Giờ phút này, trạng thái chiến ý của Lý Duy Nhất leo lên tới đỉnh điểm chưa từng có, ánh mắt như đuốc, một kiếm bổ ra kỳ cảnh bích hải.
- Xoạt!
Chân voi to như cây cột của Thi Hầu Long Tượng lại lui nhanh một lần nữa, giẫm đến mức mặt đất lún xuống, bị Thiên Tử Long Hồn và Lý Duy Nhất dọa đến mức vô cùng kinh hoảng, khí thế và sự bình tĩnh của cường giả tam trọng biến mất sạch sẽ.
Hỏa Vân Hầu cưỡi trên lưng nó vẫn giữ bình tĩnh, thanh trường đao cổ phác nặng trịch trong tay thả ra mấy ngàn Âm Quỷ kinh văn.
Trong nháy mắt, hỏa vân trên đỉnh đầu như biển, giơ đao chém ngang, chống đỡ thế kiếm bổ thẳng tuyệt luân cái thế của Lý Duy Nhất.
- Rắc!
Thanh trường đao nặng không biết bao nhiêu vạn cân trong tay Hỏa Vân Hầu bị Hoàng Long Kiếm chém đứt.
Kiếm quang vạch xuống, rơi trên bộ áo giáp màu đỏ rực của nó.
Bùm một tiếng, thân thể Hỏa Vân Hầu từ trên lưng Thi Hầu Long Tượng bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống mặt đất cách đó mười mấy trượng. Đất đá văng tung tóe, đất lõm sâu xuống.
Áo giáp trên người nó bị chém nứt một đường, trong tay chỉ còn lại khúc đao gãy.
Tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng đỉnh phong, chỉ ở hiệp thứ nhất liền bại trận.
Đồng thời, Long Hồn sương trắng giao phong với Thi Hầu Long Tượng hoàn toàn bày ra tư thế nghiền ép, đánh nó lùi bước liên tục, chỉ có thể chống đỡ.
- Vút!
Tình Tảo đuổi theo, từ phía sau Long Hồn sương trắng nhảy vọt lên như chùm tia sáng, lơ lửng giữa không trung, thi triển ra đạo thuật kiếm pháp tầng bốn đại thành lúc trước ở Thiên Đô Hà Minh Vực đã chém yêu tu Trường Sinh cảnh tam trọng bằng một kiếm.
Pháp khí trên người nàng phun trào, hóa thành áng mây sặc sỡ bao phủ mấy dặm thiên địa.
Một kiếm chém xuống, bổ ra kiếm khí vặn vẹo không khí và tầm nhìn, kết nối từ đông sang tây.
- Phụt!
Long Hồn sương trắng chậm hơn nửa nhịp, phong lôi nhổ ra từ trong miệng còn chưa rơi xuống người nàng, đã bị nàng chém đứt thành hai khúc bằng một kiếm, hóa thành từng luồng hồn vụ.
Trên mặt đất xuất hiện một cái rãnh sâu dài mấy dặm, nhìn mà giật mình, uy lực có thể chặt đứt dòng sông.
Phía bên kia, Hỏa Vân Hầu bị kiếm thứ ba Lý Duy Nhất bổ ra phá vỡ áo giáp.
Dưới áo giáp, khung xương màu vàng bị mũi kiếm vạch ra một vết mờ, nối từ vai phải đến phần bụng. Ở vị trí vết kiếm, khung xương cháy xèo xèo.
Loại thiêu đốt này không phải là ngọn lửa do chính nó tu luyện ra đang thiêu đốt, mà là kiếm khí phá tà diệt ma của Hoàng Long Kiếm đang phần thiêu thân thể nó.
Hỏa Vân Hầu thầm nghĩ:
- Quả nhiên quái dị, rốt cuộc hắn có tu vi cảnh giới gì?
Trên hộp sọ bạch cốt và hai con ngươi rực lửa của Hỏa Vân Hầu đều hiện lên vẻ vừa kinh vừa hãi, mất đi đấu chí chống lại Lý Duy Nhất, hai chân bao phủ trong xích diễm, lập tức trốn xa.
Nó phải luyện hóa kiếm khí xâm nhập vào xương cốt trước.
Lý Duy Nhất không thèm để ý đến nó, chân đạp bộ pháp, vội vàng chạy về phía Ngọc Chu.
Hắn nhìn qua khóe mắt thấy Tình Tảo đang đuổi theo phía sau. Hắn thầm nghi hoặc, tại sao một kiếm vừa rồi của Tình Tảo chém về phía Long Hồn sương trắng chứ không phải hắn.
Nếu chém về phía hắn thì hắn đã không có cơ hội làm Hỏa Vân Hầu bị thương, có lẽ ngược lại sẽ bị thương trong sự giáp công trước sau của hai cao thủ.
Hắn không tin, lấy thân pháp tốc độ của Tình Tảo mà không tránh được đòn công kích của Long Hồn.
Thực ra Lý Duy Nhất đã đánh giá thấp chính mình.
Thái Âm Giáo đã sớm thu thập tin tức, phát hiện từ lúc tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đến nay, Lý Duy Nhất vẫn chưa thi triển bất kỳ sát thuật át chủ bài nào. Nói cách khác, dưới tình huống sát thuật át chủ bài của đại đa số võ tu đều đã tiêu hao, hắn trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Tình Tảo không hề nghĩ tới việc ép Lý Duy Nhất vào đường cùng, mà là muốn từ từ làm hắn tiêu hao đến chết.
Tình Tảo cho rằng, Lý Duy Nhất kích hoạt Ngọc Chu trong thời gian dài, pháp khí trong người đã bị hao tổn nghiêm trọng. Sau khi kích phát Thiên Tử Long Hồn một lần, pháp khí trong cơ thể hắn chắc chắn đã không còn sót lại bao nhiêu.
Chỉ cần đánh nát Thiên Tử Long Hồn đó, trong thời gian ngắn, Lý Duy Nhất đừng hòng thả ra con thứ hai.
Tiếp theo, nàng chỉ cần kẻ địch công thì ta lui, kẻ địch chạy thì ta đuổi là được.
Tình Tảo nói:
- Tiểu Lý, ngươi quả thật rất mạnh, hai kiếm làm bị thương một Cốt Hầu tam trọng đỉnh phong, ngay cả ta cũng rất khó làm được. Nếu để ngươi tu luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc thêm sáu, bảy, tám năm nữa thì còn ghê gớm tới mức nào?
Giọng nói quyến rũ của Tình Tảo văng vẳng bên tai, ngữ điệu mang theo ý cười, thân hình lại ở cách xa mấy chục trượng.
Lý Duy Nhất nói ngọt:
- Ta không cho phép Tình tỷ tự coi nhẹ mình như thế, Long Hồn chiến lực tam trọng đỉnh phong của ta bị ngươi một kiếm đánh nát bấy, ngươi lợi hại hơn.
Lúc trước tinh lực của Lý Duy Nhất đều dùng để đối phó Hỏa Vân Hầu, mới cho Tình Tảo cơ hội đánh lén.
Nếu hắn tập trung điều khiển Long Hồn, kết quả sẽ hoàn toàn khác.
Phía trước.
- Ầm ầm!
Bạch Xuyên đứng trong gió cát, từ trên xuống dưới phủ kín vết thương cũ và vết thương mới, áo lốm đốm vết máu, giống như vừa được thả xuống từ trên giá chữ thập.
Hắn hoàn toàn không để ý đến sự đau đớn trên người, một tay đánh ra pháp khí cột mây, điều khiển Âm Dương La va chạm kịch liệt với Tử Tiêu Lôi Ấn phát ra từ trên Ngọc Chu.
Vạn Tự Khí đối kháng.
Kình khí và kinh văn thả ra từ hai món Pháp khí, võ tu Trường Sinh cảnh thông thường căn bản không dám tới gần.
Lý Duy Nhất dừng bước ngoài trăm trượng của Ngọc Chu, chống lên linh quang hộ thể, chống đỡ dư kình của Vạn Tự Khí, ánh mắt nhìn về phía Bạch Xuyên ở nơi xa.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Là Tĩnh Trinh!
Lý Duy Nhất phát hiện ra một sự quen thuộc đã từng có trong mắt Đồ Miên Cẩu và Từ Đạo Thanh, nay tồn tại trong ánh mắt của Bạch Xuyên, từ đó đưa ra phán đoán này.
Trong đầu hắn chốc lát phác họa ra tình huống xảy ra trên người Bạch Xuyên trong thời gian qua.
Trận chiến ở Phạn Diệp Cốc Minh Vực, rất có khả năng Bạch Xuyên đã bị Thái Âm Giáo bắt sống, khoảng thời gian này, hơn phân nửa là đã chịu đủ loại tra tấn.
Theo lý thuyết, con tin quan trọng như Bạch Xuyên có giá trị liên thành, có thể đàm phán và giao dịch với Bạch gia, Sở Ngự Thiên tuyệt đối sẽ không giao cho Tĩnh Trinh phệ hồn đoạt xá.
Trừ khi...
Tĩnh Trinh đưa ra tiền cược có giá trị lớn hơn.
Lý Duy Nhất chính là tiền cược đó.
Tĩnh Trinh sẽ nghĩ cách thuyết phục Sở Ngự Thiên, để cho hắn biết Lý Duy Nhất có giá trị cao hơn Bạch Xuyên.
Bạch Xuyên nói:
- Lý Duy Nhất, chúng ta lại gặp mặt rồi!
Khóe miệng Bạch Xuyên nở nụ cười, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt.
Sau đó, đồng thời với việc dùng pháp khí điều khiển Âm Dương La, hắn lấy ra hai cây cờ lớn màu đen, mỗi tay một cây, dùng thân pháp lên xuống né tránh lôi điện do Tử Tiêu Lôi Ấn thả ra, xông về phía Ngọc Chu.
Tĩnh Trinh lấy Bạch Xuyên làm thể xác, khiến Lý Duy Nhất không kịp trở tay.
Điều này có nghĩa là Thái Âm Giáo lại có thêm một cường giả cấp chân truyền.