Lật bài (1)

Thám Hoa Văn Nhân Thính Hải của Ma Quốc phong độ nhẹ nhàng đứng trên sàn thuyền, phóng tầm mắt nhìn về phía Lý Duy Nhất trên bờ, cười tà mị nói:

- Duy Nhất huynh, Thính Hải đã đợi từ lâu, kể từ lúc chia tay ở Đông Hải, không ngờ ngươi vươn lên đến bước này. Có dám lên thuyền ôn lại chuyện xưa, cùng nhau cạn chén không?

Trái tim Lý Duy Nhất lập tức chìm xuống đáy cốc.

Lúc này pháp khí và pháp lực trạng thái lỏng trong cơ thể hắn đều đã cạn kiệt.

Lý Duy Nhất định lấy tấm Thần Hành Phù thứ hai ra, vòng đường khác chạy trốn. hắn lại thấy, từng vị cường giả Trường Sinh cảnh của Ma Quốc mặc trọng giáp xông ra từ trong bùn đất, bao vây hắn và Thanh Tử Khâm.

Lý Duy Nhất cười ha hả:

- Nghe nói Thính Hải huynh hiệu trung với Ma Quốc Thái Tử, không biết trên người có mang theo đạo thuật nghịch thiên của Thái Tử điện hạ không?

Văn Nhân Thính Hải thu lại nụ cười:

- Nếu ngươi có thể lấy ra tuyệt học của Ngọc Dao Tử, ta cũng có thể lấy ra thần thông của Thái Tử điện hạ. Là liều một trận sống chết, hay là ngồi xuống uống một ly mỹ tửu đã được hâm nóng, chỉ nằm trong một ý niệm của Duy Nhất huynh.

Giọng nói của Đường Vãn Châu từ xa vọng tới:

- Đã có mỹ tửu, chi bằng mời toàn bộ Thiếu Dương Ti chúng ta cùng uống?

- Vút!

Một luồng kiếm quang xé gió xẹt qua mặt hồ mênh mông vô bờ, rơi xuống trên đỉnh cột buồm của chiến hạm Pháp khí, hóa thành dáng người thẳng tắp siêu phàm thoát tục của Đường Vãn Châu, áo đen nghiêm nghị, đôi mắt như điện.

Khí tràng tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng của nàng hùng dũng ép về phía Văn Nhân Thính Hải ở bên dưới.

Tất cả võ tu của Ma Quốc trên thuyền đều cảm thấy có đá tảng đè trên đầu, hít thở cũng khó khăn.

Trên mặt hồ, Nam Cung cưỡi trên lưng một con kỳ thú mình hươu đầu rồng, cầm ngọc trúc, toàn thân rực rỡ thánh hà, xung quanh bay lượn vô số con chim trắng, như trích tiên tử đi tới từ trong khói sóng.

Giọng nói của Triệu Đường vang lên:

- Rượu của Thám Hoa chắc chắn là không giống với của người khác.

Triệu Đường và Diêm Chỉ Nhược xuất hiện trên bờ, mỉm cười đi xuyên qua đám võ tu Trường Sinh cảnh của Ma Quốc, đón về phía Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.

Chiến hạm Pháp khí của Tân Giáp Thám Hoa Văn Nhân Thính Hải của Ma Quốc là Thiên Tự Khí thất phẩm. Trên thuyền có ba tòa đại trận do Thánh Linh Vương Niệm Sư đỉnh phong bày bố, uy lực không cần nói cũng biết, khiến giá trị của chiếc hạm này tăng lên gấp mấy lần.

Cho dù tổ tiên của Văn Nhân Thính Hải là một Ma Khanh còn tại thế, lấy tu vi hiện tại của hắn không có tư cách hưởng thụ chiếc hạm này. Nhưng Ma Quốc muốn công chiếm Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, người thuộc phe Ma Quốc Thái Tử muốn bắt giữ Lý Duy Nhất, tìm kiếm tung tích của Ngọc Dao Tử và Thiền Hải Quan Vụ, mang theo hai nhiệm vụ lớn này bên người, tự nhiên được ban trọng khí hộ thân.

Văn Nhân Thính Hải gọi chiếc hạm này là Thính Hải Hạm, điều này mang ý nghĩa hắn không định trả lại, cũng thể hiện ra sự tự tin tất nhiên có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Sảnh chính của Thính Hải Hạm vô cùng rộng rãi, trang trí hoa lệ, thắp sáng lồng đèn bát giác, trong lư hương đốt hương.

Văn Nhân Thính Hải xuất thân từ đại gia tộc danh giá, là một người cực kỳ biết hưởng thụ cuộc sống.

Rượu trên bàn bốc hơi nóng và mùi thơm nồng đậm, là quỳnh tương được mua từ tiệm lâu đời vạn năm ở Tiêu Dao Kinh, ủ sáu trăm năm, giống như cái tên Túy Trường Sinh của nó, có thể làm võ tu Trường Sinh cảnh say khướt.

Mỗi một bình đều có giá trị liên thành.

Văn Nhân Thính Hải nhìn Triệu Đường và Lý Duy Nhất uống hết chén này đến chén khác ở đối diện, sắc mặt rất trầm lạnh, chỉ hận không hạ độc vào trong rượu trước, đám người Thiếu Dương Ti này hoàn toàn không hiểu thế nào là khách sáo.

Lý Duy Nhất liên tiếng tán thưởng:

- Rượu này tuyệt đối không rẻ, vậy mà có thể giúp nhanh chóng khôi phục pháp khí.

Triệu Đường đội Nho quan, mặt mày thanh tú, rất có dáng vẻ nghiên cứu, bưng chén cười nói:

- Rượu này là từ kỳ quả trên cổ thụ vạn năm chưng cất mà thành, trong vại rượu lại thêm linh tinh vào để ủ, pháp khí nồng hậu, tinh hoa vô tận, mỗi một bình đều là giá trên trời. Hơn nữa, người bình thường không thể mua được, chúng ta đều là nhờ phúc của Thám Hoa Lang.

Ngay sau đó, hắn lại uống cạn một chén, rất là say mê.

Thanh Tử Khâm được Nam Cung và Diêm Chỉ Nhược đưa đến khoang bên cạnh để tĩnh dưỡng vết thương.

Đường Vãn Châu ngồi đối diện Văn Nhân Thính Hải, kiếm đặt trên bàn, bên cạnh người là cửa sổ đang mở một nửa, phía ngoài chính là Tuế Nguyệt sáng ngời to lớn. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng, khiến cho dung nhan vốn dĩ đã trắng như ngọc càng sáng trong.

Văn Nhân Thính Hải trầm tư hồi lâu mới nở nụ cười tà dị:

- Nếu chỉ là quân đội Thệ Linh của bình nguyên Thất Oan và Viễn Cổ Nghiệp Thành thì Ma Quốc ta có gì phải sợ? Đến bao nhiêu, chôn bấy nhiêu.

- Hơn nữa, Ma Quốc nhất định là mục tiêu cuối cùng của bọn chúng.

- Tiêu Linh Quân là đại địch số một của Thệ Linh. Chân truyền của Đạo Cung có ân oán khá sâu với Sở Ngự Thiên. Tây Phương Yêu tộc và bình nguyên Thất Oan thường xuyên có chinh phạt.

- Đợi các ngươi lưỡng bại câu thương, Ma Quốc ta lại ra thu dọn tàn cục, thu thập bảo vật sau khi các ngươi chết, cũng thu thập bảo vật của tàn quân Thệ Linh bị giết chết, mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

- Muốn Ma Quốc cùng công phạt qua đó với các ngươi, cùng trả giá thê thảm, đụng cho sứt đầu mẻ trán, thật ra... cũng có thể. Suy cho cùng, đối mặt với Vong Giả U Cảnh, tất cả sinh linh đều nên đoàn kết, cùng chung mối thù, không thể tính toán chi li được mất cá nhân.

Khóe miệng Văn Nhân Thính Hải cong lên, đôi mắt phượng tà mị nhìn chăm chú Đường Vãn Châu ở khoảng cách gần, hồi lâu sau mới lại nói:

- Nhưng có điều kiện, để lại Lý Duy Nhất cho ta. Chỉ cần bắt giữ Lý Duy Nhất, đưa đến Tiêu Dao Kinh. Hoặc là để ta sưu hồn hắn, điều tra rõ ràng bí mật của Ngọc Dao Tử, Ma Quốc có thể trả bất cứ cái giá nào.

- Thánh Ti, hai sự lựa chọn, ngươi chọn cái nào?

Lý Duy Nhất và Triệu Đường lập tức không còn tâm trạng uống rượu.

Triệu Đường hừ một tiếng:

- Không ngờ đường đường là Tân Giáp Thám Hoa của Ma Quốc thiển cận như vậy. Trước mặt thị phi lớn, lại hồ đồ không phân biệt được. Còn gì để nói với hắn nữa? Thánh Ti, trực tiếp tìm Cổ Chân Tướng đi!

Văn Nhân Thính Hải ngửa người ra sau, dựa vào lưng tựa của ghế, giơ tay tiễn khách:

- Các vị cứ tự nhiên! Ừm... Các ngươi còn một sự lựa chọn là nhanh chóng trốn đi, có lẽ còn kịp. Nhưng còn Lý Duy Nhất, chắc chắn Ma Quốc sẽ bắt giữ.

Triệu Đường đập mạnh lên bàn:

- Không có thù cũ, không có hận riêng, ngang nhiên mưu hại Tiêu Linh Quân, Thám Hoa Lang biết sẽ có hậu quả gì không?

- Ta có làm gì sao? Ta chỉ nói thôi, đừng coi là thật. Cho dù có ra tay, ta cũng nhất định che giấu thân phận thật kỹ, không để lại chứng cứ cho các ngươi.

Văn Nhân Thính Hải đặt bàn tay bên miệng, nhỏ giọng nói, sự kiêu ngạo không kiêng dè đó rất dễ kích phát lửa giận của đối thủ.

Hắn thích chọc giận đối thủ trước.

Tạo ra lửa giận là phương pháp đơn giản nhất, trực tiếp hiệu quả nhất để làm suy yếu đối thủ.

Đường Vãn Châu đứng dậy, ánh mắt sắc bén:

- Vốn muốn lấy đại cục làm trọng, tạm thời gác lại ân oán ở dưới đáy biển Đông Hải, nhưng ngươi hơi chọc giận ta rồi!

- Thì sao nào, có thể làm gì đây? Ngươi muốn đạt đến tam trọng đỉnh phong, cho dù có đủ Long Hồn Nguyên Quang, ít nhất cũng phải đợi đến hai, ba năm sau, ta cảm thấy Sở Ngự Thiên sẽ không để cho ngươi sống đến lúc đó. Sau khi tin tức ngươi bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ ba truyền ra, tinh phong huyết vũ nhất định sẽ kéo đến bất ngờ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters