Phải biết rằng, Mạc Đoạn Phong không dùng đao là có thể dễ dàng đánh bại cao thủ hàng đầu trong tam trọng đỉnh phong như Từ Đạo Thanh. Khoảng cách chênh lệch lớn cỡ nào, có thể thấy được từ đây.
Bạch Xuyên tuyệt đối sẽ không yếu hơn Mạc Đoạn Phong.
Ngọc Chu là công cụ đi đường của Châu Mục Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngàn năm trước, Thanh Tử Khâm điều khiển pháp khí trong cơ thể khôi lỗi Chiến Thi Đại Trường Sinh kích hoạt thuyền, đủ để kích phát lực lượng phòng ngự cường đại trong Ngọc Chu.
Nhưng Lý Duy Nhất biết, nàng đối đầu với Tĩnh Trinh trong thân thể Bạch Xuyên thì hoàn toàn không có phần thắng, không ngăn được bao lâu.
Trước mắt chỉ còn lại biện pháp duy nhất.
Cả Tĩnh Trinh và Tình Tảo đều cho rằng, Lý Duy Nhất lòng nóng như lửa đốt, sẽ bất chấp tất cả phóng về phía Ngọc Chu ngăn cản.
Đây cũng là đúng với ý muốn của bọn họ!
Điều bọn họ lo lắng nhất là, Lý Duy Nhất kích hoạt quan bào Châu Mục một mình bỏ trốn, độ khó ngăn cản và truy kích sẽ gia tăng gấp mấy lần.
Nằm ngoài dự đoán của hai người là, Lý Duy Nhất không chạy trốn, cũng không lao đến Ngọc Chu.
Hắn đột nhiên xoay người lại, đón về phía Tình Tảo đang đuổi theo sau lưng mình với tốc độ cực nhanh.
Tình Tảo nói:
- Mục tiêu vẫn là ta! Ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định à.
Tình Tảo cười tủm tỉm, nói ra mục đích của Lý Duy Nhất.
Lúc này, pháp khí của Lý Duy Nhất tiêu hao nhiều, nhưng không thể hấp thu thiên địa pháp khí để khôi phục, càng phải lo lắng Thanh Tử Khâm có thể bị Tĩnh Trinh bắt giữ bất cứ lúc nào. Mà Tình Tảo đang ở trạng thái đỉnh phong tuyệt đối, chiếm trọn thiên thời địa lợi, càng có nhiều người đang chạy đến với tốc độ cực nhanh, nàng có thể tiến có thể lùi.
Dưới sự trái ngược này, Lý Duy Nhất vậy mà còn vọng tưởng muốn dựa vào việc bắt giữ nàng để phá cục, Tự nhiên Tình Tảo cảm thấy vô cùng nực cười.
Tình Tảo hô:
- Triêu Hà Vạn Lý!
Tình Tảo cầm ngang kiếm đứng ngạo nghễ, thi triển ra đạo thuật mạnh nhất.
Trong vòng mấy dặm xung quanh, pháp khí giống như ráng chiều thiêu đốt, giống như Thiên Hỏa đốt lan ra đồng cỏ.
Ánh sáng trên người nàng càng ngày càng rực rỡ, hóa thành một vầng mặt trời đỏ, thân hình tan chảy trong mặt trời đỏ.
Lý Duy Nhất hét lên:
- Kim Cương Nộ Mục!
Lý Duy Nhất thi triển ra Lục Như Phần Nghiệp Thuật tầng bốn đại thành, tiên hà thanh huy trong Thần Khuyết đều thả ra toàn bộ, hòa làm một thể với linh quang hỏa diễm bốn màu trong Linh Giới, ngưng tụ thành một vị Kim Cương Phật Ảnh cao ba trượng.
Lục Như Phần Nghiệp Thuật là đại thuật.
Nhưng Lục Như Phần Nghiệp Thuật kết hợp niệm võ lại là đế thuật.
Mà chiến uy Lý Duy Nhất bạo phát ra mạnh hơn cả đế thuật tầng bốn.
- Ầm ầm!
Kim Cương Phật Ảnh lao vào ráng chiều, đâm thẳng vào mặt trời đỏ, đánh cho Tình Tảo ở bên trong lùi nhanh liên tục về phía sau.
Tình Tảo có tu vi thâm hậu, pháp khí như biển, thế nhưng sắc mặt từ đỏ chuyển trắng, từ trắng chuyển xanh, không ngừng lùi lại, thi triển toàn bộ thủ đoạn mới đỡ nổi Kim Cương Phật Ảnh.
Hai loại đạo thuật chí cường dần tan biến trên cánh đồng.
Nàng cầm kiếm đứng ở trung tâm gió cát, ngực phập phồng, liên tục thở hổn hển, sau đó bật cười nói:
- Tiểu Lý, đây là một chiêu đế thuật? Rất mạnh, tỷ tỷ suýt chút nữa không cản được. Sau chiêu này, pháp khí trong cơ thể ngươi đã cạn, muốn kích hoạt quan bào Châu Mục Không Gian Độn Di cũng không được, tiếp theo còn đánh như thế nào?
Điều Tình Tảo muốn tiêu hao hết pháp khí của Lý Duy Nhất, mục đích đã đạt được, tự nhiên tâm trạng cực tốt.
Trong gió cát, bốn khôi lỗi Chiến Thi xuất hiện, đứng thành tư thế bán bao vây, vây Tình Tảo ở trung tâm, trong tay đều cầm chiến binh Pháp khí.
Lý Duy Nhất đứng sau lưng hai cỗ thây khô lục trọng, ở ngay phía trước tầm nhìn của Tình Tảo.
Ánh mắt hắn nghiêm túc, vẩy nắm máu đỏ thẫm từ lòng bàn tay trái rơi xuống trên người bốn khôi lỗi Chiến Thi.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta còn có một chiêu cuối cùng, Cổ Tiên Long Huyết. Vốn định dùng để đối kháng với cường giả cấp chân truyền, bây giờ chỉ đành cho ngươi nếm trước.
Huyết dịch mà Lý Duy Nhất rắc ra tự nhiên không phải là Cổ Tiên Long Huyết, mà là máu của chính hắn sớm được thu thập lại.
Tích huyết tỉnh thi, cổ văn chữ Lâm, khôi văn, ba thứ gia tăng vào thân, mới là trạng thái mạnh nhất của khôi lỗi Chiến Thi.
Lúc này chính là bước tích huyết tỉnh thi cuối cùng.
Tình Tảo cau mày lại, cảm nhận được bốn luồng khí tức nguy hiểm. Đôi con ngươi trống rỗng của bốn khôi lỗi Chiến Thi xuất hiện ánh sáng trí tuệ, trên người thả ra khí tức Đại Trường Sinh.
Pháp khí vận chuyển trong cơ thể chúng dâng lên về phía chiến binh trong tay.
Bốn món chiến binh Thiên Tự Khí trong tay chúng là do Lý Duy Nhất chém giết Thệ Linh Hầu Tước thu được, phẩm cấp đều không thấp. Dưới sự vận chuyển của pháp khí Đại Trường Sinh, kinh văn dày đặc được thả ra.
Tình Tảo hỏi:
- Của ngươi lại là bí thuật gì đây? Lai lịch của tiểu tử nhà ngươi thần bí quá!
Sắc mặt Tình Tảo biến đổi bất ngờ, ý thức được bản thân vẫn phạm phải sai lầm lớn là khinh địch. Nàng không nên cho Lý Duy Nhất cơ hội áp sát bày bố thi thể, nếu không nàng đã không rơi vào vòng vây trong trạng thái suy yếu sau khi thi triển đạo thuật mạnh nhất.
Dưới chân nàng nổi gió, lập tức thi triển thân pháp, nhanh chóng trốn thật xa.
Nhưng nàng vừa thi triển Triêu Hà Vạn Lý, trạng thái vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại, tốc độ bị ảnh hưởng rất lớn.
Hai khôi lỗi Chiến Thi thất trọng đứng ở hai hướng trái phải của nàng, pháp khí bao phủ thi thể, cản nàng lại bằng tốc độ nhanh hơn một bậc.
Hai khôi lỗi Chiến Thi lục trọng trực tiếp xông lên từ chính diện, đều giơ trường kích, một đâm một chém.
Sau khi tỉnh thi, bất kỳ khôi lỗi nào trong bốn Chiến Thi đuề có chiến lực không thua kém Tình Tảo bao nhiêu. Hai khôi lỗi Chiến Thi thất trọng kia càng cường đại hơn nàng một chút.
Đáng tiếc, trạng thái này kéo dài thời gian rất ngắn, không có cách nào chuẩn bị trước.
Tình Tảo hừ nhẹ một tiếng, lập tức ném ra ba bộ Thi Y, mượn nhờ ba con Quỷ Linh Nô Bộc bên trong Thi Y chống đỡ sự vây công của bốn cái xác.
Một bên khác.
Trong lòng Thanh Tử Khâm bối rối sốt ruột, không thể ngăn Tĩnh Trinh đến gần, thậm chí không bắt được bóng dáng của hắn.
Khoảng cách tu vi chênh lệch quá lớn.
- Ầm!
Tĩnh Trinh đến gần, sải chân vung tay, chiến kỳ giống như gậy đánh cho Ngọc Chu xoay vòng bay ra ngoài.
Ánh sáng trận pháp bao phủ thân thuyền nhấp nháy liên tục.
Ngọc Chu rơi xuống mặt đất, tiếp tục lăn lộn.
Thanh Tử Khâm và mười ba khôi lỗi Chiến Thi bên trong Ngọc Chu đứng không vững.
Một gợn sóng chấn kình cường đại truyền vào Ngọc Chu, giống như một cây búa tạ đập vào người nàng.
- Phụt!
Lấy tu vi Đạo Chủng cảnh tam trọng của Thanh Tử Khâm, thân thể đâu chịu nổi? Lập tức tạng phủ bị thương, nhổ ra máu.
Thanh Tử Khâm vẫn liều mạng chống đỡ, có lòng tin tuyệt đối với nhân cách của Lý Duy Nhất. Nàng biết hắn sẽ không trốn đi một mình, chỉ cần mình kéo dài thêm một chút thời gian, đợi hắn bắt giữ Tình Tảo, dẫu cho Tĩnh Trinh có mạnh hơn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn dẫn người thối lui.
- Ầm ầm!
Chiến kỳ liên tiếpđập xuống.
Thanh Tử Khâm không thể khống chế Tử Tiêu Lôi Ấn nữa, hộc máu liên tục.
Tĩnh Trinh cắm hai cây cờ xuống mặt đất, thu Âm Dương La lại, cầm trong tay. Lấy cồng làm búa, đập thật mạnh vào đáy Ngọc Chu đang lăn lộn.
- Cheng cheng!