Tu vi của Văn Nhân Thính Hải đã nâng từ tam trọng sơ kỳ lên đến tam trọng đỉnh phong, hắn quả thực đã cảm nhận được khí tức nguy hiểm từ trên người Đường Vãn Châu, nhưng cũng chỉ đến thế.
Hắn không cho rằng, Đường Vãn Châu có khả năng vượt qua hai tiểu cảnh giới đánh bại mình.
Văn Nhân Thính Hải cố ý bày điều kiện ra ngoài sáng là muốn ly gián Đường Vãn Châu và Lý Duy Nhất.
Trong mắt Văn Nhân Thính Hải, hiện tại có lẽ Đường Vãn Châu sẽ từ chối. Nhưng chỉ cần Thiếu Dương Ti rơi vào tử cảnh, bản thân nàng rơi vào đường cùng, hoàn toàn có khả năng coi Lý Duy Nhất là tiền cược để giao dịch với Ma Quốc.
Chỉ cần hai người bọn họ sinh ra hiềm khích, nghi ngờ lẫn nhau, Văn Nhân Thính Hải sẽ có cơ hội lợi dụng.
Không biết từ lúc nào, Lý Duy Nhất đã đạt đến độ cao chiến lực khiến một vị môn sinh Thiên Tử đều vô cùng coi trọng.
Đám người Thiếu Dương Ti xuống thuyền, lên Ngọc Chu.
Văn Nhân Thính Hải đứng ở mép chiếc cự hạm, nhắc nhở từ xa:
- Quên không nói cho các ngươi biết, Cổ Chân Tướng đã vào Xuân Thành rồi, bây giờ thế lực của Ma Quốc ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là do ta định đoạt. Thánh Ti, đợi tin tốt của ngươi.
Cao thủ thứ nhất dưới trăm tuổi của Cấm Quân Ma Quốcl à Ngu Kỳ, vốn là con cháu hoàng tộc.
Hắn nhìn chăm chú Ngọc Chu đang đi xa, trầm giọng nói:
- Vừa rồi ở trên thuyền, vì sao ngươi không động thủ? Dựa vào trận pháp trên thuyền, không nói là trấn áp toàn bộ bọn họ, nhưng kiểu gì cũng có thể bắt được Lý Duy Nhất và vị nữ tử thần bí của Tuế Nguyệt Cổ Tộc kia.
Thân phận Tuế Nguyệt Cổ Tộc của Nam Cung đối với đại đa số người là bí mật, nhưng cao tầng Ma Quốc lại rõ như lòng bàn tay.
Ngu Kỳ là một trong ba người phụ trách đánh chiếm Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc của Ma Quốc, tự nhiên rất có hứng thú với Nam Cung. Có hứng thú với bí mật trên người nàng, cũng có hứng thú với con người nàng, bởi vì biết nàng là mỹ nữ đệ nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Văn Nhân Thính Hải đáp:
- Bởi vì bọn họ là Tiêu Linh Quân, giết Tiêu Linh Quân có tội danh rất lớn.
Văn Nhân Thính Hải chắp hai tay sau lưng, trở về sảnh chính. Điều khiến hắn thực sự kiêng kị trong lòng, thật ra là thủ đoạn Ngọc Dao Tử ban tặng có khả năng mang trên người Lý Duy Nhất.
Cho dù phải ra tay cũng nên là đánh lén. Xuất kỳ bất ý, bắt giữ bằng một đòn.
Hoặc là, để Thái Âm Giáo đi liều mạng trước.
Thái Âm Giáo gặp thất bại thảm hại, sao có thể không tìm lại thể diện?
...
Tuế Nguyệt chiếm một phần tư tầm nhìn phía trước, đã có thể nhìn rõ trạng thái hình cầu của nó. Dãy núi ở trước mặt nó thấp bé giống như những đống đất đen.
Lý Duy Nhất nói:
- Là Mạc Đoạn Phong đã cứu chúng ta, hắn vẫn còn sống.
Mấy người có mặt đều lộ ra vẻ vui mừng.
Diêm Chỉ Nhược cõng tỳ bà, bàn tay đứt đã được nối lại, nói:
- Tốt quá rồi, nhưng vì sao hắn không hội hợp với chúng ta?
Đường Vãn Châu đứng ở mũi thuyền, trong lòng nặng trĩu, cảnh giác bốn phương:
- Vốn dĩ hắn tự tin tưởng rằng có thể tính kế Thái Âm Giáo, không ngờ ngược lại bị Sở Ngự Thiên trọng thương, ngay cả đao và tiêu địch đều bị cướp mất. Người coi trọng thể diện như hắn sao có thể đối mặt với chúng ta? Đổi lại là ta thì cũng sẽ trốn đi.
- Nhưng Bạch Xuyên đã chết rồi!
Sau đó, Lý Duy Nhất kể ra chuyện Tĩnh Trinh phệ hồn đoạt xá, nhân tiện cũng nói ra chuyện Lục Thanh bị treo ngoài Phạn Diệp Cốc.
Mọi người trầm mặc.
Triệu Đường nói:
- Bất luận nói thế nào, trận chiến ở Phạn Diệp Cốc, nếu không phải Bạch Xuyên kiềm chế mấy cường giả đỉnh phong nhất của địch, chưa chắc chúng ta đã có thể phá vây. Mối thù này nhất định phải báo, nhất định phải giết Tĩnh Trinh.
Lý Duy Nhất bỗng nhiên nhìn chăm chú về phía Nam Cung:
- Nam Cung, nếu ngươi vẫn không chịu nói sự thật với chúng ta, ta đề nghị chúng ta lập tức từ bỏ tiếp tục tu luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, mau chóng rút lui.
- Tu luyện ở Minh Vực quả thực có thể đuổi kịp những võ tu lớn tuổi hơn chúng ta. Nhưng mỗi một chu kỳ suy yếu khoảng chừng một năm, toàn bộ tu luyện trong Minh Vực cũng chỉ có thời gian mười năm.
- So với những nguy hiểm phải đối mặt tiếp theo, ta cảm thấy từ bỏ sẽ sáng suốt hơn.
Đám người có mặt đều không phải ngu xuẩn, đã sớm nhìn ra Nam Cung che giấu một số chuyện.
Có điều, lúc này Lý Duy Nhất gây khó dễ vẫn khiến bọn họ khá kinh ngạc, cảm thấy hiếu kỳ.
Nguyên nhân là gì?
Nam Cung đứng ở đuôi thuyền, đeo mặt nạ màu trắng, mái tóc đen tung bay trong gió, nghênh đón ánh mắt của mọi người, sau đó nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Ngươi dồn ta đến bên bờ vực thẳm rồi!
Lý Duy Nhất nói thẳng ra trước mặt đám người Thiếu Dương Ti, mà không phải bí mật bàn bạc riêng, chính là muốn lập tức nhận được đáp án rõ ràng, từ đó đưa ra quyết định chính xác.
Cảm giác nguy cơ trong lòng hắn rất mãnh liệt, quả thực không thể trì hoãn được nữa.
Đường Vãn Châu nghe không hiểu đoạn đối thoại của hai người lắm, biết chắc chắn có uẩn khúc, hỏi:
- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Nghe nói, Tuế Nguyệt Cổ Tộc đã sớm nắm giữ phương pháp tránh né nguyền rủa, tự do ra vào vùng Khô Vinh. Quân đội Thệ Linh tiến vào đây, hơn phân nửa chính là để điều tra chứng thực chuyện này.
- Cái gì?
Đám người Đường Vãn Châu, Triệu Đường, Diêm Chỉ Nhược đều là những người có tâm cảnh trầm ổn, cũng không tránh khỏi khiếp sợ vì điều này.
Quan sát ánh mắt Nam Cung lúc này, bọn họ liền biết chuyện này rất có thể là thật.
Triệu Đường sực tỉnh ngộ:
- Thảo nào, thảo nào Ma Quốc rầm rộ di dời cư dân tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, bọn họ chắc chắn cũng đang nghi ngờ.
Lý Duy Nhất nói:
- Không chỉ là Ma Quốc, cao thủ của Đạo Cung cũng đang tìm kiếm đáp án ở biên giới. Nam Cung, ngươi nói thế nào?
Nam Cung không khẳng định, cũng không phủ nhận, ngữ điệu dịu dàng:
- Ta không có cách nào trả lời các ngươi, bởi vì ta không thể quyết định được.
Sau đó, nàng cúi gập người:
- Xin các vị nhất định phải bảo mật, không được tiết lộ nửa chữ.
Đám người có mặt đều hiểu, nàng không trả lời chính là câu trả lời khẳng định.
Lý Duy Nhất thấy Nam Cung cẩn thận và khiêm nhường như vậy, trong lòng sinh ra một tia áy náy, âm thầm phản tỉnh. Ép buộc nàng như vậy có phải là làm sai rồi không! Suy cho cùng, sau lưng nàng gánh vác tính mạng của vô số tộc nhân.
Ngọc Chu dài hơn ba mươi mét rẽ sóng đi lên phía trước.
Lý Duy Nhất đi đến mũi thuyền, đứng song song với Đường Vãn Châu.
Phóng linh quang ra, ngăn cách với bên ngoài, hắn hỏi:
- Có phải ta làm sai rồi không?
Đường Vãn Châu cười nói:
- Ngươi chỉ hỏi ra một sự nghi ngờ mà nhiều người đều biết, trả lời và ứng phó thế nào là chuyện của nàng. Là nàng chọn tin tưởng chúng ta, cho nên đã đưa ra câu trả lời khẳng định. Đổi lại Sở Ngự Thiên hỏi nàng, ngươi cảm thấy nàng còn ứng phó như vậy không?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nàng tin tưởng chúng ta, cho nên không muốn lừa gạt chúng ta?
Đường Vãn Châu nói:
- Không chỉ thế! Ta cảm thấy, nàng có việc cần nhờ vả chúng ta, chỉ là vẫn chưa mở miệng.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nếu nàng mở miệng, ngươi có giúp không?
Đường Vãn Châu trầm tư rất lâu, đột nhiên nói:
- Chi bằng chúng ta thương lượng vấn đề có rút lui hay không trước nhé? Ta không muốn lui! Đúng như Văn Nhân Thính Hải nói, chỉ là quân đội của bình nguyên Thất Oan và Viễn Cổ Nghiệp Thành, vẫn chưa đáng sợ đến mức không thể đối kháng. Ngược lại, đây là một trận chiến ưu thế chưa từng có của sinh linh chúng ta, e rằng sau này chúng ta sẽ không gặp được trận thứ hai giống vậy.