Hướng chết mà sống (1)

Gần như khoảnh khắc Ngọc Chu và Tình Tảo va chạm vào nhau, Âm Dương La đổi hướng, bay sượt qua đỉnh đầu bọn họ, phát ra tiếng nổ vỡ đinh tai nhức óc.

Màn sáng trận pháp phòng ngự của Ngọc Chu bị nó xé rách.

- Ầm ầm!

Tình Tảo ỷ có tu vi cường đại, không hề né tránh, giơ bàn tay lên đánh ra ba màn chắn Trường Sinh kinh văn, ngăn Ngọc Chu lại, thân hình chỉ lui về phía sau một khoảng cách mười mấy trượng.

Trên Ngọc Chu, bốn khôi lỗi Chiến Thi Đại Trường Sinh đã sớm kích hoạt xong Tử Tiêu Lôi Ấn.

- Lách cách!

Tia sét màu tím giống như thủy triều trào về phía Tình Tảo ở phía trước.

Tình Tảo đã nếm mùi lợi hại của Tử Tiêu Lôi Ấn, sao có thể không phòng bị, thân hình hạ thấp, bước vòng ba bước, đồng thời né tránh lôi điện, vọt lên Ngọc Chu với tốc độ khó mà tin.

Nàng vung kiếm chém tới, kiếm quang bao phủ cả Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm cùng lúc.

Lý Duy Nhất nay đã khác xưa, thân hình lóe lên như khói xanh mây mù, Hoàng Long Kiếm va chạm với Châm Vũ Kiếm trong tay nàng, cản lại thế kiếm của nàng.

Vẻ kinh ngạc lóe qua trong mắt Tình Tảo, không ngờ tốc độ của Lý Duy Nhất nhanh như vậy, sử dụng kiếm ảo diệu đến thế, so với lần trước, quả thực giống như đổi thành một người khác.

Toàn thân nàng vận chuyển pháp khí, cổ tay kéo một cái.

- Xoẹt ầm!

Mũi của hai thanh kiếm ma sát làm tia lửa bắn tung tóe, kiếm khí tản ra, gợn sóng năng lượng dần dần tăng cường, cuối cùng mạnh đến mức nổ tung.

Lý Duy Nhất bị một kiếm dốc toàn lực bùng nổ của nàng hất văng ra khỏi Ngọc Chu.

Thế kiếm của Tình Tảo bị cản lại, trì hoãn một lát liền bị một tia sét của Tử Tiêu Lôi Ấn đánh trúng, một lượng lớn trận văn cao thâm hiện ra trên người nàng chặn tia sét lại, thân thể mềm mại bay ngược đi một hướng khác.

Lý Duy Nhất, Tình Tảo, Thanh Tử Khâm trên Ngọc Chu và mười ba cái xác đứng thành thế chân vạc.

Thanh Tử Khâm ở trên Ngọc Chu, lấy nó làm thành lũy, điều khiển mười ba cái xác kích hoạt Tử Tiêu Lôi Ấn, mới có thể phát huy ra chiến lực mạnh nhất.

Tia sét màu tím trên người Tình Tảo dần dần tiêu tán, không làm tổn thương đến thân thể của nàng.

Nàng nói:

- Tiểu Lý, hai năm tu hành ở Minh Vực, tu vi tinh tiến vượt bậc, khiến tỷ tỷ phải lau mắt mà nhìn!

Lý Duy Nhất cười nói:

- Nhiêu đây nào có đáng gì? Trận kỳ quấn trên người Tình tỷ là một mặt trận kỳ sao? Lần trước, ta đã làm rách y phục của ngươi rồi?

Tình Tảo không hề tức giận một chút nào, ngữ điệu ngọt ngào:

- Đúng vậy, một trong tám mặt trận kỳ do Bạch Xuyên chấp chưởng bị ta quấn trên người, chuyên dùng để chống đỡ tia sét của Tử Tiêu Lôi Ấn.

- Rào rào!

Trên Ngọc Chu, Tử Tiêu Lôi Ấn lơ lửng phía trên đỉnh đầu bốn khôi lỗi Chiến Thi lại bộc phát ra tia sét.

Tình Tảo híp hai mắt lại, thi triển đạo thuật thân pháp xông về phía Lý Duy Nhất, tốc độ nhanh đến mức Thanh Tử Khâm khó có thể nắm bắt.

- Xoẹt xoẹt!

Trên người Lý Duy Nhất đan xen ra áo giáp linh quang bốn màu đón về phía nàng.

Hai người đều là cao thủ dùng kiếm, trong chớp mắt, vô số bóng người hiện ra, mũi kiếm đối chọi, chiêu chiêu chí mạng, các loại đạo thuật đều được sử dụng ra.

Chỉ trong thời gian hai giây liền bổ về phía nhau mấy chục kiếm.

Lý Duy Nhất lùi về phía sau bốn bước, kéo giãn khoảng cách, mưa phù Thiên Kiếm Phù ở mi tâm bùng nổ, từ bốn phương tám hướng bắn về phía Tình Tảo.

Thân hình Tình Tảo dán sát trên mặt đất, lùi nhanh về phía sau, một chưởng đánh trúng chuôi của Châm Vũ Kiếm.

- Vút! Vút...

Thân kiếm phân giải thành cơn mưa kim châm rậm rạp, va chạm vào cơn mưa phù đang vọt tới che rợp bầu trời.

Vẻ mặt Tình Tảo lúc này vô cùng nghiêm túc, không ngờ sau khi Lý Duy Nhất võ niệm hợp nhất, chiến lực lại mạnh đến bước này. Nàng càng nhìn ra mục đích và chiến pháp của hắn.

Rõ ràng là Lý Duy Nhất muốn bắt giữ nàng làm con tin trước lúc đám người Hỏa Vân Hầu vây quanh đến.

Quả thực là vô cùng ngông cuồng, to gan lớn mật.

May mà Thanh Tử Khâm điều khiển Tử Tiêu Lôi Ấn đã bị Âm Dương La kiềm chế, nếu không Tình Tảo hoài nghi mình đã té ngã vì khinh địch rồi.

Lý Duy Nhất đuổi theo phía sau Thiên Kiếm Phù, bay nhanh xông về phía Tình Tảo, bên tai đã nghe thấy tiếng thét dài của tọa kỵ Long Tượng. Pháp khí liệt diễm do Hỏa Vân Hầu thả ra vượt qua mấy dặm phủ lên người hắn.

Tình Tảo nói:

- Tiểu Lý, bây giờ ngươi thực sự rất mạnh, tỷ tỷ đành phải tránh đi mũi nhọn của ngươi trước.

Tình Tảo tự nhận chiến lực vẫn vượt qua Lý Duy Nhất một bậc, hai năm nay nàng cũng có tinh tiến, nhưng liều mạng tuyệt đối không phải là hành động sáng suốt, hợp vây mới là đạo giết địch. Tên tiểu tử kia ẩn giấu thủ đoạn quá nhiều, nàng không muốn mạo hiểm.

Cứ cho là Long Hồn trong quan bào Châu Mục được lấy ra, nàng cũng cảm thấy ưu thế của mình sẽ hoàn toàn biến mất, trái lại sẽ rơi vào khốn cảnh.

Đồng thời với việc chống đỡ Thiên Kiếm Phù, Tình Tảo nhanh chóng trốn xa.

Lý Duy Nhất phát giác khoảng cách với Ngọc Chu càng ngày càng xa, biết Tình Tảo muốn tách hắn và Thanh Tử Khâm ra, sau đó tiêu diệt từng người. Thế là, hắn thu Thiên Kiếm Phù lại, nhanh chóng quay trở về.

Về thân pháp tốc độ, ưu thế của Tình Tảo quá lớn, căn bản là không đuổi kịp.

- Ầm!

- Ầm ầm!

...

Mặt đất chấn động, Thi Hầu Long Tượng, thân voi đầu rồng.

Thân thể như ngọn núi nhỏ của nó ngẩng cái cổ mọc đầy vảy lên, trong miệng nhổ ra một ngụm Nghiệp Hỏa, ngưng tụ thành thác lửa màu xanh lục ngăn chặn Lý Duy Nhất đang vòng lại.

Trên lưng Thi Hầu Long Tượng, Hỏa Vân Hầu gầm lớn một tiếng, toàn thân bốc cháy xích diễm, giơ trường đao lên, lăng không bổ xuống, đao ý bá đạo sắc bén.

Hai luồng lực lượng phối hợp với nhau kín không kẽ hở.

Một bên phạm vi công kích rộng, một bên lực lượng ngưng tụ.

Một bên trào lên từ mặt đất, một bên rơi xuống từ phía trên.

- Gào!

Long Hồn sương trắng xông ra từ trong quan bào Châu Mục của Lý Duy Nhất, đụng nhau với Nghiệp Hỏa do Thi Hầu Long Tượng nhổ ra.

Lý Duy Nhất vung kiếm chém xuống, va chạm với hỏa diễm đao quang ở phía trên.

Tình Tảo vẫn luôn trốn chạy đã đuổi tới từ phía sau, cười tủm tỉm nói:

- Tiểu Lý, Bạch Xuyên đi bắt tình nhân của ngươi rồi!

Quả thực Lý Duy Nhất đã nhìn thấy hình bóng của Bạch Xuyên, người chấp chưởng Âm Dương La chính là hắn.

Lúc này đối mặt với ba cao thủ giáp công, hắn không thể phân tâm một chút nào, không đi suy nghĩ nguyên nhân trong đó, vứt bỏ mọi tạp niệm, đáp xuống lưng Long Hồn, chạy với tốc độ cực nhanh công kích về phía Hỏa Vân Hầu đang cản ở phía trước.

Lấy tu vi võ đạo hiện tại của Lý Duy Nhất, kích hoạt ra Thiên Tử Long Hồn có chiến lực đạt tới bước mà võ tu tam trọng đỉnh phong thông thường khó có thể sánh bằng.

Toàn thân nó là phong lôi, thân rồng bơi lội lay động, húc vỡ Nghiệp Hỏa nóng rực sục sôi, sau đó ngẩng cái đầu rồng to lớn lên, há to miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn, trừng mắt nhìn Thi Hầu Long Tượng ở dưới, phát ra tiếng long ngâm của Thiên Tử.

Thi Hầu Long Tượng bị uy thế của nó làm cho khiếp sợ lùi lại hai bước, không còn sự hung dữ lúc trước.

Lý Duy Nhất gầm lên:

- Thái Ất Khai Hải!

Lý Duy Nhất xông ra từ đỉnh đầu Long Hồn sương trắng, hội tụ niệm lực và võ đạo vào một thân, giơ kiếm quá đỉnh đầu, toàn thân sáng ngời bốn màu sắc.

Một loại pháp tắc nào đó giữa đất trời hoàn toàn dung hợp vào một kiếm này. Lập tức, xung quanh xuất hiện kỳ cảnh sóng gợn lăn tăn, tiếng sóng nước ầm ầm vang lên, bao phủ lấy Hỏa Vân Hầu và Thi Hầu Long Tượng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters