Tiếng cồng nổ vang lên giống như sấm sét, Thanh Tử Khâm bên trong Ngọc Chu thất khiếu chảy máu, hoàn toàn mất đi ý thức, mềm nhũn như bùn ngã nhào xuống đất.
Mười ba khôi lỗi Chiến Thi trong Ngọc Chu không có linh quang điều khiển, lập tức hóa thành thi thể bất động.
Tĩnh Trinh bay lên, đạp Ngọc Chu bị đánh bay giữa không trung, ép nó trở lại mặt đất. Hắn đang định điều khiển Ngọc Chu đi qua chiến trường của Lý Duy Nhất và Tình Tảo, ngắt lấy thành quả thắng lợi cuối cùng.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn.
Hắn nhìn thấy một cảnh chấn động đến tột đỉnh.
Chỉ thấy, Tình Tảo giống như con rối mất đi toàn bộ tinh thần và sức lực, bị Lý Duy Nhất bóp chặt lấy sau gáy, xách trong tay, xông ra từ cát bụi cuồn cuộn, chạy thẳng tới đây bằng tốc độ cực nhanh.
Đằng sau lưng Lý Duy Nhất có bốn khôi lỗi Chiến Thi cầm Pháp khí.
Ba bộ Thi Y và Quỷ Linh Nô Bộc ở bên trong Thi Y đã bị xé thành mảnh vụn, hồn phi phách tán.
Sau khi luyện hóa kiếm khí xâm nhập vào trong cơ thể, Hỏa Vân Hầu cưỡi Thi Hầu Long Tượng chạy tới, cũng bị làm cho kinh ngạc.
Đó chính là Tình Tảo.
Ngoại trừ chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử tam trọng, ai có thể đánh bại nàng?
Lấy tạo nghệ đạo thuật thân pháp của Tình Tảo, muốn đánh chết nàng, độ khó tăng gấp bội.
Muốn bắt sống nàng, độ khó còn phải tăng gấp bội nữa.
Nhìn thấy Ngọc Chu bị công phá, ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc, nhíu mày thật chặt, biết đã đến muộn một bước, thế là dừng lại ở ngoài trăm trượng.
Đây là chuyện hết cách, kế hoạch vốn có rủi ro thất bại.
Tĩnh Trinh khôi phục lại từ trong sự chấn động, lập tức xách Thanh Tử Khâm trong Ngọc Chu lên, đầu ngón tay điểm ra pháp khí, phong ấn nàng lại.
Mạng che mặt của Thanh Tử Khâm đã sớm rơi xuống, để lộ ra khuôn mặt thê thảm trắng bệch như giấy, thất khiếu chảy máu.
Nàng từ từ tỉnh lại, khôi phục ý thức:
- Đi đi, tương lai bước vào tam trọng, báo thù cho ta... Oa...
Trong miệng nàng lại có máu tràn ra, không thể nói nữa.
Xung quanh mây đen dày đặc, càng ngày càng nhiều Thệ Linh Hầu Tước chạy đến, trong miệng chúng phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ, vây Lý Duy Nhất ở trung tâm.
Một tay Tĩnh Trinh nâng Tử Tiêu Lôi Ấn, trên người mang theo khí chất cao quý tao nhã của Bạch Xuyên, cười nói:
- Cố ý bị Tình Tảo dẫn đi, để cho ta tưởng rằng ngươi đã trúng kế, thế là dồn toàn bộ tinh lực vào việc đánh hạ Ngọc Chu. Ngươi đầu tiên là đánh Hỏa Vân Hầu bị thương, khiến hắn bận rộn tự cứu, từ đó tạo ra cơ hội đấu riêng với Tình Tảo.
- Lại tiêu hao cạn kiệt pháp khí, kích phát Long Hồn và thi triển đại thuật, để Tình Tảo hoàn toàn khinh thường ngươi, nhìn thấy cơ hội làm tiêu hao hết pháp khí trong cơ thể ngươi.
- Nếu Thanh Tử Khâm kiên trì thêm một lát nữa, đợi ngươi chạy đến, e rằng ta thực sự sẽ bị ngươi khống chế. Dù sao thì Tình Tảo cũng là người phụ nữ của chân truyền, nếu nàng có mệnh hệ nào, ta đúng là gánh không nổi trách nhiệm.
- Nhưng không có nếu như, bây giờ dường như là ta thắng rồi!
Lý Duy Nhất đảo mắt nhìn quanh đám cường địch đang có mặt ở đây, không chút sợ hãi:
- Ngươi cảm thấy ta sẽ bị ngươi khống chế?
Tĩnh Trinh nói vô cùng tự tin:
- Ngươi là Tiêu Linh Quân, có trách nhiệm gánh vác, chắc chắn sẽ không nhẫn tâm nhìn Thanh Tử Khâm chịu đựng tra tấn. Thật ra không cần thiết phải làm đến bước đó, quá mất phong độ. Chi bằng, ngươi thả Tình Tảo, ta thả Thanh Tử Khâm, hai chúng ta lại quyết đấu công bằng. Nếu ngươi thắng được ta, ta sẽ thả ngươi rời đi.
Lý Duy Nhất nói:
- Nếu ngươi ấu trĩ như vậy, hoặc là coi ta khờ khạo, vậy thì không cần thiết phải đàm phán tiếp.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Đội trưởng, pháp khí trong cơ thể ta cạn kiệt rồi, xin lỗi, không cứu được ngươi. Vì không cho ngươi rơi vào trong tay tà nhân chịu nhục, ta chỉ có thể sử dụng đại phù sát lục mà Đại cung chủ đưa cho đánh chết Tĩnh Trinh, hơn phân nửa ngươi cũng sẽ chết dưới phù lục, đừng trách ta. Tương lai ta sẽ báo thù cho ngươi!
Tĩnh Trinh không cho rằng toàn bộ lời của Lý Duy Nhất là đe dọa, xách Thanh Tử Khâm lên chắn ở trước người:
- Lý Duy Nhất, ngươi cho rằng vì sao chân truyền không đích thân đến? Ngươi dám dùng ra thủ đoạn át chủ bài, ta dám cam đoan, ngươi nhất định không trốn thoát được.
- Ta có Tình Tảo trong tay, ai dám ngăn ta?
Lý Duy Nhất căn bản không tin Tĩnh Trinh sẽ giết Thanh Tử Khâm, có thể suy đoán được tâm thái của hắn, cho nên trong cuộc đàm phán này, Lý Duy Nhất hơi chiếm thế thượng phong.
Lúc trước ở trên núi, Tĩnh Trinh bày tỏ tình ý với Thanh Tử Khâm, chắc chắn là có mưu đồ, sao có thể dễ dàng giết nàng?
Mười mấy cái xương trong cơ thể Tình Tảo gãy, nàng bị Lý Duy Nhất phong ấn pháp khí, vô cùng suy yếu:
- Hai ngươi... đừng hư trương thanh thế nữa... Lý Duy Nhất, đưa ra điều kiện đi!
Lý Duy Nhất nói:
- Vẫn là Tình tỷ sảng khoái, nhưng chỉ sợ ta đưa ra điều kiện, Tĩnh Trinh không đồng ý. Hơn nữa, ngộ nhỡ hắn mặc kệ sống chết của ngươi, lật lọng thì sao?
Cho dù Tình Tảo hận chết Lý Duy Nhất, lúc này cũng chỉ có thể bảo vệ tính mạng trước rồi nói sau:
- Nếu ta chết vì hắn, tự nhiên sẽ có người không tha cho hắn. Người mà ta nói, không chỉ là Sở chân truyền.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Tĩnh Trinh ở đối diện, hỏi:
- Nghe thấy chưa?
Tĩnh Trinh nhìn chăm chú Lý Duy Nhất, muốn xem hắn có thể giở ra trò gian trá gì.
Lý Duy Nhất ngưng tụ ra Tử Vong Linh Hỏa ở đầu ngón tay, đánh vào trong cơ thể Tình Tảo:
- Bây giờ, chúng ta có thể trao đổi con tin rồi! Ngoài ra, cũng bao gồm Tử Tiêu Lôi Ấn, Ngọc Chu và mười ba khôi lỗi Chiến Thi.
Tĩnh Trinh cười nhạt:
- Ngươi trồng Tử Vong Linh Hỏa vào trong cơ thể Thần Sứ, một ý niệm là có thể giết nàng, trao đổi có ý nghĩa gì chứ?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta thấy là ngươi đã đánh giá quá thấp tạo nghệ tu vi của Tình tỷ! Lấy tu vi niệm lực hiện tại của ta, Tử Vong Linh Hỏa gieo xuống, chỉ cần nàng giải khai phong ấn là có thể tạm ngăn lại. Nếu ngươi giúp nàng một tay, trong vòng một nén nhang là có thể luyện hóa. Cái ta cần chính là thời gian này để trốn thoát khỏi vòng vây của các ngươi.
Tình Tảo cảm nhận được cường độ của Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể, yếu ớt nói:
- Đồng ý với hắn.
Tĩnh Trinh nói:
- Kẻ này đã mạnh lên rồi, nếu để hắn chạy thoát, nhất định hậu hoạn vô cùng.
- Ngươi cứ phải dồn hắn vào đường cùng, chính là đang đẩy ta vào chỗ chết. Ta chết rồi, ngươi sẽ không sống yên ổn.
Tình Tảo rất lo lắng Tĩnh Trinh mặc kệ sống chết của nàng.
Dù sao, Vạn Tự Khí và Thanh Tử Khâm đều là thứ hắn muốn đoạt được, nếu cộng thêm công lao giết chết Lý Duy Nhất, Tĩnh Trinh đưa ra bất kỳ sự lựa chọn nào cũng không kỳ lạ.
Tĩnh Trinh trầm tư một lát:
- Vì Thần Sứ khinh địch dẫn đến chúng ta thất bại trong gang tấc. Mọi trách nhiệm đều phải do Thần Sứ ngươi một mình gánh vác. Lý Duy Nhất, cùng thả người đi!
- Bùm!
Hắn trực tiếp ném Thanh Tử Khâm ra ngoài mấy trượng.
Thanh Tử Khâm ngã xuống đất, rên đau một tiếng.
Lý Duy Nhất cũng ném mạnh Tình Tảo ra ngoài, ánh mắt nhìn chằm chằm Tĩnh Trinh:
- Đặt Tử Tiêu Lôi Ấn lên trên Ngọc Chu, ngươi lùi về phía sau ba dặm.
Tĩnh Trinh đặt Tử Tiêu Lôi Ấn lên mũi tàu, sau khi nhảy khỏi Ngọc Chu, hắn không lùi ra ngoài ba dặm, chỉ lùi lại ba bước, bàn tay trái chắp ra sau lưng, âm thầm điều động pháp khí rót vào Âm Dương La.