệm lực của Thánh Linh Vương Niệm Sư tương trợ, tốc độ tu luyện như vậy không kỳ lạ. Cảnh giới võ đạo của ngươi thế nào?

Thanh Tử Khâm trả lời:

- Không tốt lắm, Đạo Chủng cảnh tam trọng, chưa ngưng tụ ra Đạo Liên. Có phải ngươi vẫn đang nghi ngờ? Cảm thấy ta cũng giống như Nam Cung, che giấu tu vi võ đạo?

Lý Duy Nhất né tránh vấn đề này, nhìn về phía từng cỗ thây khô trên thuyền, đầy ẩn ý nói:

- Nếu có thể luyện chế ra chiến hồn, chiến phách trong cơ thể những khôi lỗi Chiến Thi này, để chúng sinh ra ý thức chiến đấu, lại phân phát Pháp khí, chiến lực của chúng tất nhiên sẽ được nâng lên một đoạn lớn. Đồng thời, không cần phải lo lắng mối liên hệ giữa chúng ta và khôi lỗi Chiến Thi bị pháp khí của kẻ địch xông phá.

Thanh Tử Khâm hừ nhẹ một tiếng:

- Ngươi đừng có mơ mộng! Đợi rời khỏi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, tất cả thi hài đều phải thả về chỗ cũ. Trên mặt đất phía trước bên trái có võ tu đang di chuyển nhanh chóng, phía bên phải cũng có. Sao bọn họ đến nhanh như vậy?

Lý Duy Nhất nhìn kỹ xuống dưới, rất nhanh đã nhận ra bóng người xinh đẹp đang trèo đèo lội suối chạy vội phía bên trái chính là Thần Sứ Tình Tảo.

Tiếng cười vui tai dễ nghe của nàng truyền theo gió lên bầu trời cao mấy trăm trượng một cách rõ ràng, lọt vào tai Lý Duy Nhất:

- Nhận được tín phù của Tĩnh Trinh, vốn tưởng rằng các ngươi sẽ lập tức trốn đi thật xa, không ngờ vậy mà lại chọn tự chui đầu vào lưới. Lẽ nào không biết nước ở Xuân Thành rất sâu, ngay cả Thánh Ti của Thiếu Dương Ti các ngươi cũng đã bị đánh trọng thương không chữa trị được mà chết.

Tim Lý Duy Nhất giật thót, rất nhanh đã khôi phục sự bình tĩnh, không bị lời nói của nàng ảnh hưởng.

Nếu Đường Vãn Châu bị người ta đánh chết, lúc trước chắc chắn Tĩnh Trinh đã nói ra để làm tan rã đấu chí của hắn.

Trên mặt đất phía trước bên phải là một kỵ sĩ mặc giáp đỏ cầm trường đao, cưỡi Long Tượng.

Bộ áo giáp màu đỏ rực cháy lên theo Long Tượng chạy nhanh.

Bên trong áo giáp là một Cốt Hầu, toàn thân mọc đầy gai xương màu vàng nhọn hoắt.

Lý Duy Nhất quay đầu nhìn về phía sau Ngọc Chu.

Trên đường chân trời phía sau, quỷ khí màu xanh đen che rợp bầu trời như sương mù. Trong sương mù, bảy, tám bóng dáng của Quỷ Hầu đang bay lên đuổi theo với tốc độ cực nhanh.

Thanh Tử Khâm nói ra lai lịch của kỵ sĩ mặc giáp đỏ kia:

- Là Hỏa Vân Hầu, tu vi đã đạt tới tam trọng đỉnh phong từ mười năm trước, tọa kỵ dưới thân chính là Thi Hầu Long Tượng tu vi tam trọng. Một xương một thi liên thủ, Thái Âm Sứ tam trọng đỉnh phong cũng chưa chắc có thể địch lại.

Vẻ lo lắng trên mặt nàng rất đậm, hiển nhiên đã bị lời nói của Tình Tảo ảnh hưởng, chỉ cảm thấy Xuân Thành không còn là bờ bên kia của sự thắng lợi, mà là vực sâu càng thêm kinh khủng.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Uy áp thật mạnh! Là Vạn Tự Khí bị kích hoạt, kích phát căn nguyên uy năng.

Lý Duy Nhất nhìn thấy Âm Dương La bay tới, nhưng không thấy võ tu chấp chưởng Vạn Tự Khí ở đâu.

Âm Dương La biến lớn bằng cối xay, chất liệu thanh đồng, hàng vạn kinh văn rơi ra xoay tròn với tốc độ cực nhanh, giống như một vầng trăng xanh, giành phát sáng với Tuế Nguyệt ở phía xa.

Lý Duy Nhất lập tức điều khiển Ngọc Chu lao xuống mặt đất, tránh đi đòn công kích đầu tiên của Âm Dương La.

Trong tiếng rít chói tai, Âm Dương La rẽ ngoặt ở giữa không trung, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt mỹ, lại đuổi theo lần nữa, tốc độ nhanh hơn Ngọc Chu gấp đôi trở lên.

Ánh mắt Lý Duy Nhất đột nhiên lạnh lẽo, điều khiển Ngọc Chu xông thẳng về phía Tình Tảo.

Khoảng cách càng lúc càng gần.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters