Lý Duy Nhất phóng linh quang ra bao phủ lấy Ngọc Chu và Thanh Tử Khâm, mạnh mẽ kéo ngược trở lại.
Tĩnh Trinh cũng đánh ra pháp khí cuốn lấy Tình Tảo.
Thu toàn bộ Ngọc Chu và khôi lỗi Chiến Thi vào Túi Càn Khôn, Lý Duy Nhất lập tức kích hoạt Thần Hành Phù đã dán sẵn ở lớp áo trong, hóa thành một luồng phù quang xông ra ngoài.
Đồng thời, Lý Duy Nhất động ý niệm, lập tức dẫn động Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể Tình Tảo.
- Vút! Vút...
Bàn tay phải của Tĩnh Trinh hóa thành tàn ảnh liên tục đánh vào cửu tuyền trên toàn thân Tình Tảo, giải khai phong ấn trên người nàng.
Nhưng hắn không hề giúp Tình Tảo luyện hóa Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể giống như dự đoán của Lý Duy Nhất, mà lập tức đánh ra Âm Dương La, đập về phía Lý Duy Nhất đang chạy trốn ở nơi xa.
- Thần Sứ, Lý Duy Nhất chính là muốn mượn dùng Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể ngươi để kiềm chế ta, nếu ta trúng kế của hắn, hôm nay Thái Âm Giáo thật sự là thảm bại, sẽ bị người trong thiên hạ chê cười.
Tĩnh Trinh thi triển đạo thuật thân pháp đuổi theo Lý Duy Nhất.
Tất cả Thệ Linh Hầu Tước cũng đánh ra Pháp khí và đạo thuật về phía hai người đang trốn chạy ở nơi xa.
- Vút!
Lý Duy Nhất kích hoạt quan bào Châu Mục, cõng Thanh Tử Khâm biến mất trong đoàn sáng sương mù màu tím, Không Gian Độn Di ra ngoài mười mấy dặm.
Pháp khí tiên hà thanh huy của hắn quả thực đã tiêu hao cạn kiệt, nhưng còn có pháp lực trạng thái lỏng trong Thần Khuyết.
- Ầm ầm!
Âm Dương La đập vào vị trí của đoàn sáng sương mù màu tím, mặt đất vỡ vụn, ngọn đồi cũng bị san bằng thành bình địa.
- Còn có pháp khí có thể dùng ư?
Đạo tâm ngoại tượng của Tĩnh Trinh được phóng ra hết, bao trùm lên Lý Duy Nhất ở cách xa mười mấy dặm, gầm lớn một tiếng:
- Tản ra truy kích, sử dụng Pháp khí công kích từ xa, sử dụng ý niệm công kích Thanh Tử Khâm, không thể cho hắn cơ hội Không Gian Độn Di thêm nữa.
Lý Duy Nhất phóng ra quang ảnh Phù Tang Thần Thụ bao phủ lấy hắn và Thanh Tử Khâm, chống đỡ ý niệm công kích đến từ phía sau.
Thanh Tử Khâm nằm sấp trên lưng hắn, ánh mắt mê ly, giọng thấp xuống, nói:
- Ngươi là đồ ngốc sao, ngươi cho rằng Tĩnh Trinh thực sự quan tâm đến sống chết của Tình Tảo? Cái hắn để tâm chỉ là phủi sạch trách nhiệm. Chỉ cần hắn giải khai phong ấn của Tình Tảo, cho dù Tình Tảo chết dưới Tử Vong Linh Hỏa thì cũng là bị ngươi giết chết, hắn vô can.
Lý Duy Nhất nói:
- Chỉ cần để cho đội trưởng nhìn thấy sự ích kỷ tư lợi của tà nhân Thái Âm Giáo, đồng đội Tiêu Linh Quân thì liều mạng cứu ngươi, như vậy mọi thứ đều đáng giá.
Thanh Tử Khâm tức giận, giơ cánh tay mềm nhũn vô lực ra, nắm tay thành quyền đấm nhẹ hắn một cái:
- Uổng công ta vừa rồi cảm động đến mức sắp khóc... Ngươi vậy mà vẫn đang nghi ngờ ta... Cứ bắt ta phải móc tim ra cho ngươi xem sao...
Ở nơi mà Lý Duy Nhất không nhìn thấy, khuôn mặt Thanh Tử Khâm gối bên cổ hắn, ánh mắt chìm vào sự u buồn và ngưng đọng.
Lý Duy Nhất nói:
- Tĩnh Trinh lại đuổi theo tới rồi, ngươi dẫn động tinh thần niệm lực trên cổ tay thử xem, có lẽ có thể dọa hắn một cái.
- Xa quá, hơn nữa, bây giờ hắn có thể xác... ta thử xem sao...
Mi tâm Thanh Tử Khâm lấp lóe, còn chưa kịp thả linh quang ra đã thấy mặt đất bên cạnh nàng và Lý Duy Nhất nổ vang, một bóng người mặc áo đen, đeo mặt nạ lao ra từ lòng đất.
Giọng nói của hắn khàn khàn:
- Các ngươi đi trước đi, giao hết cho ta.
Bóng người mặc áo đen có thân thể cao lớn, lồng ngực dày rộng, hai tay thon dài. Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt hổ tràn đầy chiến ý nhìn chằm chằm vào Âm Dương La vượt qua khoảng cách mấy dặm đánh tới.
Xung quanh Âm Dương La, hàng vạn kinh văn ngưng kết thành đám mây, uy thế cuồn cuộn.
Không khí trong phạm vi mấy dặm đều đang rung động kịch liệt.
Bóng người mặc áo đen không tránh không né, hơi gập đầu gối, hai tay dang ra. Trong Tổ Điền, kinh văn và pháp khí Trường Sinh tuôn ra ồ ạt, ngưng tụ thành một chiêu đạo thuật hộ thể tầng năm, một tòa quang ảnh Thần Tháp tỏa sáng rực rỡ bao phủ cơ thể hắn.
- Ầm ầm!
Âm Dương La đập trúng quang ảnh Thần Tháp, đất rung chuyển, gợn sóng năng lượng lan tràn ra tứ phương.
Quang ảnh Thần Tháp sụp đổ, không thể ngăn cản được Vạn Tự Khí kích phát căn nguyên uy năng.
Nhưng lực lượng của Vạn Tự Khí đã bị hóa giải hơn phân nửa.
Bóng người mặc áo đen thuận thế thò bàn tay đeo găng tay kim loại ra tóm lấy Âm Dương La, lui nhanh ra xa mấy chục trượng, đứng vững lại, liếc nhìn Bạch Xuyên đang cưỡi ngàn vạn kiếm khí tới.
Trong mắt hắn trào ra những giọt nước mắt nóng hổi vô cùng thống khổ, bàn tay trái nắm thành quyền, một quyền đánh cho không khí xung quanh phát nổ như sấm sét, toàn bộ kiếm khí đều bị tiêu diệt.
Bạch Xuyên cũng bị văng ngược ra ngoài.
Bóng người mặc áo đen hét lớn:
- Ngươi vừa mới phệ hồn đoạt xá, vẫn chưa quen thuộc nhục thân này, chiến lực còn kém xa lắm. Thái Hư Tộc là có thể muốn làm gì thì làm sao? Muốn chết!
- Phá Hư Huyền Quang!
Bóng người mặc áo đen phóng chiến pháp ý niệm ra, trong chiến pháp ý niệm ẩn chứa một loại huyền quang màu đen chuyên khắc chế Thái Hư Tộc, có thể làm tan chảy hồn của chúng.
Trong khoảnh khắc, đất trời xung quanh tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón tay.
Sau khi Bạch Xuyên nhìn thấy loại huyền quang màu đen này, sắc mặt biến đổi bất ngờ, lập tức trốn chạy:
- Ngươi là...
- Ầm ầm ầm!
Bóng người mặc áo đen sải bước đuổi theo, hai tay nhấn mạnh xuống mặt đất.
Lập tức, toàn bộ đất đều cuồn cuộn lên, bay ra vô số đao khí.
Đao khí kết hợp với bùn đất ngưng tụ thành từng thanh đao đá, chém cho Bạch Xuyên và mười mấy Thệ Linh Hầu Tước đang đuổi theo phía sau bay ngược ra ngoài.
...
Lý Duy Nhất cõng Thanh Tử Khâm nhanh chóng trốn xa ngoài trăm dặm.
Thanh Tử Khâm cảm thấy khó có thể tin được, hỏi:
- Vậy mà có thể dựa vào sức của một người cản lại toàn bộ truy binh, người này là ai?
Lý Duy Nhất tiếp tục chạy nhanh dưới sự bao phủ của phù quang, cười khổ nói:
- Dưới Đại Trường Sinh, cường giả cấp bậc này có thể đếm được trên đầu ngón tay. Ngoại trừ Mạc Đoạn Phong, còn có thể là ai?
Thanh Tử Khâm kinh ngạc hỏi:
- Vì sao hắn phải che giấu dung mạo, thay đổi giọng nói, ngay cả thuộc tính pháp khí cũng thay đổi?
Lý Duy Nhất nói:
- Trên thế giới này có một loại người, coi trọng thể diện và tôn nghiêm hơn cả sinh mạng. Trước khi hắn giết chết Sở Ngự Thiên, e rằng hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào để gặp mọi người của Thiếu Dương Ti, càng hổ thẹn với lời khen ngợi của Thánh Kinh Thiên Tử.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Người có thể vào Tiêu Linh Quân, ngoại trừ gian tế của Thái Âm Giáo, những người còn lại, có lẽ trong tính cách có đủ loại khuyết điểm, nhưng chắc chắn là có chứa một phần đại nghĩa và đảm đương.
Chạy ra ngoài ngàn dặm, năng lượng của Thần Hành Phù cạn kiệt, vỡ vụn ra.
Đứng trên sườn núi mọc đầy thủy thảo, Lý Duy Nhất nhìn xuống dưới, một hồ nước rộng lớn như biển xuất hiện ở trước mắt.
Dưới sự chiếu rọi của ánh trăng Tuế Nguyệt, mặt hồ nước phủ lên một tầng khói sóng màu trắng sữa rực rỡ.
Trong khói sóng cuồn cuộn, một chiến hạm Pháp khí khổng lồ dài cả trăm mét giương buồm lao tới, tốc độ nhanh như tên bắn.