Lý Duy Nhất nảy sinh cảm giác mới mẻ:
- Thiếu Quân có cao kiến gì, nói nghe xem nào.
Đường Vãn Châu nói:
- Từ xưa đến nay, lực lượng của Vong Giả U Cảnh đều vượt xa các Sinh Cảnh. Một khi bùng nổ kiếp họa, xuất hiện cường giả cấp bậc nào, xuất hiện bao nhiêu Thệ Linh, đều không có gì đáng ngạc nhiên.
- Nhưng lần này có khu vực Khô Vinh ngăn cản, có bao nhiêu Thệ Linh vào được bao nhiêu? Thệ Linh cấp Đại Trường Sinh gần như sẽ không xuất hiện. Tình huống như vậy có thể gặp ở bên ngoài không? Ở bên ngoài, nếu chúng ta dám đại khai sát giới, nhất định sẽ chọc ra Quỷ Vương, Thi Vương cấp Đại Trường Sinh, thậm chí là Siêu Nhiên. Đây là điều thứ nhất!
- Điều thứ hai, ngươi thấy tốc độ tu luyện của ta như thế nào?
Lý Duy Nhất cười nói:
- Ở phía nam Doanh Châu, người có thực lực như ngươi đếm trên đầu ngón tay. Cho dù là con cái của những vị Siêu Nhiên nữ cũng đều bị ngươi bỏ xa ở phía sau.
Đường Vãn Châu nói:
- Do tài nguyên chồng chất lên, giết ra từ trăm trận chiến không chết.
Lý Duy Nhất vô cùng xúc động.
Đường Vãn Châu lại nói:
- Lấy nội tình của Thiên Vạn Môn Đình, bồi dưỡng võ tu đến Trường Sinh cảnh đã là cực hạn! Tiếp theo, đa phần chỉ có thể dựa vào chính mình.
Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, đến Trường Sinh cảnh, một viên linh tinh hạ phẩm tùy tiện cũng có giá mấy trăm vạn Dũng Tuyền Tệ. Thiên Vạn Môn Đình đã có thể dùng nó để xây dựng một đội quân.
Một viên Linh Đan hạ phẩm, giá cả càng đắt đỏ.
Đường Vãn Châu nói:
- Cho nên, đây là cơ hội ngàn năm có một để thu thập tài phú chuẩn bị cho tu luyện Đại Trường Sinh, ta không muốn phải tu luyện Đại Trường Sinh trong mấy trăm năm. Đương nhiên, đây là sự lựa chọn mà võ tu tam trọng chúng ta buộc phải đưa ra. Đối với ngươi, Thường Ngọc Kiếm, Liễu Diệp mà nói, bế quan tu luyện đến lúc kết thúc thử thách là được.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta cũng không thua kém võ tu tam trọng.
Lý Duy Nhất chém giết Thệ Linh Hầu Tước thu hoạch được tài phú đã là một con số khổng lồ, còn chưa tính phần thưởng của Tiêu Linh Quân trong tương lai.
Bởi vậy, hắn thấu hiểu cơ hội ngàn năm có một mà Đường Vãn Châu nói hơn bất kỳ ai.
Đường Vãn Châu nói:
- Nhưng ngươi bị Văn Nhân Thính Hải nhắm đến rồi! Tuyệt đối đừng coi thường hắn, ngươi phải biết rằng, môn sinh Thiên Tử và chân truyền Cổ Giáo chỉ cần phá cảnh là có thể đánh bại toàn bộ những người còn lại cùng cảnh giới. Hắn là tam trọng sơ kỳ, đều mạnh hơn những người tam trọng đỉnh phong như Tần Chính Dương và Tình Tảo một bậc.
Lý Duy Nhất cảm thán một tiếng:
- Nghe nói đến Đại Trường Sinh, ở cùng cảnh giới, môn sinh Thiên Tử và chân truyền Cổ Giáo là đối thủ của nhau, những người còn lại trong thiên hạ chỉ có thể tranh đoạt vị trí vô địch dưới chân truyền. Đến tam trọng mà đã như vậy rồi sao?
Sau khi Đường Vãn Châu đến tam trọng, trên người luôn toát ra sự tự tin, cười nói:
- Ngươi đừng cảm khái nữa, ngươi nhất trọng có thể đánh tam trọng, dựa vào đâu môn sinh Thiên Tử và chân truyền Cổ Giáo không thể vô địch cùng cảnh giới?
Lúc này Đường Vãn Châu không biết rằng, Lý Duy Nhất chỉ dựa vào chiến lực của bản thân, dốc toàn lực thì không thua Thái Âm Sứ tam trọng đỉnh phong. Hắn một kiếm có thể đánh lui tam trọng đỉnh phong bình thường.
Còn về chuyện bắt sống Tình Tảo, đó là mượn sức của bốn khôi lỗi Chiến Thi. Lực lượng như vậy không thể tồn tại lâu dài.
Lý Duy Nhất đã kiểm tra qua, pháp khí còn lại trong Trường Sinh Kim Đan của bốn khôi lỗi Chiến Thi chỉ có thể chống đỡ tích huyết tỉnh thi chiến đấu thêm một lần nữa. Lần này không thể tùy tiện dùng.
Còn bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, trước khi chúng đạt tới Trường Sinh cảnh nhị trọng, Lý Duy Nhất sẽ không để chúng tham dự vào cuộc giao phong cấp chân truyền. Bằng không chết một con là tổn thất không thể chấp nhận được.
Lý Duy Nhất cười xong, quan tâm hỏi:
- Nghe nói ngươi lại bị trọng thương?
- Trong hai năm ở Xuân Thành này đã chiến đấu mấy chục trận lớn nhỏ, bị thương là chuyện như cơm bữa, có gì đáng nói?
Đường Vãn Châu cố ý lảng tránh, sau đó nói vô cùng nghiêm túc:
- Cục diện bên này rất phức tạp, cao thủ nhiều như mây. Nghe ta khuyên một câu, đi bế quan tu luyện với Thường Ngọc Kiếm và Liễu Diệp đi, mượn lực lượng của Thiếu Dương Tinh, ngươi muốn bẻ gãy Phản Hồn Tỏa sẽ không mất nhiều thời gian.
Nói xong, Đường Vãn Châu xoay người đi về phía Nam Cung, tiếp theo hai nữ tử thì thầm điều gì đó.
Triệu Đường nói:
- Hồ nước quy mô lớn giống hồ ở trước mắt có khoảng hơn mười cái ở xung quanh Xuân Thành, phân bố trong phạm vi vạn dặm. Ngươi biết không? Vạn dặm lãnh thổ này đã bừng lên sinh cơ vô tận, thích hợp cho Nhân tộc sinh tồn, sánh ngang với một Sinh Cảnh cỡ vừa hoặc nhỏ. Ngươi xem, Ma Quốc đã bắt đầu di dời nhân khẩu với quy mô lớn.
Đứng trên Ngọc Chu có thể nhìn thấy bờ bên kia.
Bên bờ, từng đám cư dân đi xuống từ một chiếc chiến hạm Pháp khí khổng lồ. Đó là tội thần và hậu đại của tội tộc Ma Quốc bị lưu đày đến nơi này.
Có thể tưởng tượng, tiếp theo, chắc chắn bọn họ sẽ xây dựng nhà cửa quanh hồ.
Chỉ cần không ngừng thay đổi võ tu sử dụng lệnh bài, dùng Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh tự nhiên có thể tiếp dẫn lượng lớn dân chúng tiến vào.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chứa nhiều nguy hiểm, bọn họ có thể sống sót không?
Triệu Đường đáp:
- Xung quanh Xuân Thành có nhiều khu Vạn Táng và dải đất bất thường về không gian, bọn họ muốn sống sót quả thực vô cùng khó khăn. Nhưng Ma Quốc làm như vậy chắc chắn có lý do.
Đám người Thiếu Dương Ti xuống thuyền lên bờ.
Lý Duy Nhất cảm nhận được một ánh mắt rõ ràng đang nhìn chăm chú vào mình, thế là thuận theo cảm ứng, nhìn về phía chiếc chiến hạm Pháp khí khổng lồ của Ma Quốc trên bờ.
Trên chiến hạm khổng lồ, một bóng người mặc áo giáp màu máu, đạp không khí rơi xuống nơi cách họ không xa.
Huyết Tam Quan nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất, tự giới thiệu:
- Tại hạ là Huyết Tam Quan của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc, Trì Đao Giả đời trước của Huyết Trì Ngân Hải.
Huyết Trì Ngân Hải bị Lý Duy Nhất đoạt lấy là chiến đao mà mỗi vị lãnh tụ trẻ tuổi của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc mới có tư cách bồi dưỡng.
Diêm Chỉ Nhược truyền âm cho Lý Duy Nhất:
- Để đánh chiếm Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, trong quân đội Ma Quốc đã tổ chức một trận tỷ võ Trường Sinh cảnh tam trọng, độ tuổi được nới lỏng đến hai trăm tuổi. Cấm Quân chọn ra mười người, Biên Quân cũng chọn ra mười người. Hạng nhất Cấm Quân là Ngu Kỳ, hạng nhất Biên Quân chính là Huyết Tam Quan. Đừng hỏi ta vì sao biết, dù sao bây giờ lòng ta ở Thiếu Dương Ti, là Thánh Ti đã cứu ta.
Lý Duy Nhất nhìn Huyết Tam Quan, cười hỏi:
- Huyết tiền bối định mua đao, hay là cướp đao?
Huyết Tam Quan cau mày lại, hai chữ tiền bối chặn ý định muốn khiêu chiến của hắn lại:
- Có thể mua về Huyết Trì Ngân Hải, nhưng không mua được thể diện bị mất của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Cướp thì có thể diện à?
Huyết Tam Quan nói:
- Có thể cướp thắng, người trong thiên hạ liền công nhận. Các vị, cáo từ!
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm bóng lưng Huyết Tam Quan, vội vàng hét lên:
- Huyết tiền bối, chi bằng ngươi khiêu chiến ta, lấy bảo vật cùng cấp bậc ra làm tiền cược là được.
Huyết Tam Quan không ngoảnh đầu lại, Lý Duy Nhất đã là một người chết trong lòng hắn.
Diêm Chỉ Nhược nói:
- Đối với hắn thì giết chết ngươi, đoạt lại Huyết Trì Ngân Hải có thể diện hơn là lấy thân phận tiền bối chiến thắng ngươi.